Chương 1 - Biến Hình Thành Mèo Để Trốn Xem Mắt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Để trốn tránh việc xem mắt, tôi đã biến mình thành một con mèo.

Ban đầu chỉ định nhờ thằng bạn thân cho ở nhờ vài ngày.

Không ngờ nó lại lấy lý do “bạn gái bị dị ứng lông mèo” để đóng gói tôi chuyển sang cho bạn cùng phòng – nam thần của trường.

Thôi cũng được, dù sao người đó… chính là Phó Cẩn – người tôi đã thầm yêu ba năm nay.

Anh cưng chiều con “mèo” này hết mực, cho đến một ngày, sau khi tắm xong, anh bế tôi chui thẳng vào chăn…

1

“Xin lỗi nhé, bạn gái tôi bị dị ứng lông mèo.”

Trần Tuấn Hi xách da gáy tôi, mặt mày áy náy.

“Chỉ có thể để cậu chịu ấm ức, đến ở tạm chỗ bạn cùng phòng tôi vài ngày thôi.”

Tôi tức đến nỗi đạp loạn xạ, cổ họng phát ra những tiếng “meo meo” phản đối dữ dội.

Dị ứng hả?

Bạn gái ba năm của hắn ta, chính bản thân còn nuôi một con mèo Ragdoll cơ mà!

Quỷ tha ma bắt cái dị ứng lông mèo ấy đi!

Rõ ràng là vì sắc quên bạn!

Tôi đang chửi thầm trong bụng thì một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng vươn tới, đón lấy tôi.

Mùi bạc hà nhàn nhạt tức thì bao phủ lấy tôi.

Vừa quen thuộc, vừa khiến người ta an lòng.

Tôi theo bản năng ngẩng đầu lên — đâm thẳng vào đôi mắt lãnh đạm ấy.

Là Phó Cẩn.

Phó Cẩn – người tôi đã thầm yêu suốt ba năm trời.

Cũng là bạn cùng phòng của Trần Tuấn Hi, nam thần của trường chúng tôi, thiên chi kiêu tử của khoa Luật.

Tim tôi lỡ một nhịp, bốn chân lập tức co rút lại, ngoan ngoãn đến không thể tin được.

“Làm phiền cậu rồi, A Cẩn.” Trần Tuấn Hi vẫn còn đang diễn.

“Con này tên là Miên Miên, hơi nhát người lạ, nhưng ngoan lắm.”

Phó Cẩn không nói gì, chỉ duỗi ngón tay ra, nhẹ nhàng gãi cằm tôi.

Đầu ngón tay anh mang theo chút lạnh lẽo, vậy mà giống như có dòng điện chạy qua khiến toàn thân tôi tê rần.

Tôi thoải mái nheo mắt lại, cổ họng phát ra tiếng “grừ grừ”.

Xong đời, đúng là không có tiền đồ gì hết!

“Biết rồi.”

Giọng Phó Cẩn trong trẻo, như suối mát rơi lên ngọc thạch.

Anh ôm tôi vào lòng, quay người bỏ đi, không thèm nhìn Trần Tuấn Hi lấy một cái.

Tôi cuộn tròn trong vòng tay anh, từ cánh tay anh liếc nhìn Trần Tuấn Hi – không tiếng động nhe răng gầm gừ:

Đợi đấy cho tôi!

2

Vòng tay của Phó Cẩn thật ấm áp.

Cách một lớp sơ mi mỏng, tôi có thể cảm nhận được cơ bắp rắn chắc nơi lồng ngực anh, cùng với nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ.

Từng nhịp, từng nhịp.

Gõ loạn cả lòng tôi.

Tôi chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày được thân mật với anh đến vậy.

Phải biết rằng, Phó Cẩn nổi tiếng là đoá hoa cao lãnh, lạnh lùng cấm dục.

Ngoài Trần Tuấn Hi ra, gần như không ai có thể lại gần anh.

Huống hồ là được anh ôm vào lòng như thế này.

Tôi rúc đầu vào khuỷu tay anh, tham lam hít lấy mùi hương trên người anh.

Về đến ký túc xá, anh nhẹ nhàng đặt tôi lên sofa.

“Ở yên nhé, để anh đi tìm chút đồ ăn cho em.”

Tôi ngồi thu mình trên sofa, nhìn anh bước vào bếp.

Ký túc xá là phòng đôi dạng suite, tốt hơn ký túc bình thường không chỉ một chút.

Trang trí theo tông lạnh tối giản, giống hệt như con người anh – sạch sẽ, mạch lạc.

Chẳng bao lâu sau, Phó Cẩn bưng ra một đĩa nhỏ.

Bên trong là ức gà đã được cắt thành miếng nhỏ.

Anh đặt đĩa trước mặt tôi, ngồi xổm xuống, dùng đầu ngón tay nhón một miếng, đưa đến bên miệng tôi.

“Ăn đi.”

Giọng anh vô thức dịu lại.

Tôi nhìn gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc, như bị ma xui quỷ khiến mà thè lưỡi liếm nhẹ đầu ngón tay anh.

Ấm áp, mềm mại.

Ngón tay Phó Cẩn hơi khựng lại.

Mặt tôi lập tức nóng bừng.

Trời ạ, Tô Miên, mày đang làm cái gì thế này!

Tôi vội vàng cúi đầu, giả vờ chuyên chú ăn ức gà từng miếng nhỏ, không dám nhìn anh nữa.

Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười rất khẽ.

Trầm thấp, dễ nghe.

Cào ngứa cả trái tim tôi.

3.

Ăn xong, tôi bắt đầu thấy buồn ngủ.

Một trong những di chứng sau khi biến thành mèo, chính là dễ buồn ngủ.

Phó Cẩn dường như nhận ra điều đó, anh bế tôi lên, đặt lên giường anh.

Ga giường là màu xám đậm, giống tôi, đều mang sắc lạnh.

Trên đó phảng phất mùi bạc hà giống hệt mùi trên người anh.

Tôi tìm một tư thế dễ chịu, cuộn mình lại thành một cục tròn.

Mơ mơ màng màng, tôi cảm nhận được một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên lưng mình, vuốt ve từng nhịp một.

Động tác dịu dàng, mang đầy ý xoa dịu.

Tôi hoàn toàn thả lỏng, chìm vào giấc ngủ sâu.

Lần nữa tỉnh lại là do tiếng nói chuyện đánh thức.

“A Cẩn, em vào được không?”

Là bạn gái của cái tên khốn Trần Tuấn Hi – Hạ Uyển Tình.

Tôi lập tức dựng tai lên nghe.

“Ừm.” Giọng Phó Cẩn không thể hiện cảm xúc gì.

Cửa bị đẩy ra, Hạ Uyển Tình bước vào.

Cô ta nhìn thấy tôi trên giường thì mắt sáng rực lên.

“Wow, con mèo dễ thương quá! Đây là con mà Tuấn Hi nói đến à?”

Vừa nói, cô ta vừa định đưa tay ra vuốt tôi.

Lông toàn thân tôi dựng đứng, lưng cong lên, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa.

Phó Cẩn phản ứng cực nhanh, ôm tôi vào lòng, chắn giữa tôi và bàn tay cô ta.

“Nó nhát người lạ.” Anh nhàn nhạt giải thích.

Hạ Uyển Tình lúng túng thu tay lại.

“Xin lỗi, em không biết.”

Tôi rúc trong lòng Phó Cẩn, lén thò nửa cái đầu ra, cảnh giác nhìn cô ta.

Trần Tuấn Hi cũng bước vào theo, khoác tay qua vai Hạ Uyển Tình.

“Em nhìn xem, dọa người ta sợ rồi kìa.”

Miệng nói trách, nhưng ánh mắt lại tràn đầy cưng chiều.

“Đúng rồi A Cẩn, mẹ tôi kêu tối nay về nhà ăn cơm, Miên Miên đành nhờ cậu trông giúp.”

Phó Cẩn khẽ đáp “Ừ.”, tay vẫn đang vuốt lông tôi đầy xoa dịu.

“Yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho nó.”

Câu đó là nói với Trần Tuấn Hi,

Nhưng mắt anh, lại luôn nhìn về phía tôi.

Ánh mắt ấy dịu dàng đến mức có thể nhỏ ra nước.

4.

Trần Tuấn Hi và Hạ Uyển Tình nhanh chóng rời đi.

Trong ký túc xá lại chỉ còn tôi và Phó Cẩn.

Anh ôm tôi ngồi xuống trước bàn học, mở laptop ra.

Hình như là chuẩn bị làm một số việc học.

Tôi ngoan ngoãn nằm trên đùi anh, không nhúc nhích.

Ngón tay anh gõ nhanh trên bàn phím, vang lên những tiếng lách cách rõ ràng.

Căn phòng rất yên tĩnh, chỉ còn tiếng gõ phím và tiếng thở của hai người chúng tôi.

Tôi lén ngẩng đầu nhìn anh.

Dưới ánh đèn, đường nét gương mặt anh rõ ràng, sống mũi cao, hàng lông mi vừa dài vừa dày, in xuống một vệt bóng nhỏ dưới mí mắt.

Đàn ông khi nghiêm túc, đúng là quyến rũ nhất.

Tôi nhìn đến ngẩn người.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, Phó Cẩn dừng tay lại, cúi đầu nhìn tôi.

Ánh mắt chạm nhau.

Mắt anh sâu thẳm như bầu trời đêm, tựa hồ mang theo ma lực, có thể hút cả linh hồn người khác vào.

Tim tôi loạn nhịp, vội vàng né tránh, giả vờ như vô tình ngáp một cái.

Nhưng anh lại như nhìn thấu sự giả vờ ấy, khóe môi khẽ cong lên.

“Nhìn gì đấy, đồ nhỏ?”

Anh vươn tay, nhéo nhéo vành tai đầy lông của tôi.

Bị anh nhéo ngưa ngứa, tôi không nhịn được co cổ lại.

Anh có vẻ thấy thú vị, lại nhéo tiếp sau gáy tôi.

“Dính người quá đi.”

Trong giọng anh có chút bất đắc dĩ, nhưng nhiều hơn là nuông chiều.

Tim tôi lại bắt đầu đập loạn lên.

Để che giấu lúng túng, tôi dứt khoát rúc đầu vào ngực anh, giả vờ ngủ.

Qua một lúc lâu, đỉnh đầu vang lên giọng nói mang ý cười của anh:

“Được rồi, không trêu em nữa, ngủ đi.”

Bàn tay anh đặt lên lưng tôi, nhẹ nhàng vỗ về.

Như đang dỗ một đứa trẻ.

Trong sự vỗ về dịu dàng ấy, tôi lại thiếp đi lần nữa.

Lần này, tôi mơ một giấc mơ.

Trong mơ, tôi không còn là mèo, mà là thân phận Tô Miên, đứng trước mặt Phó Cẩn.

Anh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng, đưa tay về phía tôi:

“Tô Miên, anh thích em.”

5.

Giấc mơ ấy quá chân thực, đến mức sau khi tỉnh lại, tim tôi vẫn còn đập thình thịch.

Ngoài cửa sổ ánh sáng đã rực rỡ.

Phó Cẩn không còn trên giường.

Tôi duỗi người, nhảy xuống giường, nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng ngủ.

Trong phòng khách, Phó Cẩn đang gọi điện thoại.

Anh quay lưng về phía tôi, mặc một chiếc áo phông trắng và quần thể thao, dáng người cao ráo thẳng tắp.

Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào, phủ lên anh một lớp ánh sáng màu vàng kim.

“Mẹ, con nói rồi, con không muốn đi.”

Giọng anh có chút thiếu kiên nhẫn, như đang từ chối điều gì đó.

Xem mắt?

Từ đó đột nhiên hiện lên trong đầu tôi.

Dù sao, tôi cũng vì tránh xem mắt mà biến thành mèo.

“Cái gì mà người ta rất ưu tú? Con hoàn toàn không quen biết cô ấy.”

“Tô Miên? Chưa từng nghe qua.”

Nghe thấy tên mình được anh thốt ra, tim tôi như rơi mạnh xuống đáy.

Thì ra, đối tượng xem mắt mẹ tôi sắp xếp cho tôi, lại chính là Phó Cẩn.

Mà anh, không chút do dự từ chối.

Thậm chí còn nói, chưa từng nghe đến cái tên đó.

Tim tôi như bị một bàn tay vô hình siết chặt, đau đến không thở nổi.

Cũng đúng thôi.

Trong mắt anh, tôi có lẽ chỉ là một người xa lạ “chưa từng nghe qua”.

Dù chúng tôi có duy nhất một điểm giao thoa – là Trần Tuấn Hi.

Nhưng anh lại là người tôi thầm yêu ba năm.

Ba năm qua ánh mắt tôi luôn bất giác dõi theo anh.

Anh thích ngồi hàng mấy trong lớp, thói quen nhỏ khi chơi bóng rổ, thích uống vị soda nào…

Tôi đều biết cả.

Còn anh, đến cái tên tôi, cũng chưa từng nghe đến.

Cảm giác hụt hẫng cuốn lấy tôi như sóng lớn.

Tôi cúi đầu, lặng lẽ quay về phòng ngủ, nhảy lên giường, cuộn mình thành một cục.

Ngay cả lúc Phó Cẩn nói xong điện thoại bước vào, tôi cũng không biết.

Mãi đến khi chăn trên đầu hơi trũng xuống, anh ngồi bên giường.

“Sao vậy?”

Anh đưa tay ra, định như trước đây vuốt đầu tôi.

Tôi lại quay ngoắt đầu đi, né tránh.

Tay anh khựng lại giữa không trung.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)