Chương 3 - Bộ Vest Trong Thùng Rác

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mấy năm nay, vì để giữ thể diện tự tôn buồn cười của Chu Thì Yến, tôi vẫn lái chiếc Volkswagen chưa tới ba mươi vạn.

Bác tài Lão Trương che ô chạy tới, vẻ mặt đầy xót xa.

“Đại tiểu thư, sao người ướt hết thế này? Nếu để lão gia trên trời trông thấy…”

Tôi khoát tay, ngồi vào ghế sau.

Nhiệt độ trong xe ổn định 26 độ, cảm giác da ghế thật quen mà cũng thật lạ.

Tôi nhìn mưa lớn ngoài cửa sổ, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

Tôi gọi cho trợ lý cũ của cha lúc sinh thời.

“Chú Vương, là cháu, Tô Tinh.”

Đầu dây bên kia vang lên giọng mừng rỡ:

“Đại tiểu thư? Cuối cùng cô cũng nhớ ra gọi cho tôi rồi!”

“Chú Vương, giúp cháu một việc.”

Tôi nhìn bóng mình phản chiếu trên kính xe.

“Giúp cháu tra cho rõ dự án IPO gần đây của văn phòng luật Quân Hợp.”

“Đặc biệt là phần do Chu Thì Yến và Trần Dao phụ trách.”

Trở về căn biệt thự lưng chừng núi.

Đó là di sản bố mẹ để lại cho tôi, trị giá ba trăm triệu.

Chu Thì Yến luôn muốn thêm tên mình vào sổ đỏ.

Nhưng trước khi qua đời, bố tôi đã lập di chúc, đây là tài sản riêng của tôi, anh ta không chen vào được.

Trước kia anh ta thường nói căn nhà này quá lớn, lạnh lẽo, bảo tôi bán đi đổi sang căn nhỏ hơn, số tiền dư thì để anh ta đầu tư cho văn phòng luật.

May mà lúc đó tuy tôi yêu mù quáng, nhưng chưa ngu đến mức ấy.

Tôi không chui rúc trong chăn khóc lóc như một kẻ đàn bà oán phụ.

Nước mắt là thứ vô dụng nhất.

Tôi tắm nước nóng, gột sạch hết xui xẻo trên người.

Rồi bắt đầu kiểm kê toàn bộ tài sản trong căn biệt thự.

Phòng làm việc của Chu Thì Yến, tôi rất ít khi bước vào.

Vì anh ta nói đó là “thánh địa”, không thích bị làm phiền.

Tôi đẩy cửa bước vào, mùi nước hoa xa lạ ập thẳng vào mũi.

Chính là mùi rẻ tiền, nồng gắt mà Trần Dao hay dùng.

Trên bàn làm việc đặt một khung ảnh.

Không phải ảnh cưới của tôi và anh ta.

Mà là ảnh anh ta chụp cùng Trần Dao trong khuôn viên Harvard.

Trong ảnh, hai người cười rạng rỡ, tay Chu Thì Yến thân mật ôm lấy eo Trần Dao.

Hóa ra từ sớm như vậy, bọn họ đã lén lút với nhau.

Lúc đó tôi đang làm gì?

Tôi ở trong nước, thay anh ta chăm sóc mẹ già liệt giường, bưng bô đổ phân.

Còn anh ta ở nước ngoài, tiêu tiền của tôi, ngủ với sinh viên do tôi tài trợ.

Trong nhóm WeChat của các đối tác văn phòng luật, đột nhiên có người @ tôi.

Nhóm này trước kia tôi thường xuyên phát lì xì, mọi người miệng gọi “chị dâu” nghe rất thân.

Người gửi là một tài khoản phụ, avatar là con thỏ hoạt hình.

Không cần đoán cũng biết là Trần Dao.

Cô ta gửi một đoạn video.

Trong video là bữa tiệc ăn mừng tối nay.

Chu Thì Yến mặt đỏ bừng vì rượu, đang ôm lấy Trần Dao uống rượu giao bôi.

Xung quanh vang lên tiếng hò hét trêu chọc.

“Luật sư Chu với trợ lý Trần đúng là trai tài gái sắc!”

“Đúng là đôi tiên đồng ngọc nữ, hơn hẳn cái bà vợ già ở nhà!”

Trần Dao nép trong lòng anh ta, cười đến run cả người.

Chu Thì Yến mắt say lờ đờ, giọng lè nhè:

“Đúng vậy, Dao Dao mới là cánh tay đắc lực của tôi trong sự nghiệp.”

“Còn con Tô Tinh ấy à? Hứ, giờ là phế vật rồi, ngoài xài tiền ra chẳng làm được trò trống gì.”

Cả group bỗng nhiên im lặng như tờ.

Ngay sau đó là vài thực tập sinh mới, chưa biết gì, bắt đầu nhắn liên tục:

“Trời ơi, ngọt quá trời!”

“Luật sư Chu đỉnh thật! Tình yêu đích thực là đây!”

Những người từng được nhà họ Tô giúp đỡ, các đối tác kỳ cựu, đều giả vờ câm điếc.

Không ai đứng ra nói một câu cho người vợ chính thức.

Dù rằng khi văn phòng luật này mới thành lập, khoản vốn đầu tiên chính là do tôi bán hết nữ trang mẹ để lại mà gom đủ.

Dù rằng khi bọn họ gặp khủng hoảng nghề nghiệp, từng người từng người một, là tôi đứng ra thu xếp.

Lòng người lạnh nhạt, đến thế là cùng.

Tôi không biểu cảm, chụp lại toàn bộ đoạn chat.

Bao gồm cả những đoạn tương tác mờ ám, lời lẽ sỉ nhục, và thái độ đồng lõa của Chu Thì Yến.

Đúng lúc đó, điện thoại vang lên.

Một dãy số lạ.

Tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói hơi mệt mỏi của Chu Thì Yến.

“Tô Tinh, em đừng làm loạn nữa được không?”

“Mấy chuyện đó chỉ là xã giao thôi, mọi người uống nhiều nói đùa một chút.”

“Em chặn WeChat của anh thì được tích sự gì?”

“Mau về nhà nấu cho anh bát canh giải rượu, dạ dày anh khó chịu.”

Giọng điệu anh ta dửng dưng, như thể mọi chuyện vừa xảy ra chưa từng tồn tại.

Như thể tôi vẫn là người giúp việc chỉ cần anh ta gọi là có mặt.

“Ngày mai là buổi bỏ phiếu thăng chức quản lý cấp cao của anh.”

“Việc này quan trọng với anh đến mức nào, em biết mà đúng không?”

“Đừng có làm loạn vào lúc mấu chốt thế này, biết điều chút đi.”

Tôi nghe những lời ra lệnh ấy, chỉ thấy nực cười.

Quản lý cấp cao?

Chức đó phải được toàn bộ đối tác biểu quyết thông qua.

Mà tôi là nhà đầu tư âm thầm lớn nhất đứng sau văn phòng này — nắm giữ 40% quyền biểu quyết.

Chuyện này, hình như anh ta quên mất rồi.

Hoặc, anh ta cho rằng tôi đã ký xong giấy chuyển nhượng cổ phần.

Quả thật, bản hợp đồng đó đã nằm trong ngăn kéo của anh ta rất lâu.

Nhưng tôi chưa từng ký.

“Được.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)