Chương 2 - Bốn Chàng Hoàng Tử Và Cô Nàng Sinh Viên Nghèo

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Không ngờ, Cố Hành Tri lại theo luôn:

“Năm triệu!”

“Tiểu Dã à, lần này anh không nhường cậu đâu.”

Thẩm Nghiễn Xuyên cũng cười rồi nhập cuộc:

“Tám triệu!”

An Nhiễm Nhiễm đứng bên nhìn bốn người vì tôi mà mạnh tay chi tiền, tức đến đỏ mắt, muốn xen vào nhưng chẳng chen nổi miệng.

Bọn họ như bị lên cơn sốt, thi nhau nâng giá, cuối cùng đẩy con số lên tận ba mươi triệu.

Giang Dã và Cố Hành Tri đành bỏ cuộc.

Thẩm Nghiễn Xuyên đang chuẩn bị khoe công, thì Lục Ký Minh – nãy giờ im lặng – bỗng lên tiếng:

“Điểm thiên đăng đi!”

Anh ta bắt chéo chân, khoác vai tôi một cách thản nhiên:

“Tôi đã nói sẽ tự tay đấu giá món quà sinh nhật cho An An, nói được thì làm được.”

Buổi đấu giá kết thúc, tôi dở khóc dở cười cầm món trang sức trong tay.

Tôi nói không muốn, là vì thật sự không muốn.

Vì vài món trong đống đồ đấu giá hôm nay, chính là những món tôi đã bỏ đi vì không thích.

An Nhiễm Nhiễm làm bộ thẹn thùng bước đến gần.

“Anh Ký Minh à, em cũng thích món trang sức này, anh có thể tặng em không?”

Cô ta rút từ trong túi ra mấy trăm tệ, nhét vào lòng tôi:

“Trang sức thế nào thì phải hợp với người đó. Em gái à, hay là xuống chợ đêm mà kiếm mấy món đeo chơi đi.”

Tôi quay sang nhìn Lục Ký Minh, và giả vờ nghẹn ngào, mắt đỏ hoe như sắp khóc, định trả lại món đồ:

“Em đúng là không xứng, hay là trả anh lại vậy…”

Hôm nay tôi đã xinh đẹp lộng lẫy, giờ còn phối thêm biểu cảm đáng thương mềm yếu — thế là tim Lục Ký Minh lập tức nghiêng về phía tôi.

“Ai nói em không xứng!!”

Anh ta đau lòng lau nước mắt khóe mắt tôi, rồi quay sang lườm An Nhiễm Nhiễm, quát lạnh:

“Đến cả quà sinh nhật cũng muốn giành à? Em thấy vậy là hợp lý sao?”

“An An đang vui thế mà em cũng không để yên, lại còn làm con bé khóc! Mau xin lỗi An An đi!”

Không cho An Nhiễm Nhiễm chút thể diện nào.

Mọi ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía chúng tôi.

An Nhiễm Nhiễm đỏ bừng mặt vì xấu hổ, khóc òa rồi chạy ra ngoài.

Tối hôm đó, livestream bắt đầu đúng giờ.

An Nhiễm Nhiễm ngồi giữa bộ tứ, vừa khóc vừa làm nũng:

“Hôm nay các anh lại mắng em!”

Thẩm Nghiễn Xuyên dịu dàng lau nước mắt cho cô ta:

“Thì cũng vì muốn con nhỏ sinh viên nghèo đó tin tụi anh thật lòng theo đuổi nó mà thôi.”

Lục Ký Minh cũng phụ họa:

“Nhìn nó bây giờ mê mệt tụi anh chưa? Đến lúc đá nó mới thú vị chứ!”

Giang Dã cũng nói:

“Đừng giận nữa, lần sau nhận được cát-xê anh sẽ mua cho em bộ trang sức đắt nhất!”

Cố Hành Tri đầy âm hiểm, đẩy kính lên:

“Mua thì có gì hay? Đến lúc đó bắt con nhỏ nghèo đó trả lại hết những gì đang có, rồi đền gấp đôi cho Nhiễm Nhiễm mới hả dạ.”

Người xem trong livestream nhìn cảnh tôi hết lòng tin tưởng bộ tứ, chỉ biết mỉa mai:

【Một tí lợi nhỏ đã khiến cô ta cảm động đến mức này sao!】

【Đợi đến lúc nó biết tất cả chỉ là một vở kịch lừa đảo, chắc không buồn đến mức muốn tự tử chứ? Hahaha!】

【Đến lúc đó nhất định phải livestream cho bọn tôi xem nhé! Tôi chờ không nổi nữa rồi!】

An Nhiễm Nhiễm được mọi người dỗ dành xong, tươi cười nhìn thẳng vào ống kính:

“Thứ Hai tuần sau là ngày cuối cùng.”

“Tám giờ tối, đúng hẹn livestream sân khấu ngoài trời — xem con chó cái bị đá nhé!”

Tôi khẽ cười nhạt.

Trùng hợp thật.

Thứ Hai cũng chính là ngày tôi phải báo cáo kết quả lựa chọn với bố.

Mấy ngày cuối cùng, bộ tứ hận không thể mỗi phút mỗi giây đều xác nhận tình cảm của tôi dành cho họ.

Trước mặt mỗi người, tôi đều diễn tròn vai một cô gái yêu đến tận xương tủy.

Sợ nhất là bọn họ… thiếu tự tin.

Quả nhiên, vài ngày sau, trước cửa ký túc xá của tôi bị người ta chất kín hoa hồng.

Bốn bó hoa.

Bốn lá thư tình.

Đúng như lịch hẹn đã thông báo trong livestream, tất cả đều mời tôi gặp mặt vào tối thứ Hai, tám giờ.

Hôm đó, tôi cố ý “ăn diện thật lộng lẫy”.

Mặc bộ lễ phục vẫn chưa “trả lại”, đeo những món “trang sức đắt tiền” do họ mua cho tôi.

Cho họ đủ đất diễn.

Tôi vừa đến điểm hẹn, còn chưa thấy bộ tứ đâu, thì đã bị người khác chặn lại.

“Bạn học Lâm!”

Tôi nhìn kỹ — lại là cậu nam sinh lần trước.

“Cậu không thể đi được! Cậu sẽ hối hận đấy!”

Thấy tôi không phản ứng, cậu ta cuống lên, vội rút điện thoại, mở livestream của An Nhiễm Nhiễm cho tôi xem.

“Họ từ đầu đến cuối đều lừa gạt, trêu đùa cậu!”

Tôi nghiêng đầu, bật cười:

“Tôi biết mà.”

“Nhưng rốt cuộc là ai lừa ai… thì còn chưa chắc đâu, đúng không?”

Không đợi cậu ta kịp phản ứng, tôi sải bước lướt qua.

Chờ đợi tôi không chỉ có bộ tứ, mà còn có An Nhiễm Nhiễm và một đám người giơ điện thoại hóng chuyện.

Cuối cùng, bốn người họ cũng xé bỏ lớp mặt nạ.

Thẩm Nghiễn Xuyên là người lên tiếng trước, giọng đầy cao ngạo từ trên cao nhìn xuống:

“Cô không thật sự nghĩ bọn tôi sẽ tỏ tình với cô đấy chứ?”

Lục Ký Minh cũng bật cười khẽ:

“Chỉ chơi đùa cô thôi, cô lại tưởng thật à?”

Tiếng cười xung quanh lập tức vang lên ầm ĩ hơn.

Có người hạ giọng chế giễu:

“Nó không phải thật sự nghĩ mình xứng với họ chứ?”

“Tôi đoán trong đầu nó chắc đã chọn xong ai rồi ấy, hahaha!”

“Não yêu mơ mộng đã buồn cười, mà nghèo còn mơ mộng thì càng buồn cười hơn!”

Cơn nghiện diễn xuất của tôi nổi lên, nước mắt lập tức lưng tròng.

“Vậy nên… trước giờ các anh đều lừa em sao?”

“Tặng hoa, hẹn hò, đưa em đi đấu giá… tất cả đều là giả ư?”

Giang Dã giơ điện thoại lên, mở thẳng livestream.

“Không chỉ lừa cô đâu, mọi người cũng được xem kịch vui mà.”

“Cô giống hệt một tên hề nhảy nhót, buồn cười chết đi được!”

Cố Hành Tri không nói nhiều, trực tiếp đưa tay tháo sợi dây chuyền trên cổ tôi.

“Thứ Nhiễm Nhiễm thích, cô không xứng đeo.”

An Nhiễm Nhiễm chậm rãi bước tới trước mặt tôi, liếc tôi từ trên xuống dưới một lượt:

“Người ta nói người đẹp vì lụa, cô mặc đồ của tôi, đeo trang sức của tôi, nhìn cũng ra dáng lắm đấy.”

“Chỉ tiếc là… giấc mộng đẹp đến lúc phải tỉnh rồi.”

Cô ta vòng ra sau lưng tôi, đưa tay giật mạnh khóa kéo sau váy.

“Cởi ra, trả đồ lại cho tôi.”

Xung quanh lập tức vang lên tiếng huýt sáo bỉ ổi.

Tôi không giận cũng chẳng ầm ĩ, chỉ khẽ cười, sau đó bất ngờ giơ tay tát cho An Nhiễm Nhiễm một cái vang dội.

“Bốp!”

An Nhiễm Nhiễm trừng mắt sững sờ, không thể tin nổi.

Bộ tứ cũng tức giận bừng bừng.

“Con tiện này, mày dám đánh Nhiễm Nhiễm?!”

“Chơi với mày một tháng, mày lại tưởng mình là cái thá gì? Mày thật nghĩ mày xứng với bọn tao à?!”

“Hôm nay nhất định phải lột sạch đồ mày, bắt mày trần truồng chạy về ký túc!”

Lời vừa dứt, một người không biết xuất hiện từ lúc nào lặng lẽ đứng sau lưng tôi.

Người đó khoác áo cho tôi.

Sau đó chỉ trong nháy mắt, anh ta tung đòn khiến cả bốn tên ngã lăn ra đất.

Tôi từ trên cao nhìn xuống bọn họ, lạnh nhạt mở miệng:

“Buổi khảo sát kết thúc.”

“Rất tiếc…”

“Các người cũng không xứng với tôi, càng không đủ tư cách làm vị hôn phu của đại tiểu thư nhà họ An!”

Thẩm Nghiễn Xuyên khó khăn chống tay bò dậy, ánh mắt thoáng qua chút kinh ngạc, rồi lập tức bật cười mỉa mai.

“Đại tiểu thư nhà họ An? Là cô?!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)