Chương 5 - Biến Hình Thành Nữ Phụ Ác Độc
Ta muốn đánh cược một lần, cược rằng Triệu gia sẽ giúp.
Cược rằng Chu Ngọc đã gặp công tử Triệu gia.
Vừa đặt Chu Dực xuống.
Hắn đã mơ màng mở mắt.
Đầu ngón tay siết chặt vạt áo ta:
“…Cốc Nhiêu, đây là đâu? Nàng đưa ta đến đâu?”
Ta im lặng nhìn hắn.
Trong lòng mặc định đây là lần cuối cùng chúng ta nhìn nhau.
Chu Dực cảm nhận được sự quyết tuyệt trong mắt ta.
Hắn run rẩy vươn tay ôm chặt eo ta:
“Nàng muốn đi? Nàng muốn bỏ ta lại?”
Ta gật đầu.
Lần đầu tiên trước mặt hắn, ta để lộ dáng vẻ chân thật của mình.
Ta vén lọn tóc che trước mắt hắn ra:
“Đúng, ta không nuôi nổi ngươi nữa.”
Sắc mặt Chu Dực trắng bệch.
Không ngừng nói những lời cầu xin:
“Cốc Nhiêu, ta có thể không ăn cơm…”
“Đừng để ta ở đây một mình. Mang ta đi cùng!”
Ta lắc đầu thở dài:
“Ta đã không còn sức cõng ngươi về nữa.”
Ta gỡ từng ngón tay hắn ra.
Chu Dực lại ôm lấy chân ta.
Hốc mắt đỏ đến mức gần như nhỏ máu:
“Đừng vứt ta lại, cầu xin nàng…”
“Cốc Nhiêu, nàng thương xót ta đi, mang ta đi cùng được không? Ta muốn ở bên cạnh nàng.”
Ta hung hăng đẩy hắn ngã xuống đất.
Giơ tay gõ cửa Triệu gia.
Rất nhanh đã có gã sai vặt quát: “Ai đó?”
Ta không quay đầu, đi vào ngõ nhỏ.
Sau lưng truyền đến tiếng nghẹn ngào bị Chu Dực cố nén xuống.
10
“Đói…”
“Đói quá…”
Ta co ro trong một căn nhà cũ nát ở ngoại ô thành.
Đói đến mức bắt đầu cắn cánh tay mình.
Mãi đến khi nếm được mùi máu tanh, đầu óc mới có lại chút thần trí.
Mấy ngày đầu.
Ta đi theo đoàn bá tánh.
Xếp hàng trong thành nhận cháo.
Theo nạn đói càng lúc càng nặng, lương thực cứu tế của quan phủ không đủ dùng.
Đường vào thành trực tiếp bị phong tỏa.
Cảm giác đói thật sự quá khó chịu.
Thậm chí ta có thể cảm nhận được vị chua trong dạ dày ăn mòn ruột gan.
Từng chút từng chút, cho đến khi thân thể ngừng vận hành.
Đến ngày thứ năm.
Ta đã hoàn toàn mất ý thức.
Bên tai như có một giọng nói liều mạng gào tên ta.
Rất quen thuộc.
Hình như ta đã nghe ở đâu rồi.
“Cốc Nhiêu!”
“Nàng ở đâu?”
Ta động đầu ngón tay.
Rất muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng đến mức ta căn bản không nhấc lên nổi.
Một đám gã sai vặt tuyệt vọng lắc đầu:
“Chu thiếu gia, hay là bỏ đi thôi.”
Lời của một người như chiếc gai đâm vào ngực Chu Dực:
“Nơi ngoại ô này làm gì còn người sống. Trên đường đều là người chết. Có thể đi đến đây đều là đám nạn dân bị quan phủ đuổi ra ngoài. Bụng đói mà còn đi xa như vậy, đa phần đều chết đói rồi…”
Chu Dực ngồi trên xe lăn, y phục chỉnh tề ngăn nắp.
Nhưng khuôn mặt tuấn tú lại phủ đầy âm u:
“Sẽ không chết.”
“…Cốc Nhiêu nàng sẽ không chết.”
Hắn đẩy gã sai vặt đang ngăn trước mặt ra.
Lăn xe vào căn nhà cũ nát kia.
Khi nhìn thấy ta thoi thóp nằm trên đất.
Đôi mắt hoa đào xinh đẹp kia gần như đỏ lên ngay tức khắc.
Nước mắt như giọt mưa rơi xuống đất.
Từng giọt từng giọt, cuối cùng nhỏ lên mặt ta.
“…Cốc Nhiêu.”
“Ta tới đón nàng về nhà rồi.”
11
Ta như thể đã ngủ một giấc rất lâu.
Lâu đến mức khi mở mắt lần nữa, xương cốt toàn thân đều đau nhức mềm nhũn.
Chu Dực nhận ra ta tỉnh lại.
Hắn bế ta lên, đặt lên đùi mình.
Dịu dàng vuốt ve mặt và trán ta.
Giọng nói dính dính nhớp nhớp, nghe đến nổi da gà.
“Cốc Nhiêu… Cốc Nhiêu…”
Ta ngẩng mắt nhìn hắn:
“Chu Dực?”
Hắn cúi đầu gật mạnh.
Rất nhanh lại biến thành bộ dạng khổ sở.
Lực ôm ta không ngừng siết chặt:
“Cốc Nhiêu, suýt nữa ta đã không cứu được nàng.”
“Đau tim, toàn thân đều đau. Cốc Nhiêu, có phải nàng cho ta uống thuốc gì không? Vì sao ta vừa rời khỏi nàng là cả người khó chịu?”
Ta cố gắng phớt lờ những lời làm bộ làm tịch của hắn.
Xoa đầu, chậm rãi bò khỏi đùi hắn:
“Tìm được tỷ tỷ ngươi rồi?”
Chu Dực:
“Ừm, tỷ tỷ đã thành thân với công tử Triệu gia.”
Nghe vậy, ta cau mày.
Tỷ tỷ thành thân rồi, vậy chẳng phải hắn chỉ có thể đơn phương cả đời sao?
Ta do dự quan tâm một câu:
“Ngươi rất đau lòng à?”
Chu Dực như nghe thấy chuyện gì rất kỳ quái.
Hắn nghi hoặc khó hiểu nhìn ta chằm chằm:
“Vì sao ta phải đau lòng?”
Nhớ lại một vài trải nghiệm không mấy tốt đẹp.
Mặt Chu Dực lập tức vừa đen vừa đỏ.
Hắn dùng sức nắm vai ta, ghé sát nhìn thẳng vào mắt ta:
“Cốc Nhiêu, a tỷ chỉ là a tỷ!”
“Ta không thích a tỷ!”
Ta cảm thấy khó chịu vì sự che giấu của hắn.
“Nói bậy!”
“Sao ngươi có thể không thích nàng ấy?”
Trong nguyên tác, Chu Dực từ nhỏ đã thầm thương Chu Ngọc, người chăm sóc hắn.
Sau khi trưởng thành, càng cam nguyện chết vì Chu Ngọc.
Thậm chí còn muốn giết công tử Triệu gia, cướp Chu Ngọc đi.
Chu Dực nhìn vẻ mặt chắc chắn của ta.
Cơn tức trong lồng ngực từng đợt từng đợt dâng lên.
“Vì sao nhất định phải nói ta thích a tỷ? Căn bản không phải!”
“Ta không bẩn thỉu đến mức đó.”