Chương 29 - Bồ Tát Phát Ngôn Và Bí Mật Đêm Kỳ Lạ
Chính giữa căn phòng là một tế đàn được làm từ nguyên một khối đá obsidian.
Trên tế đàn đặt một quyển cổ tịch dày nặng, bìa được làm bằng da người.
Tôi bước tới, cẩn thận lật mở quyển cổ tịch.
Chữ viết bên trong được ghi bằng một loại mực màu đỏ sẫm, như máu tươi vậy.
Là tiếng Đức cổ.
May mà trước khi đến đây, tôi đã cố học cấp tốc loại ngôn ngữ này.
Đây chính là hồ sơ nội bộ của “Hội nghị Chân Lý”.
Trên đó ghi chép rất chi tiết danh sách các thành viên cốt lõi của hội, cứ điểm của từng người, cùng năng lực của những “thánh vật” mà họ sở hữu.
Tôi xem đến mức tim đập thình thịch.
Những gia tộc cổ xưa truyền thừa cả ngàn năm này, sức mạnh trong tay họ đã vượt xa tưởng tượng của tôi.
Trong số họ, có người có thể khống chế thời tiết, có người có thể nguyền rủa sinh mệnh, thậm chí còn có người có thể dự đoán trước tương lai trong thời gian ngắn.
Bọn họ chẳng khác nào một đám giả thần đi lại giữa nhân gian.
Tôi tiếp tục lật về sau.
Cuối cùng, ở trang cuối cùng của cổ tịch, tôi tìm thấy ghi chép về “Nguồn”.
Đó là một đoạn tiên đoán cổ xưa.
“Khi nữ nhân đến từ phương Đông cầm trong tay ‘Nghiệt Kính’, giáng lâm nơi này.”
“Hoàng hôn của chư thần sẽ đến, quyền lực của hội rồi cuối cùng cũng sẽ hóa thành tro bụi.”
“Nguồn” không phải chỉ một chiếc gương.
Mà là chỉ tôi!
Tôi chính là người trong lời tiên đoán, sẽ mang đến diệt vong cho “Hội nghị Chân Lý”.
Chiếc gương đồng trong tay tôi, tên thật của nó, gọi là “Nghiệt Kính”.
Ý của nó là, chiếc gương có thể soi rõ mọi nhân quả tội nghiệt.
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Tôi chỉ là một người bình thường, sao lại trở thành nhân vật chính trong loại tiên đoán cổ xưa này?
Rốt cuộc phía sau còn ẩn giấu bí mật gì nữa?
Ngay lúc tâm trí tôi còn đang mơ hồ.
Cả tòa cổ bảo bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.
Tiếng còi báo động chói tai vang vọng khắp trời.
Những màn hình khổng lồ trên tường trong nháy mắt chuyển thành màu đỏ chói mắt.
Trên đó hiện lên một hàng chữ lớn.
“Dấu hiệu sinh tồn của thành viên cốt lõi biến mất, khởi động giao thức cảnh báo cấp cao nhất.”
Cái chết của von Hines cuối cùng cũng bị phát hiện.
Tôi lập tức hoàn hồn, lấy điện thoại ra, chụp lia lịa quyển cổ tịch da người kia.
Đây là vũ khí duy nhất của tôi để đối đầu với cả hội nghị.
Chụp xong trang cuối cùng.
Tôi không dám nán lại thêm dù chỉ một giây, xoay người chạy ra ngoài.
Nhưng khi chạy tới cửa thư phòng, tôi tuyệt vọng phát hiện ra.
Những bộ giáp hiệp sĩ trung cổ vốn đang đứng yên lặng lẽ dọc hai bên hành lang, lúc này vậy mà tất cả đều “sống” dậy.
Trong những chiếc mũ sắt rỗng tuếch của chúng, hai đốm sáng đỏ như máu đồng loạt bùng lên.
Chúng bước những bước nặng nề, vung thanh kiếm hiệp sĩ rỉ sét trong tay, chặn kín mọi lối ra.
Những con quái thú đá nhô nước trên tường cũng phát ra tiếng gào thét chói tai, giãy ra khỏi tường, để lộ ra nanh vuốt sắc bén.
Cả tòa cổ bảo biến thành một con quái vật vừa thức tỉnh, sẵn sàng nuốt chửng người.
Tôi bị mắc kẹt rồi.
Tôi không hề do dự, lập tức nhấn thiết bị cầu cứu khẩn cấp mà Lục Vân Xuyên đưa cho tôi, thứ đã được ngụy trang thành một chiếc trâm cài áo.
18
Thanh kiếm hiệp sĩ lạnh băng, lóe lên ánh sáng khát máu, bổ thẳng xuống đầu tôi.
Tôi chật vật lăn sang bên cạnh, né khỏi đòn chí mạng ấy.
Thanh kiếm chém xuống nền đất, mặt đá cẩm thạch cứng rắn lập tức bị bổ ra một rãnh sâu.
Tôi căn bản không phải đối thủ của những con quái vật bị hắc ma pháp điều khiển này.
Tôi chỉ có thể lợi dụng hoàn cảnh phức tạp trong thư phòng để không ngừng quần nhau với chúng.
Tôi cố sức đẩy đổ một chiếc bàn gỗ sồi nặng trịch, tạm thời chặn đường đi của một bộ giáp.