Chương 4 - Bó Hoa Bất Ngờ Vào Ngày Sinh Nhật
“Có người đáp lại bảo lần sau Tiểu Tình đi vệ sinh nhớ đeo kính vào, không thì tới lúc cô với Châu Lột Da đánh nhau phải nhập viện rồi mà cô ấy còn đứng cạnh cảm thán tình cảm hai người tốt thật, ha ha ha, thật sự buồn cười chết mất!”
Tôi khựng lại, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
Nghĩ một lúc, tôi chọn sticker toát mồ hôi cạn lời gửi sang.
06
Tôi và Châu Dược từng yêu nhau một thời gian.
Không ai trong công ty biết.
Dù sao ai mà nghĩ được hai người không hợp nhau đến thế lại có thể yêu nhau chứ.
Thật ra lúc đó ngay cả tôi cũng hoàn toàn không ngờ tới.
Nhưng mọi thứ cứ thế diễn ra một cách hết sức tự nhiên.
Ngay dưới mí mắt của tất cả mọi người trong công ty.
Tôi nhớ lúc mới bắt đầu yêu Châu Dược.
Anh lúc nào cũng không nhịn được muốn tới hôn hít ôm ấp.
Cách vài hôm lại phải đi ngang qua cửa văn phòng của tôi.
Số lần nhiều quá, tôi thật sự sợ anh, phải gọi riêng anh ra hành lang nói chuyện.
Tôi bất lực bảo:
“Anh đừng làm lộ liễu như vậy được không?”
“Một buổi sáng đi ngang văn phòng tôi hơn mười lần, rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Anh sợ người khác không biết chúng tôi đang yêu nhau à?
Châu Dược “ừ ừ à à” cho qua vài câu.
Sau đó rất nghiêm túc hỏi:
“Tôi hôn cô được không?”
Não tôi nhất thời chưa kịp phản ứng.
Nhưng Châu Dược đã cúi người hôn xuống.
Ban đầu chỉ là một nụ hôn rất nhẹ, chạm lên môi tôi rồi lập tức rời đi.
Hôn xong anh còn hơi đỏ mặt.
Tôi sờ môi mình, khẽ nhướng mày.
Đột nhiên dùng sức túm cổ áo anh, ép anh cúi xuống.
Sau đó đổi khách thành chủ, khiến nụ hôn ấy sâu hơn.
Bây giờ nhớ lại, trên môi dường như vẫn còn lưu lại nhiệt độ trên người Châu Dược khi đó.
Nóng bỏng, rực cháy.
Khi ấy tôi thật sự thích Châu Dược.
Anh trẻ, đẹp trai, năng lực không tệ mà lại rất hết mình.
Mặc dù màu mè, tính tình xấu, nói chuyện lúc nào cũng đầy vẻ châm chọc.
Nhưng không sao, đó đều là những khuyết điểm nhỏ, vẫn chịu được.
Điều duy nhất khiến tôi không thể chịu nổi chính là ham muốn chiếm hữu đến mức bệnh hoạn của Châu Dược.
Sau khi chúng tôi ở bên nhau, anh bắt đầu kiểm tra tôi không ngừng.
Tất cả đàn ông trong điện thoại của tôi, anh đều phải biết họ là ai, trông thế nào, làm nghề gì, cụ thể có quan hệ gì với tôi và trước đây chúng tôi từng nhắn những gì.
Tất cả những chuyện ấy tôi đều phải giải thích rõ với anh.
Sau đó còn phát triển tới mức tôi giao việc cho đồng nghiệp nam trong bộ phận mình, anh cũng phải đứng bên cạnh nhìn người ta bằng ánh mắt âm u.
Mấy lần chỉ vì tôi nói với người khác thêm vài câu, Châu Dược cũng nổi giận, tối đến cứ lăn qua lăn lại hành tôi.
Ngòi nổ dẫn tới chia tay là lúc xe tôi được đưa đi kiểm định, nhân viên phát hiện trong xe có ba thiết bị theo dõi.
Tôi nhìn mà tối sầm mặt, chạy tới chất vấn Châu Dược rốt cuộc anh muốn làm gì?
Châu Dược còn rất hùng hồn đáp:
“Ai bảo lần trước cô lái xe mà không nghe điện thoại của tôi.”
“Để tránh chuyện này xảy ra lần nữa, tôi lắp mấy thứ này thì sao? Cản trở gì cô à?”
“Với lại cô dữ như thế làm gì? Trước khi lắp tôi đã hỏi cô rồi mà!”
Tôi tức đến bật cười:
“Rốt cuộc anh hỏi tôi lúc nào?”
Tôi hoàn toàn không có chút ấn tượng nào.
Ánh mắt Châu Dược bắt đầu lảng tránh.
“Thì lần trước… lúc ở trên giường… có thể khi đó cô hơi ngủ mất rồi.”
Vậy tức là anh hoàn toàn không nhận được sự đồng ý của tôi mà tự tiện lắp những thứ này!
Tôi hít sâu một hơi rồi hỏi tiếp:
“Ngoài xe ra, anh còn lắp ở đâu nữa? Điện thoại có không?”
Châu Dược mím môi, không nói.
Thế là tôi hiểu.
Điện thoại cũng có.
Có lẽ là phần mềm giám sát, nghe lén gì đó.
“Trong nhà tôi anh có lắp thứ gì không?”
Tôi lại hỏi, Châu Dược tránh ánh mắt, không chịu trả lời.
Tôi nghiến răng, tức đến mức sắp phát điên.
Tối hôm đó, tôi bắt Châu Dược tháo hết tất cả mọi thứ ra, sau đó dứt khoát đuổi người ra khỏi nhà.
Tôi có thể chịu được tính kiêu ngạo của Châu Dược, chịu được việc anh kiểm tra tôi, chịu được đủ loại tính xấu của anh.
Nhưng tôi không thể chấp nhận việc anh tự tiện quyết định, tìm cách khống chế mọi thứ của tôi.
Thế nên chúng tôi chia tay.
Tôi lùi về giới hạn của một người bạn.
Nhưng Châu Dược dường như vẫn chưa quen.
Nói cách khác, anh vẫn chưa xác định đúng vị trí của mình.
Tôi thở dài, đang nghĩ có nên tìm anh nói chuyện thêm một lần nữa hay không thì điện thoại lại hiện lên một tin nhắn, là mẹ gửi, bảo tối nay về chỗ bà ăn cơm.
Xem ra bà vẫn chưa chịu từ bỏ.
Tôi thở dài, đáp một tiếng được.
07
Mẹ tôi sống ở ngoại ô.
Lái xe qua đó mất khoảng một tiếng.
Muốn kịp giờ ăn, vừa tan làm tôi phải lập tức lên đường.
Hiếm lắm mới thấy tôi tan làm sớm, mấy đồng nghiệp tò mò ghé qua hỏi có phải tôi đi hẹn hò không.
Tôi bất lực cười:
“Đâu có, tôi về nhà ăn cơm.”
Mấy đồng nghiệp nhìn nhau, ai nấy đều cười đầy vẻ hiểu ngầm, bảo rằng hiểu rồi.
Nhìn là tôi biết.
Bọn họ hiểu sai rồi.
Dù sao có giải thích họ cũng không tin, tôi dứt khoát cười cho qua.
Xe chạy chưa được bao lâu, một cuộc gọi đột nhiên chen vào, ngắt nhạc của tôi.
Tôi nhìn màn hình, thấy rõ tên Châu Dược thì hơi nhướng mày.