Chương 15 - Bị Ném Vào Vòng Xoáy Tình Thân

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hứa Giai Kỳ hoàn toàn sụp đổ.

Cô ta nhìn ánh mắt xa lạ, đầy căm hận của anh trai.

Cô ta biết, mọi thứ đã xong rồi.

Lớp ngụy trang cuối cùng, chỗ dựa cuối cùng của cô ta đều bị tôi xé nát.

“Oa…”

Cô ta đột nhiên gào khóc.

Khóc đến xé gan xé phổi, thở không ra hơi.

“Anh! Em sai rồi! Em thật sự sai rồi!”

Cô ta đưa tay muốn túm lấy vạt áo Hứa Chí An, nhưng bị Hứa Chí An ghét bỏ hất ra.

“Đừng chạm vào anh!”

Anh ta gầm thấp, giọng đầy phẫn nộ và tuyệt vọng vì bị phản bội.

Anh ta vẫn luôn cho rằng mình vì tình thân nên mới đi tới bước hôm nay.

Anh ta vẫn luôn cho rằng, tuy mình tính kế vợ, nhưng ít nhất anh ta đã bảo vệ người nhà của mình.

Nhưng bây giờ, phần “tình thân” mà anh ta tự cho là đúng ấy đã biến thành một trò cười động trời.

Đứa em gái anh ta yêu thương nhất, từ đầu đến cuối đều lợi dụng anh ta, tính kế anh ta.

Xem anh ta như một kẻ ngốc, một công cụ để thực hiện kế hoạch độc ác của cô ta.

Tất cả hy sinh của anh ta, tất cả sự nhục nhã của anh ta, đều trở nên không còn ý nghĩa.

Anh ta mới là người đáng buồn nhất, đáng cười nhất.

“Đủ rồi.”

Một giọng nói bình tĩnh cắt ngang trò hề này.

Là luật sư Trương.

Anh ta đứng dậy, đi tới trước bàn.

Đẩy một tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn tới trước mặt Hứa Chí An.

“Anh Hứa, trò hề nên kết thúc rồi.”

“Bây giờ, chúng ta nói chuyện chính sự.”

“Đây là thỏa thuận hòa giải ngoài tòa do chúng tôi soạn thảo.”

“Mời anh xem qua.”

Hứa Chí An thất hồn lạc phách cúi đầu.

Khi ánh mắt anh ta chạm tới những điều khoản trên bản thỏa thuận.

Cơ thể anh ta lại một lần nữa run rẩy dữ dội.

Trên đó, mỗi một chữ đều như một con dao.

Muốn xử lăng trì anh ta.

Điều khoản thứ nhất: Đối với bất động sản trong hôn nhân, sau khi trừ đi toàn bộ khoản tiền đặt cọc do bố mẹ cô Chu góp, giá trị còn lại cô Chu chiếm chín mươi phần trăm, anh Hứa chiếm mười phần trăm.

Điều khoản thứ hai: Anh Hứa và người nhà cần bồi thường toàn bộ chi phí sửa chữa và dọn dẹp do hành vi phá hoại nhà cửa ác ý gây ra, tổng cộng năm mươi nghìn tệ.

Điều khoản thứ ba: Xét thấy anh Hứa và em gái Hứa Giai Kỳ của anh, trong thời gian hôn nhân còn tồn tại có hành vi thông đồng ác ý, lừa gạt, đồng thời gây tổn hại tinh thần nghiêm trọng cho cô Chu, anh Hứa cần chi trả cho cô Chu khoản bồi thường tổn thất tinh thần ba trăm nghìn tệ.

Điều khoản thứ tư: Tất cả khoản bồi thường cần được thanh toán một lần trong vòng một tuần sau khi ký thỏa thuận.

Nếu quá hạn, cô Chu có quyền đơn phương hủy bỏ thỏa thuận, đồng thời lập tức khởi kiện.

Đến lúc đó, toàn bộ chứng cứ sẽ được dùng làm chứng cứ trình tòa, công khai trước mọi người.

Hứa Chí An nhìn từng điều khoản một.

Chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm từng đợt.

Năm mươi nghìn tệ phí sửa chữa.

Ba trăm nghìn tệ phí tổn thất tinh thần.

Cộng thêm phần tài sản nhà đất gần như bị tước sạch.

Đây nào phải thỏa thuận hòa giải.

Rõ ràng là một lá bùa đòi mạng khiến anh ta khuynh gia bại sản.

Anh ta đột ngột ngẩng đầu, nhìn tôi.

Trong mắt đầy tơ máu và van xin.

“Chu Niệm…”

“Em không thể… em không thể đối xử với anh như vậy…”

Tôi nhìn dáng vẻ đáng thương của anh ta, cười.

Cười nhẹ như mây gió.

“Hứa Chí An.”

Tôi nói.

“Đây chỉ là bắt đầu.”

Môi Hứa Chí An vì tuyệt vọng mà mất hết sắc máu.

“Ba trăm năm mươi nghìn… anh lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

Anh ta lẩm bẩm, như đang nói với tôi, lại như đang nói với chính mình.

“Toàn bộ tiền tiết kiệm của anh đều đổ vào trả nợ căn nhà rồi…”

“Chu Niệm, em đang muốn ép chết anh!”

Anh ta đột nhiên kích động, hai tay chống lên bàn, thân thể nghiêng về phía trước, nhìn tôi chằm chằm.

“Dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng! Em không niệm chút tình cũ nào sao?”

“Tình cũ?”

Tôi như nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ.

“Lúc anh và em gái anh tính kế tôi như một con ngốc, sao anh không niệm tình cũ với tôi?”

“Lúc anh và mẹ anh biến cái nhà tôi vất vả vun vén thành bãi rác, sao anh không niệm tình cũ?”

“Bây giờ, anh phải trả giá rồi, bắt đầu nói tình cũ với tôi?”

Tôi đứng dậy, đi tới trước mặt anh ta.

Từ trên cao nhìn xuống.

“Hứa Chí An, thu lại trò đáng thương của anh đi.”

“Vô dụng thôi.”

Ánh mắt tôi lạnh băng, không có một chút độ ấm.

Anh ta bị ánh mắt tôi nhìn đến cả người run lên, suy sụp ngồi trở lại.

Hứa Giai Kỳ bên cạnh khóc đến thở không ra hơi.

Cô ta vừa khóc, vừa đứt quãng nói.

“Chị dâu… cầu xin chị… cầu xin chị tha cho anh em đi…”

“Tiền… tiền bọn em sẽ nghĩ cách trả cho chị…”

“Chị đừng… đừng kiện bọn em…”

“Anh em còn phải đi làm… tiền đồ của anh ấy không thể bị hủy…”

Cô ta vẫn còn thử dùng những giọt nước mắt rẻ tiền của mình để đổi lấy sự đồng cảm của tôi.

Đáng tiếc, tôi đã không còn là Chu Niệm mềm lòng ngày trước nữa.

Tôi thậm chí không nhìn cô ta một cái.

Ánh mắt tôi vẫn luôn dừng trên người Hứa Chí An.

“Luật sư Trương.”

Tôi mở miệng, giọng rõ ràng và kiên định.

“Nếu anh Hứa không đồng ý hòa giải, khi nào chúng ta có thể mở phiên tòa?”

Luật sư Trương đẩy kính, phối hợp hoàn hảo.

“Bất cứ lúc nào.”

“Bên tòa án tôi đã trao đổi rồi, nhanh nhất tuần sau có thể sắp lịch.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)