Chương 8 - Bình Minh Của Những Đứa Trẻ Mồ Côi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

[Nhưng Lục Minh Viễn sẽ không để anh ta lật án. Hắn đang chuẩn bị dọn dẹp tàn cuộc trước khi Lục Minh Cẩn ra tù – bao gồm việc làm cho cặp sinh đôi hoàn toàn biến mất.]

Dọn dẹp tàn cuộc. Hoàn toàn biến mất. Lòng bàn tay tôi đẫm mồ hôi.

“Cố Nam Chu.”

“Ừ.”

“Giúp tôi tra thêm một chuyện. Ba năm trước có người phụ nữ tên Trần Tú Phân mất vì ung thư dạ dày, có thể trích lục được bệnh án và giấy chứng tử không?”

“Tra chuyện này làm gì?”

“Ghép tranh. Tôi cần ghép bức tranh toàn cảnh của chuyện này lại với nhau.”

Cố Nam Chu không hỏi thêm: “Cho tôi hai ngày.”

Cúp điện thoại, tôi bước ra ban công. Bầu trời đêm Thịnh Thành không thấy sao, nhưng ánh đèn đường rất sáng. Bình luận trong màn đêm lững lờ trôi:

[Cô còn 4 tháng 23 ngày. Trước khi Lục Minh Cẩn ra tù, Lục Minh Viễn sẽ làm ba việc: Một, dùng thủ đoạn pháp lý cướp quyền nuôi dưỡng. Hai, nếu pháp lý thất bại, hắn sẽ đút lót để trực tiếp cướp người. Ba, nếu cả hai cách trên đều thất bại – hắn sẽ dùng cách cực đoan nhất để lũ trẻ mãi mãi không thể trở về.]

Sống lưng tôi ớn lạnh.

Trở vào phòng khách, hai đứa trẻ đã ngủ say. Tri Niệm cuộn tròn trong chăn, tay nhỏ xíu níu chặt vạt áo Tri Hứa. Còn Tri Hứa, dù đang ngủ nhưng đôi lông mày vẫn hơi nhíu lại.

Bình luận lướt qua dòng cuối cùng:

[Có những cuộc chiến, không phải cô chọn nó, mà là nó chọn cô. Nhưng cô có thể chọn không lùi bước.]

Tôi tắt đèn. Không lùi bước.

Chương 11

Tuần đầu tiên của tháng 11, mọi việc bắt đầu dồn dập.

Đầu tiên là trường mẫu giáo lại xảy ra chuyện. Hôm đó cô Từ gọi cho tôi, giọng rất khó xử:

“Cô Lâm Phòng Giáo dục Quận vừa có thông báo, yêu cầu tiến hành đánh giá chuyên đề về khả năng thích ứng môi trường gia đình của trẻ em nhận nuôi trong khu vực. Cần phụ huynh phối hợp để điều tra tại nhà.”

[Đây không phải là thông báo chính thức của Phòng Giáo dục. Đây là danh mục “điều tra bổ sung” do Lục Minh Viễn dùng quan hệ nhét vào.]

“Điều tra nội dung gì?”

“Môi trường gia đình, tình trạng kinh tế, khả năng giáo dục, trạng thái tâm lý trẻ em…”

“Khi nào?”

“Thứ Ba tuần sau.”

Tôi cúp máy, giận đến mức các ngón tay trắng bệch.

Cố Nam Chu sau khi nhận tin nhắn chuyển tiếp của tôi, 2 phút sau đã gọi lại:

“Tính hợp pháp của thông báo này có vấn đề. Tôi sẽ giúp cậu điều tra đơn vị phát hành và quy trình phê duyệt. Nếu là kênh không chính thức nhét vào, có thể bác bỏ.”

“Có tra ra được trước thứ Ba không?”

“Tôi cố gắng.”

[Không tra ra được đâu. Văn bản này đã qua tay ba lớp trung gian, dấu vết đã bị xóa sạch sẽ.]

Quả nhiên, chiều thứ Hai Cố Nam Chu báo tin: “Không tra được nguồn. Thể thức văn bản hợp quy, con dấu cũng đúng. Bọn họ làm rất sạch.”

“Vậy đành phải chấp nhận điều tra à?”

“Cậu có thể xin hoãn, nhưng tôi khuyên là không nên. Từ chối hoặc xin hoãn ngược lại sẽ cho họ cớ nói cậu ‘không hợp tác đánh giá’.”

“Vậy thì tới đi.”

Sáng thứ Ba, hai nhân viên đánh giá đến nhà. Một nam một nữ, tầm 30-40 tuổi, tự xưng là Tổ Đánh giá gia đình của Phòng Giáo dục quận.

[Gã đàn ông tên Tiền Hải Sinh, từng nhận phí cố vấn ngầm từ Giáo dục Hoằng Nghị. Người nữ tên Lưu Phương, là vợ của bạn học Triệu Chi Lan. Trước khi đến họ đã nhận được ám thị ‘kết luận đánh giá nên là Không Đạt’.]

Tôi mặt không biến sắc mời họ ngồi. Bọn họ đi xem quanh nhà một vòng.

“Hai phòng ngủ một phòng khách, 65 mét vuông… Phòng của lũ trẻ ở đâu?”

“Phòng này.”

Tiền Hải Sinh đi vào xem rồi chụp ảnh: “Không gian hơi nhỏ. Hai đứa trẻ dùng chung một phòng ngủ?”

“Tạm thời là vậy.”

“Vậy còn cô?”

“Tôi ngủ phòng khách.”

Tiền Hải Sinh và Lưu Phương liếc mắt nhìn nhau. Lưu Phương viết vài dòng vào sổ.

[Bà ta đang viết: “Điều kiện cư trú của người giám hộ không tốt, không có phòng ngủ riêng, diện tích ở bình quân của trẻ em không đạt tiêu chuẩn quốc gia.”]

“Cô Lâm thu nhập hàng tháng hiện tại của cô là?”

“Bao gồm cả làm ngoài, trung bình khoảng 1 vạn 2.”

“Có công ty cố định không?”

“Lao động tự do.”

“Bảo hiểm xã hội thì sao?”

“Tự đóng theo diện lao động tự do.”

Lại đưa mắt nhìn nhau.

[Bà ta viết: “Người giám hộ không có đơn vị công tác ổn định, nguồn kinh tế không ổn định.”]

Tôi nhìn điệu bộ ghi chép của họ, trong lòng thừa hiểu: Bọn họ mang theo kết luận có sẵn đến đây. Nhưng tôi không định để họ toại nguyện.

“Cô có hiểu biết gì về tâm lý sức khỏe trẻ em không?”

“Có hiểu. Mỗi tuần tôi đều đưa bọn trẻ đến thư viện cộng đồng, cuối tuần tham gia hoạt động ngoài trời. Tri Hứa đang tự học chương trình toán Olympic, Tri Niệm có năng khiếu hội họa, tôi đang định đăng ký cho con bé học lớp mỹ thuật chính quy.”

“Vậy khả năng giao tiếp của trẻ thì sao? Nghe nói cậu bé ít nói lắm?”

“Thằng bé không phải ít nói, chỉ là không nói chuyện với những người không đáng nói thôi.”

Ngòi bút của Tiền Hải Sinh khựng lại.

Đúng lúc này, Tri Hứa từ trong phòng bước ra. Cầm một tờ giấy trên tay, đi thẳng đến trước mặt Tiền Hải Sinh, đưa cho ông ta. Tiền Hải Sinh sửng sốt, nhận lấy xem thử.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)