Chương 13 - Bí Mật Từ Gia Đình Mới
“Cháu không muốn chỉ làm nhân viên theo dõi đơn hàng nữa.”
“Cháu muốn học bác.”
“Học quản lý.”
“Học điều hành nhà máy.”
Tô Vệ Quốc quay sang nhìn tôi.
Vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
“Cháu học Y.”
“Lại muốn học mở xưởng?”
Tôi cười nhạt.
“Học Y…”
“Là để hoàn thành tâm nguyện của mẹ.”
“Mẹ luôn mong cháu trở thành bác sĩ.”
“Nhưng bây giờ…”
“Cháu cảm thấy.”
“Nếu có thể giúp bác quản lý tốt nhà máy.”
“Giúp mẹ giữ lại căn nhà ấy.”
“Thì cũng đáng.”
Trong xe.
Im lặng suốt mấy giây.
Bác không nói.
Nhưng tôi thấy bàn tay đang cầm vô lăng của bác khẽ siết lại.
Như đang cố kìm nén điều gì.
Rất lâu sau.
Bác mới lên tiếng.
Giọng hơi khàn.
“Được.”
“Đợi cháu nắm vững công việc theo dõi đơn hàng.”
“Bác sẽ dạy cháu những thứ khác.”
Xe rẽ vào cổng khu chung cư nơi tôi thuê trọ.
Tôi tháo dây an toàn.
Chuẩn bị xuống xe.
Bác lại gọi.
“Vãn Vãn.”
“Dạ?”
“Nếu mẹ cháu biết…”
“Cháu đã trưởng thành như bây giờ.”
“Bà ấy…”
“Chắc chắn sẽ rất vui.”
Sống mũi tôi cay xè.
Vội vàng mở cửa xe.
Đứng dưới ánh đèn đường.
Vẫy tay với bác.
“Bác cả.”
“Lái xe cẩn thận nhé.”
Bác bấm còi một tiếng.
Chiếc xe từ từ rẽ qua góc phố.
Hai vệt đèn hậu đỏ dần biến mất trong màn đêm.
Tôi đứng trước cổng khu chung cư.
Lặng lẽ nhìn theo.
Trong lòng chua xót.
Như có ai bóp thật mạnh vào nơi mềm yếu nhất.
Ngày mẹ mất.
Tôi mới mười tám tuổi.
Khi ấy.
Tôi tưởng cả bầu trời đã sụp xuống.
Sau này bố tái hôn.
Tôi lại tưởng mình không còn nhà nữa.
Nhưng đến hôm nay.
Tôi mới hiểu.
Có những người.
Dù đã rời đi.
Vẫn luôn ở bên cạnh mình.
Chỉ bằng một cách khác.
Giống như bác cả.
Giống như lời mẹ gửi gắm trước lúc nhắm mắt.
Đêm ấy.
Tôi nằm trên giường.
Trong đầu chỉ quanh quẩn câu nói của bác:
“Nếu mẹ cháu biết cháu đã trưởng thành như bây giờ, chắc chắn bà ấy sẽ rất vui.”
Điều mẹ yên tâm nhất.
Cũng là điều mẹ lo lắng nhất.
Chính là tôi.
Khi mẹ mất.
Tôi vừa mới thi đỗ đại học.
Chưa biết kiếm tiền.
Chưa biết tự mình gánh vác.
Có lẽ mẹ cũng không ngờ.
Sau này.
Tôi sẽ một mình lo học phí.
Lo tiền sinh hoạt.
Hoàn thành bốn năm đại học.
Sẽ theo bác cả học cách quản lý một xưởng phụ tùng ô tô.
Sẽ ở tuổi hai mươi hai.
Bắt đầu tính chuyện giúp bố trả khoản vay thế chấp căn nhà.
Tôi mở điện thoại.
Nhìn rất lâu vào bức ảnh của mẹ.
Trong ảnh.
Mẹ mặc chiếc áo hoa ngắn tay.
Đứng trên ban công ngôi nhà cũ.
Đang tưới hoa.
Ánh hoàng hôn phủ lên gương mặt bà một lớp vàng nhạt.
Nụ cười dịu dàng vô cùng.
Tôi khẽ nói với bức ảnh.
“Mẹ.”
“Mẹ yên tâm.”
“Con nhất định…”
“Sẽ giữ được căn nhà của chúng ta.”
Trước khi màn hình tắt.
Tôi nhìn thấy bóng mình phản chiếu trên đó.
Mắt đỏ hoe.
Nhưng khóe môi lại đang mỉm cười.
Gió đêm đầu thu.
Len qua khe cửa sổ.
Mát lạnh.
Tôi đặt điện thoại xuống cạnh gối.
Trở mình.
Khép mắt lại.
Ngày trước.
Tôi luôn thấy cuộc sống quá khổ.
Bây giờ.
Tôi lại thấy.
Chỉ cần trên đời này…
Vẫn còn một người.
Thay mẹ quan tâm đến tôi.
Thì mọi khó khăn.
Tôi đều có thể vượt qua.
________________________________________
Chương 8
Một cuối tuần cuối tháng Mười.
Tưởng Văn lên tỉnh công tác.
Tiện đường hẹn tôi đi ăn.
Chúng tôi gặp nhau ở quán lẩu nhỏ gần khu đại học.
Nơi trước kia cả hai thường đến.
Nồi lẩu sôi ùng ục.
Cô ấy thả một đĩa ba chỉ bò vào nồi.
Vừa nhúng thịt vừa hỏi:
“Sao rồi?”
“Làm ở xưởng bác cả ổn chứ?”
“Ổn lắm.”
“Tớ cũng quen môi trường rồi.”
Tôi rót cho cô ấy một ly nước mơ.
“Còn cậu?”
“Thực tập bệnh viện có mệt không?”
“Mệt chứ.”
“Sao lại không.”
Cô ấy trợn mắt.
“Tuần trước.”
“Tớ trực ba đêm liên tiếp.”
“Suýt chết luôn trong phòng trực.”
“Nhưng…”
“Đó là con đường mình tự chọn.”
“Cắn răng cũng phải đi hết.”
Hai đứa cụng ly.
Cô ấy vừa nhai thịt bò vừa hỏi: