Chương 6 - Bó Hoa Bất Ngờ Vào Ngày Sinh Nhật

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hai người càng nói càng hợp, thậm chí còn có cảm giác gặp nhau quá muộn.

Tôi đứng bên cạnh có phần bất lực.

Đỗ Hưng Dương ngồi uống trà ở phía bên kia cũng rất im lặng.

Mấy lần anh ấy thử tham gia câu chuyện nhưng chẳng chen vào được.

Chỉ có thể im lặng ngậm miệng uống trà.

Thấy anh ấy uống nhiều quá, tôi dứt khoát đổi thành nước lọc.

Trước ánh mắt ngạc nhiên của anh ấy, tôi cười giải thích:

“Uống nhiều trà quá tối sẽ mất ngủ.”

Đỗ Hưng Dương nhìn tôi một cái, không biết nghĩ tới chuyện gì, vành tai hơi đỏ, nhỏ giọng đáp:

“Ừm.”

“Cảm ơn… Linh, Linh Linh.”

Vừa nói xong.

Nụ cười trên mặt Châu Dược, người vừa nãy còn cười không ngừng, lập tức cứng lại.

“Linh Linh?”

Châu Dược nghiến răng lặp lại một lần, quay sang nhìn tôi, giọng đầy vẻ châm chọc:

“Cô với anh ta thân tới mức gọi được tên kiểu này rồi à?”

Động tác uống nước của tôi khựng lại, suýt nữa bị sặc.

Cái gì với cái gì vậy chứ.

Đúng là tai bay vạ gió!

Tôi định mở miệng giải thích, nghĩ một lúc lại cảm thấy chẳng có gì cần giải thích, nhất thời im lặng.

Theo sự im lặng của tôi, sắc mặt Châu Dược càng lúc càng khó coi, cuối cùng không hiểu sao ngay cả vành mắt cũng đỏ lên.

Châu Dược đột ngột đứng dậy:

“Bác gái, cũng muộn rồi, cháu không làm phiền nữa.”

Nói xong, Châu Dược nhấc chân đi ra ngoài.

Bà Lý Phượng Trừng giữ lại mấy câu cũng không giữ được, bèn ra hiệu cho tôi nói gì đó.

Nhưng tôi nhìn thời gian, đã gần chín giờ.

Nếu Châu Dược tiếp tục ở nhà tôi, lúc về đến nhà có khi đã mười một, mười hai giờ đêm.

Anh đúng là nên đi rồi.

Vì thế tôi cũng không nói gì.

Châu Dược đi không lâu thì Đỗ Hưng Dương cũng đứng dậy cáo từ.

Cuối cùng cũng tiễn được hai tên vướng víu đi, tôi ngồi phịch xuống sofa, chẳng màng hình tượng ôm đĩa trái cây vừa ăn vừa xem tivi.

Mẹ tôi, bà Lý Phượng Trừng, ngồi bên cạnh trừng mắt nhìn tôi với vẻ hận sắt không thành thép.

“Sao thế?”

Tôi khó hiểu nhìn bà:

“Giờ đến tivi cũng không cho xem nữa à?”

“Con ấy, con ấy!”

Bà Lý Phượng Trừng tức đến bật cười:

“Con bảo mẹ phải nói con thế nào đây!”

“Hưng Dương thì con bảo không có cảm giác, vậy thằng nhóc họ Châu ban nãy chắc chắn là người khiến con có cảm giác chứ?”

Tôi há miệng định giải thích thì bị bà Lý Phượng Trừng ngắt lời:

“Đừng có bảo không có cảm giác, mẹ còn không hiểu con à? Nếu con thật sự chẳng có cảm giác gì với nó thì sao có thể cho nó bước vào cửa nhà?”

Tay đang cầm quả nho của tôi khựng lại.

Không thể phủ nhận, bà Lý Phượng Trừng vẫn rất hiểu tôi.

“Rốt cuộc con có thích người ta không?”

Bà Lý Phượng Trừng lại hỏi.

Lần này thật sự khiến tôi không biết trả lời thế nào.

Tôi không biết nên đáp ra sao.

Bà Lý Phượng Trừng thở dài:

“Vậy tức là thích rồi.”

“Mẹ rút ra kết luận đó từ đâu thế?”

Tôi dở khóc dở cười.

Bản thân tôi còn chẳng biết mình có còn thích Châu Dược hay không, vậy mà bà lại biết trước rồi?

Bà Lý Phượng Trừng trợn mắt:

“Nếu con không thích, vừa rồi mẹ hỏi con có thích nó không, con đã lập tức nhảy dựng lên phản bác rồi.”

“Con do mẹ sinh ra, mẹ nuôi lớn, mẹ còn không hiểu con sao?”

Mấy câu nói ấy khiến tôi á khẩu.

“Giờ con định thế nào?”

“Thích người ta mà vẫn treo người ta lơ lửng? Muốn chơi trò mập mờ à?”

Bà Lý Phượng Trừng hỏi liên tiếp, câu nào cũng sắc bén hơn câu trước.

Tôi hoàn toàn không trả lời nổi, kiếm cớ đi vệ sinh rồi chạy trốn ra ngoài.

Tôi sợ nếu bà hỏi tiếp thì sẽ chuyển sang chủ đề năm nay tôi có cưới được hay không mất.

Ra khỏi nhà, tôi vừa định thở phào thì đột nhiên nhìn thấy ở góc cách đó không xa có hai người đàn ông đang giương cung bạt kiếm với nhau, hơi sững lại.

09

“Hai người đang làm gì vậy?”

Tôi bước tới gần, nhìn Châu Dược sắc mặt khó coi rồi lại nhìn Đỗ Hưng Dương đang mím chặt môi, có chút kỳ lạ.

Tôi nhìn về phía Châu Dược, nhưng người trả lời lại là Đỗ Hưng Dương.

“Cũng không có gì.”

“Chỉ là vị này hình như rất muốn nói chuyện với tôi về cô.”

Nói tới đây, Đỗ Hưng Dương hơi dừng một chút rồi mới tiếp tục nói với tôi:

“Hình như anh ta mắc chứng nóng nảy, không kiểm soát nổi tính khí. Linh Linh, cô lùi ra sau một chút đi, đừng tới gần anh ta.”

Ngay khi lời anh ấy vừa dứt, Châu Dược lập tức bùng nổ.

“Ai cho anh gọi Linh Linh?”

“Với lại anh nói ai mắc chứng nóng nảy?”

Sắc mặt Châu Dược xanh mét, tiến lên hai bước, khí thế hung hăng áp sát Đỗ Hưng Dương, nhìn dáng vẻ có vẻ muốn mặc kệ tất cả mà lao tới đấm một cú vào mặt anh ấy.

Mí mắt tôi giật liên tục, sợ Châu Dược thật sự đánh nhau với người ta, lập tức bước lên hai bước chắn anh lại, lạnh giọng quát:

“Châu Dược, anh đừng làm loạn nữa!”

“Tôi làm loạn?”

Châu Dược nâng cao giọng, tức đến hai mắt đỏ bừng:

“Giản Hiểu Linh, làm ơn cô nhìn cho rõ đi, là anh ta gây sự trước!”

“Rõ ràng tôi chẳng làm gì cả, sao lại thành tôi đang làm loạn?”

Châu Dược cảm thấy tôi đang thiên vị.

Anh cảm thấy tôi đứng về phía Đỗ Hưng Dương.

Càng nghĩ càng tức, tức đến mức đấm mạnh một quyền xuống xe mình.

Sau đó anh oán hận nhìn tôi một cái rồi quay đầu bỏ đi.

“Châu Dược!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)