Chương 2 - Biến Hình Thành Nữ Phụ Ác Độc
Chu Dực ho khan mấy tiếng.
Hắn vùi mình vào trong chăn.
Đây là lần đầu tiên hắn không cứng cổ cãi lại ta.
“Trời tối ta mới về. Ngươi nhất định phải trông nhà cho tốt. Nếu trong nhà mất một thứ gì, ta giết ngươi.”
Đáp lại ta chỉ có tiếng ho không kìm được của Chu Dực.
3
Sau khi bán xong khăn tay.
Ta vòng qua hiệu thuốc.
Cuối cùng xách theo thang thuốc đại phu bốc cho về nhà.
Dọc đường, ta đá sỏi ven đường văng lung tung:
“Mẹ nó, đã làm nữ phụ ác độc rồi mà vẫn không sửa được thói xấu thích giúp người…”
Sau khi vào phòng bếp đặt thuốc xuống nấu.
Ta đẩy cửa phòng Chu Dực ra.
Chỉ thấy hắn mặt đỏ bừng nằm trên chăn đệm.
Thân thể vô thức run rẩy.
“Chưa bệnh chết đấy chứ?”
“Ta không có tiền mua quan tài cho ngươi đâu.”
Ta giơ tay sờ trán hắn.
Chạm vào là một mảng nóng rực.
Ước chừng vẫn là nghiệp chướng do tối qua gây ra.
Kinh sợ quá độ cộng thêm nhiễm lạnh.
“Đúng là tổ tông, nói không được, đánh cũng chẳng xong.”
“Tiền kiếm được hôm nay lại đem đi mua thuốc hết rồi.”
Ta bưng thuốc từ phòng bếp tới.
Đỡ Chu Dực dậy, để hắn dựa vào vai mình:
“Chu Dực, há miệng uống thuốc.”
“Đắng…”
Hắn cau mày nghiêng đầu đi.
Rõ ràng không mở mắt.
Vậy mà giơ tay lại có thể đẩy chính xác bát thuốc trong tay ta ra.
Ta áp mép bát thuốc lên môi hắn.
Dằn giọng cảnh cáo:
“Không uống thuốc sẽ chết.”
“Nuôi ngươi vô ích lâu như vậy, ngươi chết rồi ai kiếm tiền trả nợ cho ta?”
Chu Dực sốt đến hồ đồ.
Nhưng môi vẫn có ý thức mím chặt.
Thuốc không đổ vào được, theo cổ hắn chảy xuống vạt áo.
Dọa nạt uy hiếp ta đều thử hết rồi.
Ngay cả bóp má cưỡng ép đổ vào cũng không được.
Ta đã định từ bỏ, mặc hắn tự sinh tự diệt.
Cuối cùng lại nhìn thấy hắn vô thức rúc vào lòng ta.
Ôm cánh tay ta, nhíu mày:
“…Khó chịu.”
Trong lòng ta bỗng mềm xuống.
Bàn tay thử đặt lên lưng hắn, nhẹ nhàng vỗ về:
“Há miệng…”
“Chu Dực ngoan nào.”
“…Uống thuốc xong sẽ khỏi, ngoan.”
Cứ dịu giọng dỗ hắn một lát như vậy.
Hắn vậy mà thật sự vịn tay ta, há miệng uống hết thuốc.
Chỉ là uống xong thì cau chặt mày.
Cứ lẩm bẩm mãi:
“Đắng… đắng quá…”
Ta nhét một viên mứt quả vào miệng hắn.
Rất nhanh hắn đã yên tĩnh lại.
Ngã xuống giường, ngủ say.
4
Sáng sớm hôm sau, Chu Dực co người trong góc giường.
Ánh mắt âm u nhìn chằm chằm ta.
Ta đem toàn bộ những thứ trong tầm tay ném lên người hắn.
Chỉ vào mặt hắn mắng:
“Đồ lỗ vốn!”
“Chút tiền kiếm được hôm qua đều đem đi mua thuốc cho ngươi rồi!”
“Sao ngươi vô dụng như vậy? Sao không bệnh chết luôn đi?”
Chu Dực nhìn ta bằng đôi mắt u ám.
Bỗng nhíu mày hỏi:
“…Cốc Nhiêu, tối qua nàng cho ta uống thuốc thế nào?”
Ta sững người, rồi cười lạnh đáp:
“Đương nhiên là bóp cằm đổ mạnh vào. Tên tàn phế hèn mọn như chó như ngươi chẳng lẽ còn mong ta từng muỗng từng muỗng đút cho ngươi uống?”
“Nói dối!”
Nói xong, Chu Dực nghiêng đầu đi.
Khuôn mặt tuấn tú không nói rõ là bướng bỉnh hay buồn bực.
Ta lại tát lên mặt hắn một cái.
Lòng bàn tay đau rát.
“Lại ngứa da rồi? Dám cãi lời thì chỉ có ăn đòn.”
Hắn bất ngờ nắm lấy cổ tay ta.
Quay đầu lại, ánh mắt như muốn nhìn thấu sâu tận đáy lòng ta:
“Cốc Nhiêu, nàng rất kỳ lạ.”
Tim ta lộp bộp một tiếng, đứng sững tại chỗ.
Chu Dực hơi nheo mắt.
Khuôn mặt vẫn còn chút bệnh sắc tràn đầy khó hiểu:
“Vì sao dỗ ta uống thuốc, còn nhét mứt quả vào miệng ta?”
“Nàng ghét ta là gánh nặng, cứ mặc ta bệnh chết không tốt sao? Vì sao lại cứu ta?”
Ta lạnh mặt, dùng sức hất tay hắn ra.
Nhấc chân hung hăng đạp vào lồng ngực hắn.
“Ta thấy đầu óc ngươi bị nước vào rồi. Sáng sớm dậy đã ở đây nói nhảm.”
“Ta chưa lương thiện đến mức để ngươi dễ dàng bệnh chết đâu. Ngươi ăn của ta nhiều lương thực như vậy, phải kiếm lại cho ta gấp ngàn gấp vạn lần!”
“Ha… ta biết ngay mà.”
Chu Dực ôm ngực, sắc mặt trắng bệch.
Đôi mắt nhìn ta lại một lần nữa tràn đầy chán ghét.
Lúc này ta mới thở phào trong lòng.
“Mau thêu khăn tay của ngươi đi. Không làm xong đống này thì trưa nay đừng hòng ăn cơm!”
5
Nửa năm trước, ta xuyên vào quyển tiểu thuyết ngược văn cổ sớm này.
Không có cái gọi là hệ thống chỉ dẫn.
Mọi thứ đều diễn ra theo tình tiết trong tiểu thuyết.
Cốc Nhiêu là nữ phụ ác độc trong truyện.
Nàng ta nhục mạ Chu Dực do mình nhặt về.
Tát hắn, đá hắn, làm đủ mọi chuyện sỉ nhục.
Hành hạ Chu Dực đến mức người không ra người, quỷ không ra quỷ.
Cuối cùng tỷ tỷ của Chu Dực tìm đến, một đao kết liễu nàng ta.
Trong lòng ta mặc định rằng chỉ cần tuân theo tình tiết tiểu thuyết.
Nhất định có thể trở về thế giới của mình.
Thế là mỗi ngày ta đều độc ác nhục nhã Chu Dực.
Nhưng ta không ngờ.
Chu Dực, một người tồn tại trong thoại bản tiểu thuyết.
Vậy mà cũng sẽ thức tỉnh ý thức của chính mình…