Chương 5 - Bình Hoa Ngốc Nghếch
Những ngày qua hắn vẫn luôn nhịn không tới tìm Chiêu Chiêu, chính là muốn chờ gia đình chính thức cầu hôn, sau đó đường đường chính chính tới gặp nàng.
Nàng từng mong chờ mẫu thân hắn tới nhà bàn chuyện hôn sự biết bao.
Lần này, hắn và Bùi gia tuyệt đối sẽ không tiếp tục dùng thái độ qua loa để đối phó với nàng.
Hắn giãy giụa muốn đứng dậy đi tìm nàng, nhưng Bùi phu nhân giữ hắn lại:
“Ruộng đất và nhà cửa ở Tô Châu có một khoản sổ sách hỏng rất quan trọng, cần con đích thân đi xử lý.”
“Hôn sự trong nhà đã có chúng ta lo liệu. Con lập tức xuống phía nam giải quyết công việc, khi trở về kinh thành thì trực tiếp thành hôn.”
Hắn còn muốn tranh luận vài câu, sắc mặt Bùi phu nhân đã trầm xuống:
“Cưới vợ phải cưới người hiền. Nếu con không phân biệt được nặng nhẹ gấp chậm, đừng trách mẫu thân đổi ý.”
Bùi Nghiên chỉ đành đè nén sự kích động trong lòng, sai người thu xếp hành trang.
Ngày hôm sau, khi chuẩn bị xuất phát, hắn vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy một mầm xanh mọc trên cành mai được ghép kia.
Bùi Nghiên dừng bước.
Hắn cầm lấy một chiếc đèn lồng hoa rủ.
Bất chấp tiếng gọi của người hầu, hắn thúc ngựa chạy thẳng tới Cố phủ.
Chỉ gặp một lần!
Chỉ cần gặp Chiêu Chiêu một lần, hắn sẽ lập tức lên đường tới Tô Châu!
Chiếc đèn ấy là do hắn vẽ suốt đêm.
Trên thành đèn là năm vị hổ tướng dế, thứ Chiêu Chiêu thích nhất.
Trước đây nàng từng quấn lấy hắn đòi vẽ, nhưng lúc ấy hắn chỉ bận vẽ sơn thủy với Lâm Thanh Âm, hoàn toàn không để ý tới nàng.
Bây giờ hắn đã vẽ xong để tặng nàng, nàng nhất định sẽ rất vui.
Tới Cố phủ, hắn hít sâu một hơi rồi đẩy cửa bước vào.
Trong sân chất đầy lụa đỏ, mấy nha hoàn đang ôm gấm vóc thu dọn, trên hành lang cũng đang treo đèn lồng đỏ rực.
Chiêu Chiêu ngồi dưới hành lang, ngẩng đầu nhìn người ta treo đèn.
Tảng đá treo trong lòng Bùi Nghiên cuối cùng cũng rơi xuống.
Quả nhiên Chiêu Chiêu vẫn thích hắn.
Nếu không, sao nàng có thể nhanh chóng đồng ý hôn sự, còn vui vẻ chuẩn bị xuất giá như vậy?
Gió sớm lướt qua sân, dải lụa đỏ dưới hành lang khẽ lay động.
Chiêu Chiêu quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau.
Bùi Nghiên siết chặt chiếc đèn lồng trong tay, chậm rãi bước tới.
“Chiêu Chiêu, trước đây ta không biết lựa lời, đã nói rất nhiều lời khốn kiếp… Nàng vẫn còn giận sao?”
Chương 8
Ta đang ngồi dưới hành lang xem nha hoàn treo đèn lồng, vừa quay đầu đã bất ngờ nhìn thấy Bùi Nghiên.
Chàng tới làm gì?
Ta dời mắt đi, lười để ý tới chàng.
Những ngày qua ta bận chuẩn bị xuất giá, đã quên chàng sạch sẽ, lấy đâu ra thời gian rảnh để giận chàng?
Thấy ta không nói, Bùi Nghiên cẩn thận đưa tới một chiếc đèn lồng:
“Trước đây nàng muốn có nó. Ta đã vẽ suốt đêm, coi như tạ lỗi. Nàng xem có thích không?”
Ta cụp mắt nhìn qua.
Trên năm mặt đèn, mỗi mặt đều vẽ một con dế, màu vàng, trắng, tím, đen và xanh chính là năm vị hổ tướng trong giới thu trùng.
Nhưng Tống Dật đã sớm tặng cho ta năm vị hổ tướng sống khỏe mạnh, lúc này đang được nuôi trong hoa viên của ta.
Ta đã có dế sống, ai còn hiếm lạ chiếc đèn của chàng?
Bùi Nghiên đặt đèn lên bàn đá.
“Ta đã bảo đầu bếp thử làm hương vị bánh thấu hoa mới. Lần sau đưa nàng đi ăn, được không?”
Ta ngáp một cái.
Ngày nào Tống Dật cũng sai người đưa bánh thấu hoa tới.
Miếng bánh của Bùi gia chàng ở chỗ ta đã sớm không còn xếp được vào hàng nữa.
Thấy ta vẫn luôn im lặng, Bùi Nghiên do dự hỏi:
“Chiêu Chiêu, nàng có thích cuộc hôn nhân này không?”
Ta không nhịn được ngẩng đầu nhìn chàng.
Hôn sự của ta, sao chàng lại biết?
Phải rồi, Tống Dật có giao tình với chàng, nhất định không chịu nổi chàng dây dưa hỏi mãi nên đã nói thật.
Nếu chàng đã biết, ta bèn gật đầu.
“Đương nhiên là thích. Nếu không, sao ta lại chịu gả?”
Nghe vậy, toàn thân Bùi Nghiên đột nhiên thả lỏng, cúi đầu bật cười.
“Ta cũng rất thích.”
“Chiêu Chiêu, cảm ơn nàng. Thật ra… ta rất sợ nàng sẽ từ chối.”
Ta chỉ cảm thấy khó hiểu.
Ta và Tống Dật thành hôn, chàng có gì phải cảm ơn?
Cho dù ta từ chối Tống Dật, cũng tuyệt đối không quay đầu dây dưa với chàng.
Chàng có gì phải sợ?
Bùi Nghiên nói tiếp:
“Sau này nàng không thích đọc sách thì không cần đọc Nàng không thích Lâm Thanh Âm, ta sẽ không bao giờ qua lại với nàng ta nữa. Nàng thích bắt dế…”
Ta không nghe nổi nữa:
“Bùi Nghiên, rốt cuộc chàng muốn nói gì?”
Trong mắt chàng thấp thoáng ánh sáng.
“Ta muốn nói với nàng, cành mai xanh được ghép trong nhà ta đã nảy mầm.”
“Chiêu Chiêu, một cành cây đã gãy, chỉ cần ngày ngày tưới nước, vẫn có thể sống lại.”
Ta suy nghĩ một chút.
“Đó là vì nó được ghép lên một cái cây khác. Nếu không, sau khi bị chàng bẻ gãy, nó đã chết từ lâu rồi.”
Bùi Nghiên sững người.
Ngoài cửa, một tiểu tư của Bùi phủ thò đầu vào.
“Công tử, nếu còn không đi sẽ lỡ giờ mất!”
Bùi Nghiên lại nói:
“Chiêu Chiêu, đợi ta từ phương nam trở về, chúng ta sẽ…”
“Công tử, nếu còn chậm trễ sẽ thật sự lỡ việc!”
Bùi Nghiên chỉ đành ra cửa, xoay người lên ngựa.
Chàng quay đầu nhìn ta lần cuối, vui vẻ bật cười.
“Chiêu Chiêu, đợi ta trở về.”
Tiếng vó ngựa dần xa trên con phố dài.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: