Chương 6 - Bố và Mẹ Nhỏ
“Vừa hay để hắn nuôi con trai thay anh.”
Ầm một tiếng.
Đầu bố lập tức trống rỗng.
Máu trong người ông như đóng băng.
Ông đứng ngoài cửa.
Một lúc lâu không động đậy được.
Trong phòng.
An Thiến vẫn đang cười duyên.
“Anh không biết đâu, thằng ngu đó hôm qua còn nói định gánh hết mọi chuyện thay em.”
“Anh ta nói sẽ không khai em ra.”
Người đàn ông cười khẩy.
“Vậy em đúng là giỏi thật.”
“Xoay hai anh em nhà đó như chong chóng.”
An Thiến đắc ý hừ một tiếng.
“Ai bảo bọn họ ngu.”
“Khi em trai còn sống, Thẩm Số Nam cứ như con chó vây quanh em.”
“Sau này em trai chết, anh ta thật sự tưởng mình có thể thay thế được em trai.”
“Cũng không tự soi gương xem.”
“Một gã quê mùa ở nông thôn lâu như vậy, làm sao em có thể thật sự coi trọng anh ta.”
Ngoài cửa.
Bố siết chặt nắm đấm.
Gân xanh nổi đầy mu bàn tay.
Hóa ra.
Từ đầu đến cuối.
Ông chỉ là một trò cười.
Ngay giây sau.
Rầm một tiếng lớn.
Cánh cửa bị đá bật ra.
An Thiến hét lên thất thanh.
Người đàn ông trên giường hoảng loạn kéo quần lên.
Bố đỏ mắt xông vào, đấm mạnh vào mặt người đàn ông.
“Á!”
Người đàn ông kêu thảm, ngã lăn xuống giường.
An Thiến sợ đến trắng bệch mặt.
“Anh cả?!”
Bố như phát điên.
Hết đấm này đến đấm khác.
Người đàn ông bị đánh đến mặt đầy máu.
An Thiến khóc lóc lao tới kéo ông.
“Anh cả, anh bình tĩnh một chút!”
“Em đều là lừa hắn thôi! Em chỉ nhất thời hồ đồ!”
Bố đột ngột quay đầu nhìn cô ta.
Đôi mắt đỏ đến đáng sợ.
“Lừa hắn?”
“Hay lừa tôi?”
Lần đầu tiên An Thiến nhìn thấy hận ý trong mắt ông.
Cô ta sợ đến lùi lại hai bước.
“Anh cả…”
“Anh đừng như vậy…”
Nhưng bố từng bước ép sát cô ta.
An Thiến sợ đến cả người run rẩy, điên cuồng hét lên:
“Anh trút giận lên em làm gì! Đúng! Em lừa anh đấy!”
“Nhưng đó là do anh tự nguyện! Cũng đâu phải em ép anh!”
Cả người bố run lên dữ dội.
Đúng vậy.
Không ai ép ông.
Là chính ông từng bước từng bước đi đến ngày hôm nay.
Ông đột nhiên bật cười rất khẽ.
Cười rồi cười, nước mắt lại rơi xuống.
“Đúng.”
“Là tôi đáng đời.”
“Là tôi hại chết họ.”
Ngày hôm sau.
Bố đến đồn công an.
Ông khai toàn bộ mọi chuyện.
Tất cả mọi người đều chấn động.
An Thiến cũng bị bắt.
Đứa bé trong bụng cô ta căn bản không phải con nhà họ Thẩm.
Người đàn ông kia nghe tin xảy ra chuyện, ngay trong đêm đã bỏ chạy.
An Thiến khóc lóc làm loạn như phát điên.
Cô ta muốn gặp bố.
Nhưng bố chưa từng gặp cô ta dù chỉ một lần.
Sau này.
Bố bị kết án rất nhiều năm tù.
Nghe nói ngày vào tù.
Ông ôm bức huyết thư mẹ để lại, khóc suốt dọc đường.
Về sau nữa.
Trong tù có người nói.
Bố luôn nửa đêm giật mình tỉnh dậy.
Miệng cứ gọi mãi:
“Ni Ni đừng sợ…”
“Bố mở cửa đây…”
“Tú Lan… đừng nhảy…”
Nhưng không còn ai đáp lại ông nữa.
…
Còn ở một phía khác.
Tất cả mọi người đều tưởng tôi và mẹ đã chết.
Thật ra ngày hôm đó, sau khi mẹ nhảy lầu, mẹ vẫn còn một hơi thở.
Còn tôi cũng vì được đưa đi cấp cứu kịp thời nên miễn cưỡng được cứu sống.
Chỉ là tôi hôn mê rất lâu.
Sau khi mẹ tỉnh lại, việc đầu tiên mẹ làm là khóc lóc tìm tôi.
Mẹ kéo lê cái chân bó bột, khập khiễng lao đến trước giường bệnh.
“Ni Ni…”
“Mẹ ở đây…”
“Mẹ sẽ không bao giờ bỏ con lại nữa…”
Khi tôi mở mắt.
Tôi nhìn thấy đôi mắt khóc đến đỏ hoe của mẹ.
Tôi nhỏ giọng hỏi mẹ:
“Mẹ… có phải chúng ta không còn bố nữa không?”
Nước mắt mẹ lập tức rơi xuống.
Nhưng mẹ vẫn nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
“Ừ.”
“Sau này chỉ còn mẹ ở bên Ni Ni thôi.”
Tôi vươn bàn tay nhỏ, lau nước mắt cho mẹ.
“Vậy thì tốt quá.”
“Sau này Ni Ni sẽ bảo vệ mẹ.”
Mẹ sững người.
Cuối cùng vừa khóc vừa bật cười.
Sau này.
Mẹ chuyển đến một thành phố khác sinh sống.
Mẹ học y lại từ đầu.
Vì trước đây từng có kinh nghiệm hộ sinh, mẹ nhanh chóng tìm được việc ở một phòng khám.
Sau khi sức khỏe hồi phục, tôi cũng bắt đầu đi học.
Mẹ rất vất vả.
Nhưng ngày nào mẹ cũng nắm tay tôi về nhà.
Không còn ai bỏ rơi chúng tôi nữa.
Có một mùa đông nọ.
Bên ngoài tuyết rơi rất lớn.
Mẹ tan làm về, trong lòng ôm một chiếc bánh kem nhỏ.
“Ni Ni.”
“Chúc mừng sinh nhật con.”
Tôi lao vào lòng mẹ.
Bỗng nhớ đến rất nhiều năm trước.
Tôi cũng từng có một người bố rất yêu thương tôi.
Nhưng sau này.
Người bố ấy đã chết trong một ngày tuyết rơi.
Chết bên trong cánh cửa xe do chính tay ông đóng lại.