Chương 16 - Bí Mật Trong Tủ Quần Áo

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Viên cảnh sát ra hiệu cho họ ngồi xuống.

“Về việc hạ độc, chúng tôi cần chính thức lấy lời khai.”

“Không phải hạ độc! Là vitamin!” Triệu Tú Lan gào lên the thé.

“Bà Triệu, báo cáo xét nghiệm giấy trắng mực đen rõ ràng rồi, khuyên bà nên hợp tác điều tra.”

“Tôi không nói nữa! Tôi phải gọi cho luật sư!”

“Có thể, nhưng trước khi luật sư tới, yêu cầu bà không được rời khỏi đây.”

Tôi bước ra khỏi phòng ngủ, ngồi xuống phòng khách.

Những gì cần sụp đổ đều đã sụp đổ rồi, lúc này chỉ còn lại một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ.

Giống như gánh nặng đeo đẳng suốt hai tháng cuối cùng cũng rơi xuống.

Nhưng không rơi trúng tôi, mà đập trúng bọn họ.

Lâm Thịnh bị “mời” đến đồn cảnh sát.

Triệu Tú Lan cũng đi theo, dọc đường liên tục gọi điện thoại, có lẽ là gọi người giúp.

Tôi không đi theo.

Quay về nhà Hà Vi, bế Đóa Đóa đang ngủ say lên.

Hà Vi đưa cho tôi một cốc nước nóng.

“Xong rồi à?”

“Mới chỉ bắt đầu thôi.”

“Cậu ổn chứ?”

“Khá ổn.”

Hà Vi nhìn tôi, muốn nói lại thôi.

“Cậu cứ khóc đi, đừng cố kìm nén.”

“Tớ không khóc.” Tôi uống một ngụm nước.

“Tớ vừa tống được anh ta vào đồn cảnh sát, tại sao tớ phải khóc?”

Ngày hôm sau, sự việc bắt đầu bùng nổ.

Triệu Tú Lan thuê luật sư ngay trong đêm, vừa vào đã một mực khẳng định loại thuốc đó là “thực phẩm chức năng”, không phải bà ta cố tình bỏ độc.

Nhưng báo cáo xét nghiệm đã chặn đứng con đường đó. Thành phần rành rành là thuốc kê đơn, không hiệu thuốc nào dám bán như thực phẩm chức năng.

Hơn nữa, nguồn gốc mua thuốc của Triệu Tú Lan cũng bị tra ra – bà ta nhờ một ông lang quen biết mua chui, hoàn toàn không có đơn thuốc.

Mua thuốc trái phép cộng thêm lén lút bỏ vào đồ ăn – tính chất sự việc đã khác hoàn toàn.

Luật sư Tiêu nộp đơn khởi kiện ly hôn và yêu cầu phong tỏa tài sản lên tòa án ngay trong ngày hôm đó.

Đồng thời đính kèm toàn bộ bằng chứng.

Video camera Lâm Thịnh giả vờ đi công tác, lịch sử tiêu dùng giả mạo, giấy chứng nhận bị sa thải, ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện với Trần Dao, báo cáo xét nghiệm thuốc bị hạ, và kết quả xét nghiệm máu ở bệnh viện.

Tòa án nhận hồ sơ liền lập tức phê chuẩn lệnh phong tỏa tài sản – đóng băng mọi tài khoản ngân hàng và quyền giao dịch bất động sản đứng tên Lâm Thịnh.

Anh ta hết đường cục cựa.

Tin tức lọt đến tai Lâm Thịnh, anh ta cuối cùng cũng hoảng sợ.

Bốn giờ chiều, anh ta gọi cho tôi hơn hai mươi cuộc điện thoại.

Tôi không bắt máy một cuộc nào.

Anh ta gửi một tràng tin nhắn WeChat –

“Tô Vãn, có gì từ từ nói, đừng làm ầm lên tòa.”

“Em muốn điều kiện gì chúng ta có thể thương lượng.”

“Em làm rùm beng chuyện này lên chẳng ai có lợi cả.”

“Đóa Đóa còn nhỏ, em có nghĩ đến cảm nhận của con không.”

Tin nhắn cuối cùng là của Triệu Tú Lan –

“Tô Vãn, cô quá độc ác. Dù sao tôi cũng là mẹ chồng cô, cô bắt tôi ngồi trong đồn cảnh sát suốt một đêm! Lương tâm cô có cắn rứt không hả?”

Tôi không thèm trả lời một tin nào.

Chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, tiếp tục chuẩn bị hồ sơ.

Buổi chiều luật sư Tiêu gọi điện, thông báo tình hình.

“Luật sư của đối phương đã liên hệ với tôi, muốn hòa giải.”

“Không hòa giải.”

“Điều kiện của họ là: Nhà thuộc về cô, quyền nuôi con thuộc về cô, Lâm Thịnh từ bỏ toàn bộ yêu cầu về tài sản.”

“Đó là những thứ đáng lẽ phải thuộc về tôi.”

Luật sư Tiêu cười.

“Cô còn yêu cầu gì khác?”

“Bồi thường tổn thất tinh thần. Bồi thường thương tổn thể chất cho tôi và Đóa Đóa. Truy tố trách nhiệm hình sự về vụ hạ độc.”

“Cô chắc chắn muốn đi theo hướng hình sự?”

“Chắc chắn.”

“Cô Tô, nếu đi theo hướng hình sự, mẹ chồng cô có thể bị truy tố.”

“Tôi biết.”

“Tuổi tác của bà ấy–”

“Bà ta đã bỏ thuốc an thần cho đứa con gái năm tuổi của tôi suốt hai tháng rưỡi.”

Luật sư Tiêu không nói thêm gì nữa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)