Chương 1 - Bố Tôi Đánh Cắp Tương Lai Của Tôi
Ông ta đẩy tôi vào một trường đại học đào lửa , rồi để đứa con gái riêng mạo danh tôi vào học tại Đại học Phúc Đán.
Mới học được 13 ngày, ngôi trường ấy đã bay màu.
Cảnh sát đến dán niêm phong, hóa ra đây là trường “ma”, bằng cấp hoàn toàn vô giá trị.
Tôi hoảng loạn, vội vàng đăng nhập vào hệ thống thông tin sinh viên để tìm hiểu thực hư.
Thế nhưng, hệ thống lại hiển thị hồ sơ sinh viên của tôi đang nằm tại Đại học Phúc Đán, và trạng thái là đã nhập học.
Trong khi tôi là top 3 toàn huyện, vì trượt nguyện vọng nên mới phải trôi dạt đến cái trường này.
Tôi liền gọi điện thoại cho khoa Văn của Đại học Phúc Đán.
“Chào em Triệu Vũ Đồng, chẳng phải hôm nay bố em vừa đưa em đến làm thủ tục nhập học rồi sao?”
Tôi sững người, mở tài khoản chính thức của trường, tìm tên mình.
Trong ảnh chào tân sinh viên, “Triệu Vũ Đồng” đang cầm giấy báo trúng tuyển.
Một gương mặt tôi không hề quen biết. Bên cạnh cô ta là bố tôi, cười rạng rỡ.
Hóa ra, tôi không hề trượt nguyện vọng.
Danh tính của tôi đã bị người khác thay thế.
Tương lai của tôi đã bị người ta đánh cắp.
Chính tay bố tôi đã đánh cắp nó.
1
Nhìn chằm chằm vào tấm ảnh chụp chung đó, cả người tôi lạnh toát.
Tay run rẩy, tôi mở khung chat với bố:
【Bố, bố đang ở đâu?】
Lần gần nhất tôi nói chuyện với ông ta là hai tháng trước.
Ngày tôi “trượt nguyện vọng”.
Ông ta gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình:
【Trượt rồi.】
【Có chút chuyện nhỏ thế này cũng làm không xong? Bố rất thất vọng về con.】
Giọng điệu lạnh như băng.
Suốt 19 năm qua ông ta luôn đối xử với tôi như vậy.
Hoàn toàn khác với người đàn ông đang cười rạng rỡ trong tấm ảnh kia.
Cô gái dùng thân phận của tôi để vào Phục Đán là ai?
Cô ta có quan hệ gì với họ?
Dựa vào đâu?
Năm phút sau, bố tôi trả lời:
【Đang tập huấn ở Bắc Kinh.】
【Có chuyện gì?】
【Không gấp thì đừng làm phiền bố.】
Ngón tay tôi siết chặt điện thoại đến trắng bệch.
Tôi vẫn cứ run.
Bố tôi nói dối.
Ông ta đang lừa tôi.
Không chỉ hôm nay.
Cái bẫy được chuẩn bị riêng cho tôi này đã bắt đầu từ hai tháng trước.
Ngày 21 tháng 7.
Sau khi biết mình “trượt nguyện vọng”, tôi suy sụp khóc suốt một ngày.
Mẹ an ủi tôi cả ngày.
Mắt mẹ đỏ hoe, nói rằng đó không phải lỗi của tôi.
Chỉ cần tôi muốn ôn thi lại, mẹ sẽ ủng hộ hết mình. Mẹ tin tôi.
Nhưng bố tôi lại cứng rắn:
“Ôn thi lại làm gì? Trình độ nó chỉ có vậy thôi.”
“Ôn thi lại cũng chỉ lãng phí tài nguyên.”
“Có bản lĩnh thì tự học liên thông, tự thi cao học đi, chứng minh cho bố xem.”
Mẹ tôi, người xưa nay rất hiền lành, vì chuyện này mà cãi nhau với ông ta rất lâu.
Bố tôi thậm chí còn đòi ly hôn.
Tôi không nỡ nhìn mẹ chịu ấm ức.
Nên tôi từ bỏ việc ôn thi lại, chấp nhận sự sắp xếp của bố.
Tôi đến Lan Châu, nơi cách nhà 1.700 cây số.
Bố tôi nói, đó là để rèn luyện tôi.
Nhưng cái gọi là rèn luyện của ông ta chính là ném tôi vào một trường đại học rởm.
Nếu trường không bị điều tra và niêm phong.
Tôi sẽ lãng phí bốn năm thanh xuân ở đây.
Cuối cùng cầm một tấm bằng giấy lộn không được xã hội công nhận.
Không thể học liên thông, không thể thi cao học.
Không tìm được việc.
Bị xã hội này vứt bỏ hoàn toàn.
Trường là giả.
Trượt nguyện vọng là giả.
Tất cả đều là giả.
Tôi bị bố lừa.
Tôi không hiểu.
Vì sao?
Dựa vào đâu?
Nước mắt rơi xuống màn hình điện thoại.
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ “Bố yêu”.
Bỗng thấy thật mỉa mai.
Tôi gõ rất nhiều chữ trong khung chat.
Tôi muốn chất vấn ông ta.
Tôi muốn một câu trả lời.
Nhưng ngay trước khi bấm gửi, tôi xóa sạch.
Thứ bị đánh cắp khỏi tôi là nỗ lực học hành vất vả suốt mười mấy năm.
Là tương lai tươi sáng. Là tấm vé vào đời được dát vàng.
Một câu trả lời, một lời giải thích, một câu xin lỗi thì có ích gì?
Còn lâu mới đủ!
Tôi sẽ tự tay giành lại thứ thuộc về mình.
2
Cuối cùng, tôi chỉ trả lời bố hai chữ:
【Không có gì.】
Tôi ngồi trên vali.
Nhìn ký túc xá trống rỗng đến thất thần.
Trường bị niêm phong.
Bạn cùng phòng đều đã rời đi.
Chỉ còn lại một mình tôi.
Ban đầu, tôi tưởng mình đã mất tương lai.
Nhưng bây giờ tôi biết, không phải tôi không có tương lai.
Mà là tương lai của tôi đã bị người ta đánh cắp.
Đây chính là bố tôi.
Tôi rất tò mò, rốt cuộc là kiểu người nào đáng để ông ta làm ra chuyện táo tợn đến vậy?
Tôi dùng số điện thoại ở Cam Túc đăng ký một tài khoản WeChat mới.
Ảnh đại diện, giới tính đều đặt là nam.
Khu vực để Thượng Hải.
Ảnh bìa khoảnh khắc đổi thành ảnh phong cách con trai, thiết lập chỉ hiển thị ba ngày gần nhất.
Sau đó tôi tìm được confession wall của Đại học Phục Đán.
Tôi gửi một tin nhắn:
【Chào wall, mình là sinh viên Khoa Hóa, muốn xin cách liên lạc của bạn Triệu Vũ Đồng bên Khoa Trung văn.】
【Nhờ người tốt kéo mình với, thật sự rung động rồi!】
Rất nhanh, tin nhắn này được đăng lên.
Rất nhanh, có người gửi WeChat của “Triệu Vũ Đồng” cho tôi.
Tôi kết bạn với cô ta.
Gửi một meme.
Kèm lời chào:
【Chào học muội, rất vinh dự được làm quen với em!】
Đối phương trả lời:
【Chào học trưởng ạ~】
Kèm theo một meme đáng yêu.
Sau một hồi trò chuyện kéo gần quan hệ, tôi bấm vào Moments của cô ta.
Không giới hạn thời gian, tất cả đều có thể xem.
Bài mới nhất là hôm nay, chín tấm ảnh.
Tấm ở giữa là ảnh chụp chung trước cổng trường.
Cô ta, bố tôi, và một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, đeo đầy trang sức.
Người phụ nữ đó nhìn hơi quen. Hình như tôi đã từng gặp ở đâu rồi.
Nhưng lúc này tôi không nhớ ra.
Khi tôi đọc kỹ phần caption của bài đăng đó.
Đầu tôi ong lên một tiếng.
【Ngày khai giảng đầu tiên, vẫn là cô bé không thể rời xa bố mẹ.】
Bố, mẹ?
Tôi phóng to bức ảnh, ánh mắt dừng trên mặt cô ta.
Đôi mắt, hàng lông mày rất giống bố tôi, thậm chí còn giống hơn cả tôi.
Tôi cố nén cảm xúc, kéo xuống từng bài một.
Sinh nhật của cô ta là ngày 22 tháng 12, lớn hơn tôi sáu tháng.
Những ghi chép cuộc sống chi tiết và hạnh phúc kia.
Tất cả đều chỉ về một sự thật:
Bố tôi ngoại tình.
Người thay thế tôi nhập học là con gái riêng của ông ta.
Từ năm 2007 đến nay, ông ta đã lén lút phản bội mẹ tôi suốt 19 năm.
Ông ta lừa tôi, cũng lừa mẹ tôi.
Lồng ngực tôi như bị nhét đầy mảnh kính vỡ.
Mỗi hơi thở đều đau nhói, tanh mùi máu.
Mẹ tôi đang ở tiệm giặt khô, giặt giày cho khách.
Hai bàn tay bị hóa chất ngâm đến trắng bệch, nhăn nheo.
Trường đại học rởm tôi đang học bị niêm phong.
Tương lai mù mịt.
Còn bố tôi thì sao?
Ông ta đánh cắp suất nhập học của tôi.
Lén lút sau lưng mẹ tôi, đang hạnh phúc đoàn tụ với tình nhân.
Hạnh phúc đưa con gái riêng nhập học.
Hay thật. Ông ta đúng là giỏi lắm.
Tôi hít sâu một hơi, tiếp tục kéo xuống.
Tôi muốn xem, rốt cuộc ông ta đã phụ lòng mẹ con tôi đến mức nào.
Tôi nhìn thấy một người chồng chiều vợ điên cuồng, một ông bố nghiện con gái.
Một người bố hoàn toàn khác với ký ức của tôi.
Ngày 21 tháng 8 năm 2026, “Triệu Vũ Đồng” và mẹ cô ta mỗi người mua một chiếc túi LV, hết 45.000 tệ.
Ngày 10 tháng 6 năm 2026, áo phông nữ Balenciaga, giá hóa đơn 14.000 tệ.
Ngày 28 tháng 2 năm 2026, còn 100 ngày nữa thi đại học, bọn họ mặc đồ Arc’teryx mới tinh chụp selfie ở Hoàng Sơn.
…
Tất cả đều do bố tôi trả tiền.
Quần áo của tôi toàn là hàng giảm giá.
Đồ trên người mẹ tôi chưa bao giờ quá 100 tệ.
Mấy năm nay, mẹ thậm chí còn không mua quần áo mới.
Mẹ toàn mặc lại đồ cũ của tôi.
Bố tôi là giáo viên cấp hai. Ông ta luôn nói lương thấp, luôn than không có tiền.
Mẹ tôi vẫn luôn thông cảm cho ông ta.
Nhưng sự thật thì sao? Ông ta nuôi tình nhân và con gái riêng tốt đến vậy, hào nhoáng đến vậy.
Lương tâm của ông ta đâu?
Ông ta có xứng đáng với mẹ tôi không?
Tôi chụp màn hình lưu lại tất cả những gì nhìn thấy, rồi tiếp tục kéo.
Ngày 13 tháng 9 năm 2024.
Mẹ của “Triệu Vũ Đồng” đi phẫu thuật cắt mí.
Bố tôi ở bên cạnh suốt toàn bộ quá trình.
Đặt lịch với chuyên gia của Bệnh viện số 9.
Tôi tra thử, thấp nhất cũng từ 50.000 tệ.
Hôm đó, ông ta nói ông ta đi công tác.
Hôm đó, mẹ tôi đau lưng đến mức phải vào cấp cứu, bác sĩ thông báo cần phẫu thuật, chi phí 12.000 tệ.
Tôi gọi điện cho ông ta, ông ta nói quá đắt, bảo mẹ tôi cố chịu trước.
Tôi đi vay bạn học, vay họ hàng, gom góp chắp vá mới đủ tiền phẫu thuật.
Mạng của mẹ tôi còn không bằng mí mắt của người phụ nữ kia.
Móng tay tôi bấm sâu vào lòng bàn tay.
Bọn họ ăn ở nhà hàng Black Pearl, Michelin, một bữa tùy tiện cũng bốn con số.
Còn tôi và mẹ tôi thì sao? Mỗi tháng 600 tệ sinh hoạt phí.
Vậy mà còn bị ông ta mắng là tiêu hoang.
Ông ta đăng ký cho “Triệu Vũ Đồng” đủ loại lớp năng khiếu cao cấp, đưa hai mẹ con họ đi du lịch khắp cả nước.
Nhưng vì phí trại hè nghiên cứu Bắc Đại 500 tệ của tôi, ông ta lật bàn ngay tại chỗ.
Học phí của trường đại học rởm kia, ông ta không bỏ ra một xu.
Chỉ lạnh lùng ném lại một câu: “Học cái trường kiểu đó, con còn có mặt mũi xin tiền bố à?”
Để đóng học phí cho tôi.
Mẹ tôi vốn đã không khỏe, lại phải đến tiệm giặt khô và xưởng may tìm việc lặt vặt làm.
Tay mẹ bị nước thuốc làm lở loét.
Trên các ngón tay toàn là những lỗ kim chi chít.
Lưng mẹ thường đau đến nửa đêm không ngủ được.
Tôi xót đến rơi nước mắt, bôi thuốc cho mẹ, cùng mẹ đi làm thêm.
Cuối cùng cũng gom đủ học phí.
Ông ta lại sầm mặt:
“Em đang chiều hư nó đấy.”
Đây chính là bố tôi.
Thật giả tạo.
Trước đây, tôi cứ nghĩ ông ta chỉ yêu cầu cao với tôi.
Tôi tưởng ông ta áp lực lớn, không dễ dàng gì.
Sự thật chứng minh tôi sai rồi.
Tôi đã nghĩ ông ta tốt đẹp quá mức.
Điện thoại rung lên.
Là cuộc gọi video của mẹ.
Tôi lau khô nước mắt rồi nhận máy.
3
“Con gái, sao con khóc thế?”
“Có phải bị ấm ức gì không?”
Mẹ đau lòng hỏi.
Tôi vội cười giải thích:
“Mẹ, con nhớ mẹ thôi mà.”
Mẹ dịu dàng an ủi tôi.
Giống như khi tôi còn bé khóc nhè, mẹ vẫn dỗ dành tôi dịu dàng như vậy.
Sau đó mẹ chuyển cho tôi 500 tệ.
“Ăn gì ngon một chút, không được để con gái mẹ chịu thiệt.”
Nước mắt lại dâng lên trong hốc mắt.
Mũi tôi cay xè.
Mẹ tôi làm việc lặt vặt, một ngày mới kiếm được 70 tệ.
500 tệ này, mẹ phải bận rộn cả tuần.
Tôi cố nhịn nước mắt, không nhận tiền, cũng không nói chuyện trường đại học rởm.
Khi ánh mắt dừng trên tấm ảnh chụp chung của bố tôi, “Triệu Vũ Đồng” và người phụ nữ kia.
Tôi chợt nhớ ra.
Người phụ nữ này, tôi từng gặp ở nhà.
Lúc đó tôi còn rất nhỏ, còn từng cùng ăn cơm.
Mẹ bảo tôi gọi bà ta là dì, những chuyện khác tôi không nhớ nữa.
Do dự một chút, tôi cắt gương mặt người phụ nữ đó gửi cho mẹ.
“Mẹ, bà ấy là ai?”
Mẹ sững lại, biểu cảm trên mặt vỡ vụn rõ ràng bằng mắt thường.
Mẹ không nói gì.
Rồi từng chút từng chút ghép mình lại, cố gắng nặn ra một nụ cười với tôi.
“Dì Lư Nguyệt của con… đồng nghiệp cũ của mẹ…”
“Sao thế? Con thấy ở đâu?”
Giọng mẹ đang run.
Tôi hiểu hết rồi.
Mẹ biết. Mẹ biết tất cả.
Vì cái nhà này, vì tôi, mẹ vẫn luôn nhẫn nhịn.
“Mẹ, bố con ông ấy…”
“Con gái, mẹ phải làm việc rồi, lát nữa nói sau nhé. Đừng nghĩ lung tung, chăm sóc bản thân cho tốt.”
Mẹ ngắt lời tôi.
Mẹ vội vàng cúp máy.
Phía sau màn hình, mẹ tôi sẽ sụp đổ đến mức nào.
Tôi không dám nghĩ.
Tim tôi như bị dao băm nát, đau đến tê dại.
Chuyện liên quan đến Lư Nguyệt, tôi cũng nhớ ra rồi.
Tôi từng nghe mẹ nhắc đến.
Trước đây mẹ làm ở bưu điện.
Công việc ổn định, tương lai cũng rất tốt.
Năm đó, mẹ sắp được thăng chức lên chủ nhiệm thì đột nhiên mang thai tôi.
Bố tôi khuyên mẹ nghỉ việc. Ông ta nói không muốn mẹ mệt, nói sẽ nuôi mẹ cả đời.
Mẹ tin.
Đồng nghiệp của mẹ, Lư Nguyệt, thế vào vị trí chủ nhiệm.
Khi đó, bố tôi đã sớm qua lại với Lư Nguyệt.
Thoáng một cái 18 năm trôi qua Lư Nguyệt đã leo lên vị trí cao, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió.
Còn mẹ tôi thì sao? Bị lời nói dối “nuôi em cả đời” của bố tôi lừa đến tận bây giờ.
Nhà bố tôi nghèo. Khi họ kết hôn, mẹ tôi không đòi một xu sính lễ.
Ông bà ngoại mua nhà, giúp bố tôi giới thiệu việc làm.
Tất cả đều nghĩ mình đã tìm được một người tốt đáng để gửi gắm.
Nhưng mỉa mai thay.
Ông bà ngoại, mẹ tôi và tôi, vẫn luôn sống trong tính toán của bố tôi.
Kết hôn là tính toán.
Sống chung là tính toán.
Kỳ thi đại học của tôi là tính toán.
Thậm chí, sự ra đời của tôi cũng là tính toán.
Dùng việc mang thai để kéo mẹ tôi xuống, đẩy Lư Nguyệt lên chức.