Chương 8 - Bố Hay Chú
“Viên Viên, chúng ta trò chuyện một lát nhé?” Cô tóc ngắn hỏi tôi.
“Trò chuyện về gì ạ?”
“Về bố, về mẹ, về những chuyện làm cháu vui và không vui.”
Tôi chơi khay cát một lúc, đắp một ngôi nhà, rồi đắp thêm một khu vườn nhỏ.
“Viên Viên có thích ngôi nhà này không?”
“Thích ạ.”
“Cháu muốn ai sống trong ngôi nhà này?”
Tôi cầm lấy một mô hình bé gái, đặt vào trong nhà.
Sau đó lấy thêm một mô hình người phụ nữ tóc dài, đặt ngay cạnh.
“Còn mẹ thì sao?”
“Mẹ cũng ở đây ạ.”
“Thế bố đâu?”
Tôi nhặt một mô hình người đàn ông từ bên ngoài khay cát, đặt ra xa tít tắp, xa đến mức suýt rơi ra khỏi khay.
“Bố ở đây ạ.”
“Tại sao bố lại không vào nhà?”
“Bởi vì,” tôi nghĩ ngợi, “Ngôi nhà này bé quá, chỉ ở được hai người thôi, bố phải đến sống ở nhà Khiêu Khiêu.”
Cô bác sĩ viết chữ vào sổ.
“Viên Viên cảm thấy, bố có yêu cháu không?”
Lần này tôi nghĩ rất lâu.
“Trước đây thì có yêu ạ.” Tôi đáp. “Hồi cháu còn nhỏ, bố hay công kênh cháu lên cao, hay kể chuyện cho cháu nghe. Nhưng sau khi có Khiêu Khiêu, bố chỉ yêu Khiêu Khiêu thôi.”
“Sao cháu lại nói thế?”
“Vì bố đem hết những đồ vật dành cho cháu, cho Khiêu Khiêu mất rồi.”
Tôi bẻ ngón tay đếm, “Sinh nhật, xe đạp, lâu đài, buổi họp phụ huynh, hội thao… còn rất nhiều rất nhiều nữa.”
“Vậy Viên Viên có buồn không?”
“Có buồn ạ.” Tôi gật đầu, “Nhưng bây giờ không buồn nữa, vì mẹ bảo, những chuyện buồn thì có thể vứt bỏ được rồi.”
Cô bác sĩ ngừng bút, nhìn tôi.
“Ý của Viên Viên là?”
“Cháu không cần bố nữa.” Tôi nói rất to, “Khiêu Khiêu thích thì cứ tặng cho Khiêu Khiêu đi, cháu muốn có bố mới.”
Bước ra khỏi phòng chuyên gia tâm lý, trời âm u sầm sì, sắp mưa rồi.
Mẹ dắt tay tôi, đi rất chậm.
“Viên Viên.” Đột nhiên mẹ cất lời, “Nếu thẩm phán thực sự phán quyết cho con ở với bố, con có trách mẹ không?”
“Không ạ.” Tôi đáp, “Nhưng con sẽ tự chạy về.”
“Chạy về?”
“Vâng ạ.” Tôi nghiêm túc gật đầu, “Con biết đường mà. Từ nhà bố đến nhà chúng ta phải đi ba trạm tàu điện ngầm, đi bộ mười phút. Nếu con chạy nhanh thì nửa tiếng là về đến nhà.”
Mẹ ngồi thụp xuống, ôm lấy tôi.
Những hạt mưa bắt đầu rơi lác đác, một giọt, hai giọt, đập vào mặt mát lạnh.
“Mẹ sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu.” Mẹ thì thầm vào tai tôi, “Tuyệt đối không.”
Ngày ra tòa được ấn định vào hai tháng sau.
Trong hai tháng này, bố không đến tìm tôi nữa.
Nhưng điện thoại của mẹ thỉnh thoảng lại nhận được tin nhắn của ông ấy, khi thì rất dài, khi thì rất ngắn.
Mẹ không bao giờ trả lời, xem xong là xóa ngay.
Chú Chu Lãng tuần nào cũng đến, lúc thì đưa tôi đi công viên, lúc lại ở nhà cùng tôi làm đồ thủ công.
Tay chú rất khéo, chú biết dùng giấy gấp thành các con vật nhỏ, còn biết dùng gỗ đóng thành chiếc ghế nhỏ.
“Chú ơi, sao chú lại biết làm những thứ này?” Tôi hỏi chú.
“Hồi nhỏ bố chú đã dạy chú làm đấy.”
Chú vừa dùng giấy nhám đánh bóng chân ghế vừa nói, “Bố chú bảo, con trai phải biết tự mình động tay động chân, sau này mới biết chăm sóc gia đình.”
“Bố chú tốt thật đấy.”
“Ừ.” Chú Chu Lãng cười, “Ông cụ cũng không tồi. Tuy thỉnh thoảng hay cáu kỉnh, nhưng chuyện gì đã hứa với chú thì chưa bao giờ thất hứa.”
“Trước đây bố cháu cũng vậy.” Tôi nói, “Nhưng sau này thì không phải nữa.”
Chú Chu Lãng đặt tờ giấy nhám xuống, nhìn tôi thật chăm chú.
“Viên Viên, có một số người đi mãi đi mãi rồi lạc đường. Nhưng đó không phải lỗi của cháu, cũng không phải lỗi của mẹ cháu. Là do bản thân người ta chọn sai đường.”
“Vậy người ta có thể quay lại được không?”
“Được chứ.” Chú Chu Lãng đáp, “Nhưng cần chính người đó muốn quay đầu lại. Nếu ông ấy không chịu quay đầu, cháu và mẹ cũng không thể cứ đứng ở ngã rẽ đợi mãi được, đúng không?”
Tôi nghĩ ngợi một lát, gật đầu.
Đêm trước ngày ra tòa, tôi không ngủ được.
Tôi bò dậy, đi chân trần chạy sang phòng mẹ. Mẹ cũng chưa ngủ, đang ngồi trên giường đọc sách.
“Mẹ ơi.”
“Sao con?”
“Ngày mai con có phải nói chuyện không?”
“Có chứ.” Mẹ kéo tôi vào chăn ôm vào lòng, “Thẩm phán hỏi con cái gì, con cứ nói cái đó. Nói sự thật là được.”
“Con nói sự thật, bố có tức giận không?”
“Có thể sẽ giận.” Mẹ vuốt tóc tôi, “Nhưng tức giận cũng hết cách thôi. Bởi vì sự thật vẫn mãi là sự thật, sẽ không vì có người tức giận mà biến thành đồ giả được.”
“Thế bố có khóc không ạ?”
Tay mẹ khựng lại một chút.
“Mẹ không biết.” Mẹ nói, “Có lẽ sẽ khóc.”
“Con không muốn nhìn thấy ông ấy khóc.”
“Vì sao?”
“Bởi vì…” Tôi nghĩ một lúc, “Bởi vì nếu ông ấy khóc, con sẽ thấy ông ấy rất đáng thương, nhưng con lại không muốn thương hại ông ấy.”
Mẹ không nói gì, chỉ ôm tôi chặt hơn một chút.
Sáng hôm sau, tôi mặc bộ váy mới mẹ mua, màu trắng, có đính nơ bướm màu đỏ.
Chú Chu Lãng lái xe đưa chúng tôi đến tòa án. Trước khi xuống xe, chú đưa cho tôi một viên kẹo.
“Căng thẳng thì ăn kẹo nhé.” Chú nói.
“Chú không vào ạ?”
“Chú đợi hai mẹ con ở ngoài.” Chú xoa đầu tôi, “Cố lên nhé, Viên Viên.”
10
Tòa án rất rộng, rất yên tĩnh; tiếng bước chân còn vang vọng trong hành lang.
Chúng tôi bước vào một căn phòng, trông giống phòng học, nhưng phía trước có một cái bục cao ráo.