Chương 5 - Bí Mật Trong Tủ Quần Áo
Tiếng vỗ tay dưới sân khấu rất nhiệt liệt.
Tôi ngồi ở bàn chính, vỗ tay đến đỏ cả lòng bàn tay.
Chung Ý ngồi đối diện Hứa Nghiên.
Váy đỏ, nụ cười đoan trang.
Phu nhân của một nhà cung cấp bên cạnh bắt chuyện với cô ta.
“Cô đây là?”
Chung Ý nhìn Hứa Nghiên một cái.
Hứa Nghiên lên tiếng: “Bạn tôi. Làm truyền thông mảng nhà hàng.”
“Ồ, trẻ mà giỏi thật.”
Tôi gắp một miếng sườn, ăn rất yên tĩnh.
Rượu qua ba tuần.
Hứa Nghiên lại lên sân khấu.
“Hôm nay là kỷ niệm năm năm của Yến Đình. Tôi đã chuẩn bị một video nhìn lại chặng đường năm năm này, để mọi người cùng xem hành trình của Yến Đình.”
Anh ta ra hiệu về phía hậu đài.
Màn hình lớn sáng lên.
Đoạn đầu là quá trình phát triển của Yến Đình.
Khai trương, sửa sang, khách xếp hàng, nhận giải.
Có vài khung hình có tôi.
Ngày khai trương, tôi đứng trước cửa phát tờ rơi.
Cuối năm đầu tiên, tôi ở bếp sau phụ sơ chế.
Lễ kỷ niệm ba năm, tôi mặc tạp dề bưng đĩa.
Video chiếu bốn phút.
Đến phút thứ tư ba mươi hai giây.
Màn hình đột ngột chuyển.
Không còn là nội dung về Yến Đình nữa.
Là một ảnh chụp màn hình tin nhắn.
Chữ rất to.
“Chồng ơi, hôm nay con trai biết gọi bố rồi, anh mau về xem đi.”
Trang tiếp theo.
“Đợi thêm hai năm nữa là ổn. Đến lúc đó anh sẽ cho mẹ con em một danh phận.”
Trang nữa.
Lịch sử chuyển khoản.
Ngày mười hằng tháng.
Năm mươi nghìn tệ.
Bốn năm.
Tổng cộng hai triệu bốn trăm nghìn tệ.
Tiếp theo.
Sổ đỏ.
Thúy Hồ Danh Uyển, 128 mét vuông.
Chủ sở hữu: Chung Ý.
Cuối cùng là một bức ảnh.
Hứa Nghiên, Chung Ý và một bé trai.
Ba người đứng trong phòng khách ở Thúy Hồ Danh Uyển.
Bé trai ngồi trên cổ Hứa Nghiên.
Màn hình dừng lại ở đó.
Hứa Nghiên quay đầu gào về phía hậu đài.
“Tắt đi!”
Không ai động.
Bạn thân tôi ngồi trước bàn điều khiển hậu đài, từ xa giơ ngón cái với tôi.
Hứa Nghiên nhảy khỏi sân khấu, lao tới rút dây máy chiếu.
Màn hình đen lại.
Muộn rồi.
Điện thoại cả sảnh đều đã giơ lên.
Người chụp ảnh, người quay video, người đăng lên mạng xã hội.
Chung Ý bật đứng dậy, ghế đổ rầm xuống đất.
Mặt cô ta đỏ y như chiếc váy.
Giày cao gót gõ lộp cộp trên nền đá cẩm thạch, chạy ra ngoài.
Không ai cản.
Cũng không ai đuổi theo.
Chú Hà đặt đũa xuống, nhìn tôi một cái.
Không nói gì.
Chỉ lắc đầu.
Cái lắc đầu ấy có đau lòng, có bất lực.
Hứa Nghiên từ hậu đài lao ra.
Đi đến bàn chính.
Đứng trước mặt tôi.
“Ôn Tri Dư.”
Giọng anh ta thấp đến run rẩy, như rít ra từ kẽ răng.
“Em đã làm gì?”
Tôi đặt đũa xuống, cầm khăn ăn lau khóe miệng.
“Giúp anh chiếu video kỷ niệm năm năm thôi mà. Nội dung không đúng à?”
“Em…”
“Sao vậy?”
Ngực anh ta phập phồng dữ dội.
Miệng há ra, nhưng một chữ cũng không nói được.
Người xung quanh bắt đầu rời đi.
Chú Hà cầm áo khoác, lúc đi ngang Hứa Nghiên thì dừng lại một bước.
“Tiểu Hứa. Chuyện này của cậu… không tử tế.”
Nói xong chú đi.
Những nhà cung cấp khác lần lượt đứng dậy.
Khi đi, đa số đều chào tôi.
Không ai nói với Hứa Nghiên một chữ.
Mười lăm phút.
Bàn chính trống trơn.
Những bàn khác cũng tản quá nửa.
Ba mươi lăm bàn khách, chưa đến nửa tiếng, đi gần hết, chỉ còn nhân viên phục vụ thu dọn bát đĩa.
Hứa Nghiên đứng giữa phòng tiệc rộng trống.
Cà vạt lệch, cổ áo sơ mi bị chính anh ta kéo bung.
Anh ta quay lại nhìn tôi.
“Hài lòng chưa?”
“Chưa.”
“Rốt cuộc em muốn gì?”
“Ly hôn.”
“Được. Em nói con số đi.”
Anh ta cười khàn một tiếng.
“Hai triệu? Ba triệu? Năm đó em mang theo bao nhiêu? Hai triệu. Anh trả gấp đôi cho em.”
Tôi đứng dậy.
Tà sườn xám khẽ động.
Vòng phỉ thúy trên tay ánh lên trong đèn.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: