Chương 1 - Bình An Quận Chúa và Những Bí Mật Chưa Kể
Ngày ta chào đời, cha mẹ đã lén tráo đổi ta với đứa con của ân nhân cứu mạng.
Khi ấy, ân nhân bị khép tội mưu nghịch, lưu đày tới Lĩnh Nam.
Mười lăm năm sau, ân nhân được giải oan.
Đáng tiếc, dưỡng phụ mẫu đã chịu đủ khổ sở, sớm bệnh chết rồi.
Thánh thượng đau lòng vô cùng, hạ lệnh phong ta làm Bình An quận chúa.
Vị thiên kim giả đã chiếm tổ chim khách suốt hơn mười năm kia cuối cùng cũng đứng ra, vừa khóc vừa nói nàng ta mới là con gái ruột thật sự của dưỡng phụ mẫu.
Cha mẹ ta cũng làm chứng cho nàng ta.
Thánh thượng vui mừng, lại cảm thán cha mẹ ta trung nghĩa, bèn trao tước vị quận chúa cho nàng ta.
Tất cả mọi người đều vui vẻ.
Ngoại trừ ta.
1
Trong ngự thư phòng, Sở Vân quỳ ngồi dưới đất, nước mắt chảy không ngừng:
“Ta hận quá, cha mẹ ruột của ta chịu nhiều khổ sở ở Lĩnh Nam như vậy, vậy mà ngay cả lần cuối cùng gặp họ, ta cũng chưa từng được gặp.”
“Sớm biết vậy, ta thà bỏ hết phú quý của Hầu phủ, tới Lĩnh Nam bầu bạn với họ, hu hu, cha mẹ, là nữ nhi bất hiếu…”
Hầu phu nhân vừa ôm nàng ta vừa đau lòng an ủi:
“Ngoan, đừng khóc, chuyện này đâu phải lỗi của con.”
Ta mặc một bộ y phục cũ nát, đứng trong góc.
Trong tay còn ôm ngọc như ý do Thánh thượng ban thưởng.
Thánh thượng thở dài một tiếng:
“Thôi vậy, con sống tốt hơn một chút, trẫm cũng có thể được an ủi phần nào.”
“Nếu đã như thế, vị trí quận chúa trẫm trả lại cho con. Còn phu phụ Trung Nghĩa hầu, không phụ hai chữ trung nghĩa, trẫm rất vui lòng, cũng nên ban thưởng.”
Sở Vân có được thân phận quận chúa.
Mẫu thân ta được phong cáo mệnh.
Ngay cả phụ thân ta cũng được khen thưởng.
Chỉ có ta là chẳng có gì cả.
Bọn họ quá vui mừng, đến mức quên cả việc ta vẫn bị bỏ lại trong hoàng cung cũng không phát hiện ra.
Khi Trưởng công chúa phái người tới đón ta, trời đổ mưa.
Nhìn y phục trên người ta, nàng nhíu mày:
“Bổn cung chẳng phải đã cho ngươi rất nhiều vải vóc rồi sao, sao ngươi vẫn để bản thân trông như đàn ông vậy?”
Ta nhàn nhạt đáp:
“Quen rồi.”
Nàng bĩu môi:
“Bổn cung không ngờ, ngươi lại không phải con gái của Tần tướng quân. Người giả mạo ở Sở gia kia mới phải à?”
“Thì sao?”
“Không sao cả, cũng đâu ảnh hưởng tới việc chúng ta hợp tác.”
Nói xong, nàng đưa cho ta một đôi vòng ngọc:
“Cây ngọc như ý kia của hoàng huynh xấu quá, cái này tặng ngươi.”
Ta sao cũng được, gật đầu.
2
Ta về phủ.
Là Trưởng công chúa sai người đưa về.
Trong phòng tràn ngập tiếng cười nói, đang chúc mừng Sở Vân.
Lúc ta đi vào, không khí lập tức yên tĩnh lại.
Mẫu thân ta cười gượng, là người đầu tiên lên tiếng:
“Là Tố Tố tới rồi à. Bệ hạ ban thưởng nhiều quá, xe ngựa ngồi không đủ chỗ nên ta nghĩ lát nữa sẽ tới đón con, không ngờ con tự về rồi…”
Khóe môi ta cong lên:
“Ừm, tất nhiên phần thưởng của bệ hạ quan trọng hơn.”
Quan trọng hơn đứa con gái ruột là ta.
Sắc mặt mẫu thân ta thoáng trắng bệch, không nói gì nữa.
Có lẽ vì có ta ở đây, bầu không khí trở nên nặng nề hơn rất nhiều.
Bữa cơm ấy ăn không hề vui vẻ.
Đến cuối cùng, huynh trưởng ném đũa xuống, sa sầm mặt:
“Rốt cuộc là ai để nó về đây? Xúi quẩy!”
Ta nghiêm túc nhìn về phía huynh ấy:
“Là Thánh thượng bảo ta vào kinh, muốn phong ta làm quận chúa.”
Kết quả lại bị Hầu gia và phu nhân vội vội vàng vàng kéo vào Hầu phủ, nói bọn họ mới là cha mẹ của ta.
Rồi lại gấp gáp dẫn ta đi diện thánh để làm rõ chân tướng.
“Tố Tố, thứ không phải của con thì cuối cùng cũng không phải của con, con không thể cướp vị trí của Vân nhi.”
“Ta dẫn con đi diện thánh, trả lại vị trí quận chúa cho con bé.”
Nếu không phải bọn họ nhất quyết nhận lại đứa con gái ruột là ta.
Vốn dĩ ta đã có thể làm quận chúa.
Sắc mặt phụ thân ta rất khó coi, trừng mắt nhìn huynh trưởng một cái:
“Câm miệng.”
3
Sau khi về phòng, mẫu thân tới thăm ta.
Bà xoắn khăn tay, muốn nói lại thôi.
“Tố Tố, có phải con không vui không?”
“Vân nhi khóc dữ quá, chúng ta vội an ủi con bé, không phải cố ý bỏ con lại trong cung đâu.”
“Cha mẹ con bé qua đời, Tần tướng quân lại có ân cứu mạng với chúng ta, chúng ta chăm sóc con bé nhiều hơn một chút cũng là chuyện nên làm. Con đừng so đo với con bé.”
Ta lắc đầu:
“Ta không so đo.”
Kiếp trước ta từng so đo rồi.
Ta lớn lên ở Lĩnh Nam từ nhỏ, tranh thức ăn với ác nhân.
Từ trước tới nay, ta chưa bao giờ là người có tính tình tốt.
Vậy nên kiếp trước sau khi về phủ, ta vừa tranh vừa giành.
Không giành được thân phận quận chúa, ta lại đi giành cha mẹ.
Cuối cùng tranh tới tranh lui, chẳng có được gì.
Bà thở phào một hơi, khoác lấy cánh tay ta, mừng rỡ cười:
“Ta biết mà, nữ nhi của ta là đứa hiểu chuyện.”
Có lẽ vì động tác quá mạnh, tay áo ta bị kéo ra, lộ ra nửa vết sẹo trên cánh tay.
Bà lập tức mở to mắt, kéo tay áo ta ra rồi lại lật cổ áo ta, giọng hơi run:
“Chuyện gì thế này, sao trên người con lại có nhiều vết thương như vậy?”
Ta mặc bà động tay động chân, bình tĩnh nói:
“Dưỡng mẫu không thích ta, từ khi tới Lĩnh Nam, lòng bà ấy bất bình, thần trí điên điên dại dại, thường xuyên đánh mắng ta để trút giận.”
“Sau này ngày tháng khá hơn một chút, lại thường gặp truy sát. Khi ấy thân thể ta yếu, lại ăn không đủ no, ta luôn chạy chậm, khó tránh khỏi bị thương.”
Nước mắt mẫu thân ta lập tức rơi xuống, ôm ta vào lòng:
“Nữ nhi đáng thương của ta, rốt cuộc con đã chịu bao nhiêu khổ sở.”
“Là cha mẹ có lỗi với con, đều là lỗi của cha mẹ.”
Kiếp trước bà cũng nói như vậy.
Sau này ta hỏi ngược lại, vậy chỉ cần một đứa con gái là ta, đưa Sở Vân đi được không?
Bà lập tức nhíu mày:
“Đừng hồ nháo, Vân nhi cũng là nữ nhi của chúng ta, huống hồ Tần tướng quân có ân với chúng ta.”
Những lời như vậy, bọn họ đã nói rất nhiều lần rồi.
Tần tướng quân có ân với bọn họ, cho nên người chịu ấm ức chỉ có thể là ta.
Nếu phải chọn một trong hai, bọn họ cũng chỉ chọn Sở Vân.
Vậy nên lần này, ta chỉ cười nhạt rồi đẩy bà ra:
“Trời muộn rồi, nghỉ ngơi đi.”
Bà sững ra một thoáng, trên mặt có vài phần buồn bã.
4
Có lẽ là vì muốn bù đắp.
Gần đây, Thương Gia viện được đưa tới không ít đồ tốt.
Y phục, đồ ăn, đủ loại vật dụng của cô nương, cứ như nước chảy được đưa tới.
Thu Cúc cười tới mức mắt gần như không mở ra nổi:
“Cô nương, người còn nói Hầu gia và phu nhân không thích người, rốt cuộc cũng là ruột thịt, sao có thể như vậy được chứ?”
Ta không nói gì.
Ta đã từng thấy thứ tốt hơn.
Ở chỗ Sở Vân.
Nghĩ lại, những thứ này chắc cũng đều là đồ người khác chọn còn thừa.
Thu Cúc bảo ta tới chính viện thỉnh an, cũng tốt để vun đắp tình mẫu nữ.
Còn chưa vào cửa, ta đã nghe thấy tiếng mẫu thân nói nhỏ.
“Chàng không biết đâu, ngày tháng của Tố Tố rất khổ, rốt cuộc vẫn là chúng ta có lỗi với con bé.”
Ta dừng bước, cụp mắt xuống.
Tiếp đó là giọng phụ thân lạnh nhạt đáp lại:
“Vậy thì sao? Hay là cây ngọc như ý bệ hạ ban kia cứ đưa cho nó, không lấy lại nữa?”
“Sao có thể được? Đó là đồ của Vân nhi.”
Mẫu thân phản bác rất nhanh.
“Vậy nàng còn lải nhải gì nữa? Vân nhi là nữ nhi của chúng ta, lại là quận chúa, nàng cũng không thể vì một nha đầu quê mùa mà bạc đãi con bé.”
Mẫu thân mím môi, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Ta chỉ nói vậy thôi, sao có thể vì con bé mà để Vân nhi chịu ấm ức…”
Khóe môi ta giật nhẹ, bình thản xoay người đi ra ngoài.
5
Mẫu thân tới tìm ta đòi ngọc như ý.
Bà xoắn khăn tay, dường như có vài phần lúng túng:
“Đó là phần thưởng bệ hạ ban cho quận chúa, Tố Tố, con mau lấy ra trả cho Vân nhi đi.”
Nói nghiêm túc thì thật ra cũng không hẳn là vậy.
Khi ấy bệ hạ trao ngọc như ý cho ta, cùng với vị trí quận chúa.
Sau này tước vị quận chúa được trao cho Sở Vân, nhưng ngài không lấy lại ngọc như ý của ta.
Tới miệng bọn họ, nó liền thành đồ ban cho quận chúa.
Ta lười tranh luận chuyện này, bèn lấy ra đưa qua.
Sở Vân lại không đi, nàng ta nhìn ta một cái, nhẹ giọng nói:
“Còn đôi vòng huyết ngọc kia nữa.”
Ta sững lại.
Sở Vân cao giọng hơn, lại lặp lại một lần.
“Hôm ấy ngươi mang về một cây ngọc như ý và một đôi vòng huyết ngọc. Tất cả đều là phần thưởng bệ hạ ban cho ta.”
Lúc này ta mới biết, nàng ta tưởng đôi vòng huyết ngọc cũng là bệ hạ ban.
Giữa mày ta hơi nhíu lại:
“Vòng ngọc không phải bệ hạ ban.”
Nàng ta nhìn về phía mẫu thân, hiểu rõ mà khẽ cười một tiếng, dường như sớm đã đoán được ta sẽ nói vậy.
“Nếu không phải bệ hạ, muội muội lấy đâu ra thứ tốt như vậy? Nếu muội thích thứ khác, ta có thể tặng cho muội, nhưng hai món này thì không thể cho muội được.”
Mẫu thân cũng nhíu mày nhìn ta, trong mắt đầy vẻ không tán thành:
“Tố Tố, ta vốn tưởng con là đứa hiểu chuyện.”
“Tại sao?”
“Tại sao gì?”
Ta hơi chán ghét, nâng mắt lên.
“Tại sao đồ tốt nhất định phải là của nàng ta? Cha mẹ nàng ta bị kết tội, ta thay nàng ta bị lưu đày. Ta chịu đựng tới ngày được phong quận chúa, nàng ta lại quay về nhận thân.”
“Cha mẹ là của nàng ta, quận chúa là của nàng ta, ngọc như ý vẫn là của nàng ta. Tại sao chuyện tốt trên đời đều phải để nàng ta chiếm hết?”
Dựa vào cái gì chứ?
Mẫu thân ta sững ra một thoáng, dường như có vài phần khiếp sợ:
“Tố Tố, sao con có thể nghĩ như vậy? Đó vốn là chúng ta nợ con bé.”
Ta đứng dậy, giọng rất bình tĩnh:
“Đó là các người nợ, không phải ta.”
Vừa hay có một bà tử ôm đôi vòng huyết ngọc đi ra, mừng rỡ đưa tới:
“Tìm được rồi, tìm được rồi. Không hổ là phần thưởng bệ hạ ban, vừa nhìn đã biết là thứ cực kỳ quý giá.”
Mắt Sở Vân sáng lên, cẩn thận nhận lấy.
Mẫu thân cũng cong mắt cười:
“Quả nhiên là thượng phẩm.”
Nói rồi mấy người bọn họ định rời khỏi viện.
Trước khi đi, mẫu thân quay đầu lại, giữa mày nhíu chặt, giọng hơi trầm xuống:
“Con từ nhỏ lớn lên ở Lĩnh Nam, thiếu giáo dưỡng, ta không trách con.”
“Sau này tuyệt đối không được như vậy nữa.”
6
Sau khi mọi người rời đi, Thu Cúc tức tới mức lau nước mắt.
“Xin lỗi tiểu thư, bọn họ giữ chặt nô tỳ, nô tỳ không thể giúp tiểu thư giữ lại vòng ngọc.”
Ta lắc đầu, an ủi:
“Không sao, có lẽ vài ngày nữa bọn họ sẽ trả lại thôi.”
Thứ không thuộc về nàng ta, cầm trong tay sẽ bị bỏng.
Lại qua hơn nửa tháng, tới thọ thần của Thái hậu.
Đây là lần đầu tiên Sở Vân tham gia cung yến sau khi trở thành quận chúa.
Nàng ta ăn vận rất xinh đẹp, tóc mây dung nhan như hoa, ung dung quý phái.
Lờ mờ có thể thấy khí phái của quận chúa hoàng gia.
Trong cung yến, không ít người vây tới chúc mừng.
Nàng ta vốn là đích trưởng nữ của Hầu phủ, nay lại làm quận chúa, tất nhiên trở nên vô cùng được săn đón, đắc ý như gió xuân.
Rượu qua ba tuần, nữ quan bên cạnh Trưởng công chúa tới tìm, ghé tai nàng nói nhỏ.
Rất nhanh, sắc mặt Trưởng công chúa đột ngột thay đổi, lập tức nổi giận ngay tại chỗ:
“Tra cho bổn cung, rốt cuộc là kẻ nào dám trộm đồ của bổn công chúa?”
Thái hậu nghe tin, sắc mặt cũng lạnh xuống:
“Ngày vui lớn của ai gia, kẻ nào dám khiến Kiều Nhi khó chịu?”
Trưởng công chúa là con gái út của Thái hậu, ngày thường rất được sủng ái.
Mọi người nhất thời im lặng, không dám lên tiếng.
Một lúc lâu sau, có người gan lớn mở miệng hỏi:
“Dám hỏi công chúa, đó là món đồ thế nào? Chúng thần cũng tiện giúp công chúa tìm thử.”
Trưởng công chúa căng mặt, nặng nề đặt chén xuống:
“Là một đôi vòng huyết ngọc, ban ngày trong suốt, ẩn hiện tơ máu chảy động, ban đêm ánh đỏ phát sáng, vô cùng hiếm có.”