Chương 3 - Bình An Quận Chúa và Những Bí Mật Chưa Kể
Đây là lần đầu tiên nàng ta nhìn thẳng ta, đặt ta vào trong mắt.
Nàng ta nói:
“Tần Tố, ta đã xem thường ngươi rồi.”
Ta ngẩng đầu, cũng nhìn thẳng vào mắt nàng ta.
Nửa đời nàng ta tôn quý, chưa từng chịu khổ.
Khi ta bị lưu đày, nàng ta là thiên kim tiểu thư.
Nay ta làm tiểu thư, nàng ta lại trở thành quận chúa.
Luôn cao cao tại thượng, thắng ta một bậc.
Nàng ta xem thường ta cũng là điều nên làm.
Chỉ là trước mắt, nàng ta buộc phải mở mắt nhìn ta mà thôi.
“Phụ thân ta là đại tướng quân danh vang thiên hạ, mẫu thân ta là quý nữ xuất chúng nhất của họ Thôi. Tất cả những thứ này đều bị ngươi cướp đi.”
“Ta chưa thể đoàn tụ với phụ mẫu ruột, thậm chí ngay cả khi họ chết cũng chưa từng được gặp một lần. Tần Tố, tất cả đều là ngươi nợ ta.”
Ta bị nàng ta chọc tức tới bật cười.
“Những năm tháng khổ sở ở Lĩnh Nam, sao ngươi không nói là ta nợ ngươi đi?”
Nàng ta nhíu mày:
“Chẳng qua chỉ là chút khổ sở da thịt…”
Ta nâng mắt, cười:
“Quận chúa ngồi trên đài cao, nằm trên giường mềm, được bá tánh thiên hạ cung phụng, vậy mà lại nói ra lời đứng nói không đau lưng như thế.”
“Vậy mong quận chúa đời này sẽ không phải chịu những nỗi khổ da thịt ấy.”
Ta không muốn để ý tới những lý lẽ hoang đường của nàng ta nữa, quay đầu rời đi.
8
Trăng treo trên ngọn liễu.
Ta không về viện, mà ra khỏi phủ.
Trong nhã gian Túy Hoa Lâu, Trưởng công chúa đang chờ ta.
Dường như nàng chờ lâu rồi, không nhã nhặn mà ngáp một cái.
“Chuyện làm tới đâu rồi?”
Ta nhấc chân ngồi xuống:
“Lĩnh Nam, kinh thành đều đã bố trí xong, chỉ chờ điện hạ khởi sự.”
Nàng lập tức có tinh thần, hài lòng gật đầu.
“Bổn cung đã nói rồi mà, so với cái đồ cỏ rác Sở Vân kia, ngươi mới giống con gái của Tần tướng quân hơn.”
Nói xong, nàng đè lên mu bàn tay ta.
“Tần Độ vì Đại Chu cúc cung tận tụy, lại rơi vào kết cục như vậy. Tố Tố, ngươi báo thù cho ông ấy là chuyện nên làm.”
Lại bàn thêm một lát chính sự, nàng đưa cho ta một chiếc hộp, cười tủm tỉm:
“Trả cho ngươi.”
Là đôi vòng huyết ngọc.
Ta không khách khí, trực tiếp nhận lấy.
Cho tới trước khi rời đi, nàng nhìn ta, ý vị không rõ:
“Tần Tố, bổn cung phát hiện càng ngày càng không hiểu ngươi nữa.”
“Bổn cung luôn cảm thấy, hình như chẳng còn thứ gì ngươi để tâm nữa. Ngươi càng ngày càng không giống cô nương năm đó dám một mình xông vào ổ thổ phỉ cứu bổn cung.”
Ta cười:
“Điện hạ, nơi này không có thổ phỉ.”
Sau khi về phủ, Thu Cúc tiến lên đón.
Nàng cười đùa giúp ta thay y phục.
Ta giữ tay nàng lại, nhẹ giọng nói:
“Bắt đầu đi.”
Thần sắc nàng khựng lại, thu nụ cười:
“Chủ tử?”
“Công chúa sắp khởi sự rồi, truyền lệnh xuống, hành động đi.”
Mày mắt nàng nghiêm túc, chính sắc đáp:
“Vâng.”
Không sai, Thu Cúc là người của ta.
Ta vào kinh vốn chưa từng vì làm quận chúa, cũng chưa từng vì nhận thân.
Mà là để trải đường cho công chúa mà thôi.
Như công chúa đã nói, dưỡng phụ vì Đại Chu cúc cung tận tụy, lại chịu oan khuất không thể rửa sạch, chết không nhắm mắt.
Ta nghĩ, trước khi chết, có lẽ ông cũng hối hận.
Nếu không, ông sẽ không giao toàn bộ Hắc Vân Thập Tam Kỵ cho ta.
Kiếp trước, thật ra ta từng báo thù thay ông.
Đáng tiếc, sau khi vào kinh, lòng rối loạn, hồn phách lạc mất.
Con gái ruột của ông vừa khóc vừa nói, cung phụng đế vương.
Từng chữ đều là Tần thị không oán, từng câu đều là hoàng ân cuồn cuộn.
Nàng ta lấy danh nghĩa con gái ruột của Tần thị để chiêu mộ người cũ, dẹp yên cơn giận của mọi người.
Ta ngày ngày chìm đắm trong những chuyện thân tình bẩn thỉu ở Hầu phủ, nghĩ tới việc không có phần thắng, lại kiêng dè dưỡng phụ, cuối cùng vẫn thu tay.
Dù sao, tuy dưỡng mẫu đối xử với ta không tốt, Tần tướng quân lại đối xử với ta như con gái ruột.
Ta không thể hại chết đứa con gái duy nhất của ông ấy.
Cho nên kiếp này, ta đã sớm bắt liên lạc với Trưởng công chúa.
Lại xử tử một nhóm tướng lĩnh chỉ nhận huyết mạch Tần thị.
Cho tới khi xác nhận không còn ai phản chiến về phía Sở Vân nữa.
Trưởng công chúa có chí lớn trong lòng, giấu mình rất sâu.
Kiếp trước, tới trước khi chết ta mới biết, công chúa đã sớm có ý mưu nghịch.
Nàng và hoàng đế không phải huynh muội cùng một mẹ, quan hệ cũng không tốt.
Đời này cùng nàng cộng sự, nghĩ lại kết quả sẽ không quá tệ.
Mối huyết hải thâm thù của Tần gia, Sở Vân không báo, ta báo.
9
Không lâu sau, tin tức Tây Nam khởi sự truyền tới kinh thành.
Long nhan giận dữ, tức tới mức ném ngọc tỷ ngay tại chỗ:
“Trẫm biết ngay tên khốn Tần Độ này, chết rồi cũng không chịu yên ổn.”
Các tướng lĩnh Tây Nam mượn danh nghĩa Tần tướng quân để mưu nghịch, thế như chẻ tre, đã chiếm được hai tòa thành.
Những năm này quốc lực Đại Chu dần suy yếu, nếu không, hoàng đế cũng sẽ không giải oan cho Tần tướng quân để ổn định lòng dân.
Sở Vân bị gấp rút triệu vào cung.
Nàng ta đã tính trước trong lòng:
“Bệ hạ bớt giận, những người đó đều là cựu binh của phụ thân ta, không đáng lo. Chỉ cần thần nữ ra mặt, nhất định có thể khiến bọn họ thu binh.”
Hoàng đế nhìn chằm chằm vào nàng ta: