Chương 11 - Bí Mật Từ Gia Đình Mới
“Căn nhà đó có phần của cháu.”
“Nếu thật sự bị phát mãi.”
“Thì phần tài sản của cháu…”
“Cũng sẽ mất.”
Bác nhìn tôi.
Ánh mắt vô cùng nặng nề.
“Bác bảo cháu đến công ty.”
“Là muốn cháu có một công việc ổn định.”
“Đợi cháu đứng vững.”
“Bác sẽ giúp cháu chuộc lại căn nhà từ ngân hàng.”
Tôi nghẹn giọng.
“Tại sao…”
“Bác lại giúp cháu?”
“Đó là món nợ của bố cháu…”
Giọng bác đột nhiên trầm hẳn xuống.
Mang theo một chút run rẩy rất khó nhận ra.
“Bởi vì…”
“Trước khi mất.”
“Mẹ cháu đã gửi gắm cháu cho bác.”
Tôi cứng người.
“Bác còn nhớ.”
“Mấy ngày cuối cùng.”
“Bác đang ở bệnh viện.”
“Mẹ cháu nắm tay bác.”
“Nói với bác…”
‘Vệ Quốc…’
‘Vãn Vãn còn nhỏ.’
‘Anh trai anh…’
‘Tôi không yên tâm.’
‘Anh giúp tôi chăm sóc Vãn Vãn.’
‘Đừng để con bé phải chịu thiệt.’
Nói đến đây.
Đôi mắt bác đỏ hoe.
Tôi nhìn bác.
Khóe mắt cũng nóng ran.
Môi run lên mấy lần.
Mãi vẫn không nói được một chữ.
Những ngày cuối đời của mẹ.
Tôi chỉ biết…
Bố ở trong phòng bệnh.
Còn tôi đứng ngoài cửa.
Tôi không hề biết…
Mẹ từng gặp riêng bác cả.
Còn gửi gắm tôi cho bác như vậy.
“Bởi thế…”
“Sau khi bố cháu tái hôn.”
“Bác vẫn luôn im lặng.”
“Ông ấy muốn cưới Lưu Mỹ Linh.”
“Bác không cản.”
“Ông ấy cắt tiền sinh hoạt của cháu.”
“Bác bù.”
“Ông ấy giấu cháu chuyện mang nhà đi thế chấp.”
“Bác cũng giấu.”
“Nhưng…”
“Căn nhà ấy.”
“Tuyệt đối không thể mất.”
“Đó là thứ mẹ cháu để lại cho cháu.”
Nước mắt tôi cuối cùng cũng không giữ được.
Rơi xuống áo cử nhân.
“Bác cả…”
“Đừng khóc.”
Bác xoa nhẹ sau đầu tôi.
Giống hệt ngày tôi còn bé.
“Mẹ cháu bảo…”
“Đừng để cháu chịu thiệt.”
“Thì bác sẽ không để cháu chịu thiệt.”
“Từ thứ Hai tuần sau.”
“Cháu cứ yên tâm đi làm.”
“Cố gắng làm tốt.”
“Trước cuối năm.”
“Bác sẽ nghĩ cách chuộc căn nhà về trước.”
“Nhưng…”
“Chuyện này.”
“Tuyệt đối không được để bố cháu biết.”
“Với tính ông ấy.”
“Nếu biết bác âm thầm giúp.”
“Ông ấy thà để ngân hàng phát mãi.”
“Cũng sẽ không nhận ân tình này.”
Tôi gật đầu liên tục.
Nước mắt vẫn không ngừng rơi.
Đến lúc ấy…
Tôi mới hiểu.
Vì sao ba năm trước.
Lúc cho tôi vay tiền.
Bác lại thêm một câu:
“Không được để bố cháu biết.”
Tôi cũng hiểu.
Vì sao bố luôn dặn tôi đừng quá thân với bác.
Ông sợ.
Tôi biết hết mọi chuyện.
Sợ…
Tôi không còn ngẩng đầu nhìn ông nữa.
Càng sợ…
Tôi sẽ coi thường ông.
Nhưng…
Tôi thật sự không còn trách bố nữa.
Một người đàn ông.
Tuổi trung niên mất vợ.
Làm ăn thất bại.
Vì muốn cho người vợ mới một mái nhà.
Đến cả tiền sinh hoạt của con gái ruột cũng phải cắt.
Sự áy náy.
Và lòng tự trọng ít ỏi còn sót lại.
Đã nhốt chính ông.
Thành một người cha…
Không dám đối diện con gái mình.
Tô Vệ Quốc đứng dậy.
Phủi bụi trên quần.
Lại trở về dáng vẻ nhanh nhẹn thường ngày.
“Được rồi.”
“Đừng khóc nữa.”
“Đi.”
“Bác mời cháu ăn một bữa thật ngon.”
“Mừng cháu tốt nghiệp.”
Tôi cũng đứng lên.
Lau mạnh nước mắt.
Đội ngay ngắn chiếc mũ cử nhân.
Trên sân trường.
Khắp nơi đều là những sinh viên tốt nghiệp đang chụp ảnh cùng gia đình.
Ánh nắng vàng óng phủ kín mặt đất.
Tôi nhìn bóng lưng hơi còng của bác.
Chợt thấy…
Mùa hè năm ấy.
Rực rỡ đến chói mắt.
Tôi chưa từng nghĩ.
Công việc đầu tiên sau khi tốt nghiệp.
Lại do một người thân…
Đang cố giữ căn nhà cho tôi…
Trao tận tay.
Càng không ngờ.
n tình lớn nhất đời này tôi mắc nợ.
Không phải công sinh thành dưỡng dục của bố.
Mà là lời hứa…
Người anh trai ấy…
Đã thay mẹ tôi gánh vác suốt bao năm.
________________________________________
Chương 7
Đúng tám giờ sáng thứ Hai.
Tôi có mặt tại xưởng phụ tùng ô tô của Tô Vệ Quốc.
Trong xưởng.
Máy móc đã ầm ầm vận hành.
Trong không khí phảng phất mùi dầu máy.