Chương 1 - Bỏ Lại Giữa Đêm Tối
11 giờ đêm, khu dịch vụ trên cao tốc G60 Thượng Hải – Côn Minh.
Tôi ôm cái bụng bầu bảy tháng, trơ mắt nhìn chồng dừng xe ngay lối ra của khu dịch vụ.
Trần Việt, anh làm gì vậy?
Anh không trả lời, cúi đầu nhìn điện thoại, khóe môi cong lên một nụ cười mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
Nụ cười đó, không phải dành cho tôi.
Uyển Đình nói cô ấy tới rồi.
Cuối cùng anh cũng mở miệng, giọng nói dịu dàng đến mức tôi nghe mà không hiểu nổi. Cô ấy vừa từ Mỹ về, nói muốn gặp anh.
Uyển Đình.
Lâm Uyển Đình.
Mối tình đầu thời đại học của anh.
Người phụ nữ mà tôi chỉ gặp đúng một lần trong buổi họp lớp của anh.
Bây giờ á? Tôi không tin nổi vào tai mình. Sắp nửa đêm rồi, anh nói anh muốn đi gặp cô ta?
Cô ấy nói nếu tối nay không gặp được anh, cô ấy sẽ làm chuyện dại dột.
Trần Việt cuối cùng cũng nhìn sang tôi, trong ánh mắt không có áy náy, chỉ có mất kiên nhẫn.
Em đợi anh ở đây, anh đi một lát sẽ về.
Tôi chết lặng.
Ba năm kết hôn, lần đầu tiên tôi cảm thấy người đàn ông trước mặt xa lạ đến vậy.
Trần Việt, em mang thai bảy tháng rồi!
Tôi kéo lấy tay anh, giọng run rẩy.
Anh muốn bỏ em lại một mình ở khu dịch vụ cao tốc sao?
Anh hất tay tôi ra, lực rất mạnh.
Tô Niệm, em có thể đừng trẻ con như vậy được không?
Trẻ con?
Tôi trẻ con?
Cô ấy chỉ là bạn anh thôi, anh qua an ủi một chút rồi về ngay.
Anh mở cửa xe, không thèm quay đầu.
Em cứ ngồi trong khu nghỉ ngơi, nhiều nhất là một tiếng.
Tôi đuổi theo, giữ chặt cửa xe.
Trần Việt! Anh nhìn em đi! Em là vợ anh, trong bụng là con của anh! Bây giờ anh—
Anh cắt ngang lời tôi.
Đủ rồi.
Hai chữ ấy lạnh như dao.
Uyển Đình rất yếu đuối, cô ấy vừa từ Mỹ về, một người thân cũng không có.
Em là vợ anh, là mẹ của con anh, chẳng lẽ không thể rộng lượng hơn một chút sao?
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh, cố tìm lại một Trần Việt mà tôi từng quen.
Không có.
Trong đôi mắt ấy, không có yêu thương, không có day dứt, chỉ có chán ghét và vội vàng.
Anh…
Anh sẽ quay lại đón em.
Anh ngồi vào ghế lái, nổ máy.
Đừng làm quá nữa.
Cửa xe đóng sầm lại.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn chiếc Volkswagen màu bạc lùi xe, quay đầu, rồi lao về phía lối ra khu dịch vụ.
Đèn hậu lóe lên một cái, rồi tắt.
Biến mất trong màn đêm.
Hết rồi.
Anh thật sự đi rồi.
Tôi đứng dưới ánh đèn trắng bệch của khu dịch vụ, gió lạnh luồn vào chiếc áo chống nắng mỏng, cả người như bị rút cạn.
Bảy tháng mang thai.
Khu dịch vụ cao tốc.
Mười một giờ đêm.
Tôi bị chồng bỏ lại ở đây, chỉ vì anh ta muốn đi gặp — bạch nguyệt quang của mình.
Bụng bỗng quặn lên từng cơn.
Tôi khom người, hai tay chống lên đầu gối, thở dốc.
Con đang đạp tôi.
Đạp rất mạnh.
Như thể đang hỏi tôi:
Mẹ ơi, bố đâu rồi?
Tôi không biết phải trả lời thế nào.
Vì chính tôi cũng không biết —
Người đàn ông tôi lấy làm chồng, từ khi nào đã biến thành như vậy.
Điện thoại.
Tôi sờ vào túi áo, muốn gọi cho Trần Việt, chất vấn anh, mắng anh, cầu xin anh quay lại.
Nhưng túi trống rỗng.
Điện thoại đâu?
Túi xách của tôi đâu?
Tôi chợt nhớ ra —
Túi của tôi vẫn ở trên xe.
Điện thoại trong túi.
Ví tiền trong túi.
Chứng minh thư cũng trong túi.
Tôi chẳng có gì cả.
Ánh đèn khu dịch vụ trắng nhợt, vài chiếc xe tải đậu ở xa xa, thỉnh thoảng có tài xế xuống hút thuốc, liếc nhìn tôi một cái rồi lại quay đi.
Một phụ nữ mang thai bụng to.
Nửa đêm.
Đứng một mình trong khu dịch vụ.
Nhìn thế nào cũng thấy kỳ quái.
Tôi muốn tìm người giúp đỡ, nhưng chân như bị đổ chì, không nhúc nhích nổi.
Bụng lại bắt đầu đau.
Lần này còn dữ dội hơn lúc nãy.
Tôi vịn vào thùng rác bên cạnh, ngồi xổm xuống.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi.
Ba năm.
Tôi và Trần Việt kết hôn ba năm.
Tôi vẫn luôn nghĩ chúng tôi rất hạnh phúc.
Anh tăng ca, tôi đợi anh.
Anh xã giao, tôi hiểu cho anh.
Mẹ anh soi mói, tôi nhẫn nhịn.
Tôi nghĩ chỉ cần tôi đủ tốt, đủ hiểu chuyện, chúng tôi có thể sống với nhau cả đời.
Kết quả thì sao?
Anh vì một bạch nguyệt quang từ Mỹ trở về, nửa đêm bỏ tôi lại trên cao tốc.
Tôi là vợ anh.
Là mẹ của con anh.
Nhưng trong mắt anh, tôi còn không bằng một cuộc điện thoại của bạn gái cũ.
Cô gái, cô không sao chứ?
Một giọng nói khàn khàn vang lên.
Tôi ngẩng đầu, thấy một người đàn ông trung niên mặc áo khoác cũ, râu ria xồm xoàm, da ngăm đen, tay còn cầm nửa điếu thuốc chưa hút hết.
Tài xế xe tải.
Tôi…
Tôi định nói là không sao, nhưng lời vừa ra tới miệng đã biến thành tiếng nấc nghẹn.
Ông ta sững lại một chút, dập thuốc, rồi ngồi xổm trước mặt tôi.
Đau bụng à? Cần đi bệnh viện không?
Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu, cuối cùng nói ra một câu mà chính tôi cũng thấy nực cười:
Chồng tôi bỏ tôi lại đây… tôi không mang điện thoại, không mang tiền…
Ông ta cau mày.
Là sao?
Anh ấy đi gặp người phụ nữ khác rồi.
Tôi nghe chính mình khô khốc nói xong câu đó, nước mắt càng rơi dữ dội hơn.
Bỏ vợ đang mang thai trên cao tốc, đi gặp người phụ nữ khác?
Ông ta lặp lại một lần, vẻ mặt đầy không thể tin nổi.
Đúng là đồ đàn ông chó má!
Câu chửi thề đó, nghe xong tôi lại thấy… dễ chịu.
Phải.
Đàn ông chó má.
Tôi đã gả cho một gã đàn ông chó má.
Đi, tôi đưa cô đi bệnh viện.
Ông ta đứng dậy, chìa tay ra.
Đau bụng không phải chuyện nhỏ, phải kiểm tra trước đã.
Tôi nhìn bàn tay ông ấy.
Thô ráp, sạm đen, trong móng tay còn dính những vết dầu mỡ không rửa sạch được.
Tôi không mang tiền…
Thứ đó tôi có.
Ông ta nói một cách mất kiên nhẫn.
Giữ mạng trước đã, chuyện tiền bạc tính sau.
Tôi nắm lấy tay ông ấy.
Vừa đứng dậy, bụng lại quặn lên một cơn đau dữ dội.
Tôi nghiến răng, theo ông ấy đi về phía chiếc xe tải.
Trong đầu trống rỗng, chỉ còn một giọng nói lặp đi lặp lại không ngừng —
Tô Niệm, ba năm nay, rốt cuộc mày đã lấy phải thứ gì vậy?
Chiếc xe tải đậu ở góc hẻo lánh nhất của khu dịch vụ.
Chu Thâm — người tài xế xe tải nói với tôi đó là tên ông ấy — mở cửa ghế phụ cho tôi.
Cẩn thận, đặt chân cho vững.
Tôi vịn cửa leo lên xe, bụng lại âm ỉ đau.
Đừng căng thẳng.
Ông ấy nổ máy, xoay vô lăng.
Bệnh viện huyện gần nhất, chạy nhanh khoảng hai mươi phút là tới.
Tôi gật đầu, không nói nổi lời nào.
Ông ấy không nói thêm nữa, tập trung lái xe.
Trong cabin có mùi thuốc lá nhàn nhạt, mùi dầu diesel, còn có một túi quýt lăn qua lăn lại theo nhịp xóc.
Cũ kỹ, nhưng rất sạch sẽ.
Chồng cô…
Ông ấy đột ngột lên tiếng, trong giọng nói có một cơn tức giận không đè nén được.
Rốt cuộc là thứ gì vậy?
Tôi im lặng một lúc.
Tôi cũng không biết.
Nửa đêm nửa hôm, vứt vợ đang mang thai trên cao tốc chỉ để đi gặp người đàn bà khác?
Ông ấy chửi thề một tiếng.
Tôi chạy xe tải hơn mười năm, loại cặn bã nào cũng gặp rồi, nhưng kiểu này — thật sự là lần đầu tiên.
Tôi không đáp lời.
Không phải không muốn nói, mà là không biết phải nói gì.
Ba năm trước, khi tôi gặp Trần Việt, anh ấy không phải như vậy.
Khi đó tôi vừa tốt nghiệp, làm văn phòng cho một công ty nhỏ, lương ba nghìn rưỡi, nhà thuê thì dột nước, chủ nhà mặc kệ.
Anh là khách hàng đến bàn hợp tác với công ty.
Hôm đó mưa to, tôi không mang ô, ướt như chuột lột.
Anh nhét cây ô của mình vào tay tôi.
Mau về đi, đừng để cảm lạnh.
Chỉ một câu nói đó, chỉ một cây ô đó, tôi nhớ suốt ba năm.
Sau đó chúng tôi ở bên nhau, kết hôn, mang thai.
Tôi cứ nghĩ, đó chính là cả một đời.
Cô gái.
Giọng Chu Thâm kéo tôi trở về thực tại.
Hả?
Cô khóc rồi.
Tôi giơ tay sờ lên mặt, ướt đẫm.
Không sao… chỉ là nhớ lại chuyện cũ thôi.
Ông ấy không hỏi thêm.
Im lặng một lúc, ông ấy lấy từ trong túi ra một gói giấy ăn, ném cho tôi.
Lau đi.
Tôi nhận lấy, lau nước mắt.
Đèn đường ngoài cửa sổ lướt qua từng chiếc, như một cơn ác mộng không tỉnh nổi.
Hai mươi phút sau, xe dừng trước cửa cấp cứu của bệnh viện huyện.
Chu Thâm nhảy xuống xe, chạy sang bên tôi mở cửa.
Đi được không?
Được.
Tôi vịn tay ông ấy bước xuống xe, cơn đau bụng nhẹ hơn lúc nãy, nhưng vẫn âm ỉ.
Đăng ký, kiểm tra, siêu âm.
Chu Thâm đi cùng suốt quá trình, ứng trước toàn bộ chi phí.
Cứ kiểm tra trước, tiền bạc không vội.
Bác sĩ là một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, xem xong kết quả thì cau mày hỏi tôi:
Gần đây bị kích thích tinh thần à?
Tôi sững người.
Có chút… chuyện gia đình.
Cơn co bóp tử cung hơi nhiều, thai nhi tạm thời ổn định, nhưng cô nhất định phải nằm nghỉ, cảm xúc không được kích động quá mức.
Bà tháo kính, nhìn thẳng vào mắt tôi.
Cứ tiếp tục như vậy, đứa bé không giữ được đâu.
Không giữ được.
Ba chữ ấy như một nhát dao, đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi ôm bụng, nước mắt lại trào ra.
Tôi biết rồi… cảm ơn bác sĩ.
Ra khỏi phòng khám, Chu Thâm đứng đợi tôi ngoài hành lang.
Sao rồi?
Không sao lớn, chỉ là co bóp tử cung… bác sĩ bảo tôi phải nghỉ ngơi.
Ông ấy thở phào, gật đầu.
Vậy thì tốt. Người nhà cô đâu? Gọi điện bảo họ tới đón đi.
Phải.
Người nhà.
Tôi mượn điện thoại ở quầy y tá, bấm số của Trần Việt.
Không ai nghe máy.
Gọi lại.
Vẫn không ai nghe.
Lần thứ ba. Thứ tư. Thứ năm.
Vẫn không ai nghe.
Đến lần thứ sáu, điện thoại cuối cùng cũng được kết nối.
A lô?
Giọng của Trần Việt.
Tôi há miệng, lại không biết phải nói gì.
Tô Niệm?