Chương 2 - Bí Mật Từ Bát Cháo
Bà nhìn chằm chằm tôi.
Đèn hành lang tắt.
Trong bóng tối, tiếng thở của bà rất nặng.
Tôi bật sáng đèn.
“Còn nữa, sau này đừng mang cháo cho cháu.”
Bà bỗng cười.
“Con không uống à?”
“Cháu chưa từng uống.”
Khoảnh khắc lời vừa thốt ra, tôi nhìn thấy ánh mắt bà thay đổi.
Sự quan tâm ấm áp ấy biến mất.
Chỉ còn lại lạnh lẽo.
“Chưa từng uống?”
“Đúng.”
“Vậy cháo đâu?”
Tôi không nói.
Bà nhìn vào trong cửa nhà tôi một cái.
“Con đổ ở đâu?”
Lòng tôi trĩu xuống.
Tôi không trả lời.
Dì Vương lại cười.
Lần này cười rất khẽ.
“Người trẻ, đồ đạc không thể đổ lung tung.”
Bà quay người lên lầu.
Tiếng dép lê từng tiếng từng tiếng một.
Tôi đứng trước cửa, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Tối hôm đó, tôi gài chốt khóa trong, lại chuyển ghế ra chặn cửa.
Nhưng tầng trên vẫn luôn có tiếng động.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Giống như có người dùng thứ gì đó gõ xuống sàn.
Cứ mười phút một lần.
Tôi thức trắng cả đêm.
Ngày hôm sau, tôi gọi thợ khóa đến thay khóa.
Khi tháo ổ khóa cũ, thợ khóa nhíu mày.
“Ổ khóa nhà cô đã bị người ta thử mở rất nhiều lần.”
Ngực tôi thắt lại.
“Có thể nhìn ra sao?”
“Trong lõi khóa có vết xước.”
Anh ta đưa lõi khóa cũ cho tôi.
“Không phải chỉ một hai lần.”
Tôi cho lõi khóa vào túi.
Buổi chiều đến ban quản lý.
Sau khi nghe xong, phản ứng đầu tiên của quản gia không phải kinh ngạc.
Mà là nhíu mày.
“Cô Hứa, dì Vương lớn tuổi như vậy, không thể nào đâu.”
Tôi mở video cho cô ta xem.
Trên màn hình, động tác thử khóa của dì Vương rõ ràng rành mạch.
Cuối cùng sắc mặt quản gia cũng thay đổi.
“Việc này chúng tôi phải xác minh.”
“Xác minh bao lâu?”
“Trước tiên chúng tôi sẽ trao đổi với bà ấy.”
Tôi bật cười.
“Bà ta cầm chìa khóa mở cửa nhà tôi, các người chỉ trao đổi thôi sao?”
Chú Chu bước ra khỏi phòng bảo vệ.
“Cô Hứa, đừng làm lớn chuyện, có lẽ người già lú lẫn.”
Tôi nhìn ông ta.
“Bà ấy lú lẫn mà biết tránh đúng tầng có camera bị hỏng sao?”
Sắc mặt chú Chu cứng lại.
Quản gia lập tức xen ngang.
“Chúng tôi sẽ sửa camera sớm nhất có thể.”
Tôi biết không thể trông cậy vào họ.
Sau khi về nhà, tôi lắp camera trước cửa.
Chín giờ tối, dì Vương không đến.
Mười giờ, vẫn không.
Mười một giờ, trên lầu bỗng truyền đến tiếng nước.
Rất lớn.
Giống như từng xô từng xô nước đổ xuống.
Tôi vừa định tắt đèn thì trong nhà vệ sinh truyền ra tiếng ục ục.
Trong bồn cầu nổi lên một bong bóng.
Rồi thêm một cái nữa.
Tôi đi tới.
Mực nước từ từ dâng lên.
Bên trong nổi mấy hạt đậu đỏ.
Da đầu tôi tê rần.
Rõ ràng hai ngày nay tôi không đổ cháo vào đó.
Mực nước vẫn đang dâng.
Giây tiếp theo, nước bẩn tràn qua mép bồn cầu.
Tôi lập tức khóa van nước tổng, gọi điện cho ban quản lý.
Ban quản lý nói sáng mai thợ sửa chữa mới có thể đến.
Tôi tức đến mức gọi thẳng cho dịch vụ thông cống của thành phố.
Nửa giờ sau, người thợ xách hộp dụng cụ vào nhà.
Anh ta ngồi xổm trong nhà vệ sinh nhìn một cái.
“Tắc rất nghiêm trọng.”
Máy móc được đưa vào đường ống.
Tiếng ù ù rung trong nhà vệ sinh nhỏ hẹp.
Người thợ kéo mấy lần, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
“Bình thường cô đổ gì vào đây?”
Tôi không trả lời.
Anh ta lại kéo một cái.
Trong đường ống truyền ra một tiếng trầm đục.
Giống như có thứ gì đó bị kéo lỏng ra.
Người thợ dùng sức kéo ra ngoài.
Một cục màu đỏ đen bị kéo ra khỏi miệng ống, dính trên đầu dây thép.
Anh ta trải tấm nilon, đặt thứ đó lên.
Tôi chỉ nhìn một cái, dạ dày đã cuộn lên.
Đó không phải cặn cháo.
Mà là một túi vải nhỏ bị quấn bằng chỉ đỏ.
Bên ngoài túi vải dán nửa mảnh giấy ướt nhũn.
Trên giấy lộ ra hai chữ.
Hứa Tri.
04
Tôi nhìn chằm chằm hai chữ đó, cổ họng như bị thứ gì chặn lại.
Hứa Tri.
Đó là tên tôi.
Không phải cô Hứa.
Không phải 302.
Mà là cái tên trên căn cước của tôi.
Người thợ sửa chữa cũng nhìn thấy.
Sắc mặt anh ta thay đổi, theo bản năng lùi lại nửa bước.
“Cô gái, thứ này không giống đồ bình thường làm tắc đường ống đâu.”
Tôi cố nén cơn buồn nôn, lấy điện thoại chụp ảnh.
Túi vải nhỏ bị quấn rất chặt bằng chỉ đỏ.
Sợi chỉ đỏ đã bị ngâm đến đen lại.
Túi vải phồng lên, bên ngoài dính vỏ đậu đỏ và gạo nếp nhũn, tỏa ra một mùi chua thối khó tả.
Tôi hỏi người thợ: “Có thể mở ra không?”
Anh ta lập tức lắc đầu.
“Đừng động vào.”
“Cô báo cảnh sát đi.”
Tay tôi run lên khi bấm số 110.
Khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, tôi mới phát hiện giọng mình lơ lửng.
“Trong đường ống nhà tôi móc ra một cái túi, trên đó có tên tôi.”
“Có người đã mang đồ ăn cho tôi trong thời gian dài, tôi nghi bà ta bỏ thứ gì đó vào trong.”
Nhân viên trực tổng đài bảo tôi bảo vệ hiện trường.
Người thợ sửa chữa cũng không dám đi.
Anh ta đứng trước cửa nhà vệ sinh, tay xách hộp dụng cụ, sắc mặt còn khó coi hơn tôi.
Hơn mười phút sau, hai cảnh sát đến.
Vừa vào cửa, họ đã nhìn thấy tấm nilon trên sàn nhà vệ sinh.
Một cảnh sát trẻ nhíu mày.
Người còn lại lớn tuổi hơn ngồi xổm xuống, đeo găng tay gắp nửa mảnh giấy ướt lên xem.
“Hứa Tri là cô?”
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
“Cái túi này từ đâu ra?”
Tôi chỉ vào đường ống bồn cầu.
“Người thợ vừa thông ra.”