Chương 3 - Bí Mật Trong Tình Yêu Trực Tuyến

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

9

Cuối tuần, trường có giải bóng rổ liên khoa.

Chị khóa trên phụ trách tổ chức xem thi đấu từ một tuần trước đã bắt đầu mời tôi nhất định phải đến xem trực tiếp.

Tôi không từ chối được, đành phải từ chối Tần Độ.

Ở đầu dây bên kia anh im lặng rất lâu, cuối cùng khẽ “ừ” một tiếng.

Trong lòng tôi mềm xuống, nghĩ rằng trận bóng kết thúc sớm thì sẽ lập tức đi tìm anh.

Sân bóng náo nhiệt ầm ĩ, tiếng hò reo từng đợt nối tiếp từng đợt.

Tôi ngồi trên khán đài, ánh mắt bỗng khựng lại.

Cho đến khi trận đấu bắt đầu, tôi nhìn thấy Hạ Tầm trong đội đối diện.

Tôi không để ý, tiếp tục nhắn tin với Tần Độ trên điện thoại.

Cho đến khi cả sân đột nhiên reo hò, tôi mới ngẩng đầu nhìn.

Hạ Tầm sau khi đánh xong một hiệp xuống sân, dưới ánh nhìn của toàn bộ khán giả, đi thẳng về phía tôi.

Anh thản nhiên đi đến trước mặt tôi, như quen từ lâu: “Không ngờ lại gặp em ở đây.”

Anh vắt chiếc khăn trắng trên tay lên vai, ngồi xuống chỗ trống bên cạnh tôi.

Ánh mắt xung quanh như kim châm tới, xen lẫn không ít tiếng xì xào.

Tôi úp điện thoại xuống, nhìn anh: “Tôi có bạn trai.”

Hạ Tầm chống khuỷu tay lên đùi, nghe vậy nghiêng đầu nhìn tôi một cái.

Anh cười nói: “Thật sao? Cũng không cần phải…”

Khóe môi anh cong lên hờ hững, lộ ra nụ cười đầy tự tin.

“Không sao, làm bạn thôi. Nghe nói em thi biện luận được giải nhất, rất lợi hại.”

Tôi nhìn anh một cái, thấy thật khó hiểu.

May mà Tần Độ không họ Hạ, tôi gần như không còn thiện cảm với họ Hạ nữa.

10

Khi tôi đến chỗ ở của Tần Độ, anh không biết đã đợi bao lâu, ngay cả đèn cũng không bật.

Tôi lao tới ôm anh thật chặt, giọng mềm mềm: “Xin lỗi xin lỗi, em đến muộn.”

Cả người anh cứng lại một chút, rất lâu sau mới đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào lưng tôi: “Không sao, tôi… tôi có thứ muốn cho em.”

Nói rồi anh đứng dậy, kéo tôi lên lầu.

Góc rẽ bên trái tầng hai là một phòng luyện tập rất lớn.

Tần Độ ngồi trước cây đàn piano, ánh đèn trắng ấm bao phủ lấy anh.

Ngón tay thon dài của anh rơi xuống phím đàn, mỗi động tác nhấc tay, chuyển ngón, nhấn phím đều đẹp đến mức không thể rời mắt.

Tôi nghe đến mê mẩn, thật ra tôi không hiểu âm nhạc.

Nhưng trước đây Tần Độ từng gửi cho tôi một đoạn ghi âm anh chơi đàn, khi đó tôi đã cho một thầy giáo rất giỏi nhạc lý nghe thử.

Ông ấy liên tục mấy ngày hỏi tôi đây là ai chơi.

Vì vậy tôi biết trình độ piano của Tần Độ không phải người bình thường có thể so được.

Khi đó tôi còn cười trêu anh: “Nếu có ngày nào được nghe anh đàn trực tiếp một bản, vậy thì tôi chết cũng không tiếc.”

Không ngờ anh đều nhớ.

Tay Tần Độ dừng lại, tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì anh đã kéo kéo tay áo tôi.

Tôi cảm thán một chút, lại không nhịn được bóp mặt anh: “Sao lại hay thế chứ, nếu một ngày nào đó có thể thấy anh biểu diễn trên sân khấu…”

Vừa nói ra tôi đã sững lại, lập tức nhận ra mình nói sai.

Tôi hung dữ nói: “Đáng ghét, âm nhạc hay như vậy đương nhiên chỉ mình tôi mới xứng nghe, tôi phải độc chiếm!”

Tần Độ cong cong khóe môi, vừa định nói gì đó thì dưới lầu đột nhiên truyền tới một giọng nói.

“Tần Độ? Có ở đó không?”

Tôi thò đầu ra: “Ai vậy? Ai tìm anh?”

Sắc mặt Tần Độ đột nhiên trắng bệch, bắt đầu bồn chồn bất an.

Anh đột nhiên đứng dậy, nắm chặt tay tôi, kéo vào sâu trong phòng.

Anh bất an lặp đi lặp lại điều gì đó, tôi ghé gần nghe thì chỉ nghe thấy anh luôn nói: “Của tôi, của tôi, của tôi…”

Lúc này tôi mới phát hiện trong phòng luyện tập còn có một phòng ngủ chính.

Tần Độ đứng ngoài cửa, cầu xin nhìn tôi: “Đừng… đừng ra ngoài.”

“Được được được.” Tôi trấn an anh: “Anh đi làm việc đi, em không ra ngoài.”

Ngay trước khi Hạ Tầm đẩy cửa phòng đàn ra, Tần Độ lách người ra ngoài rồi đóng chặt cửa lại.

“Có chuyện gì?” Anh nhìn Hạ Tầm, giọng hơi gấp.

Hạ Tầm nhìn thấy bộ dạng như sói bảo vệ đồ ăn của anh, có chút khó hiểu: “Trong phòng cậu có phụ nữ?”

Anh không phải hỏi, mà là khẳng định.

Khi bước vào anh đã nhìn thấy trước cửa đặt một đôi giày thể thao nữ, thứ trước đây tuyệt đối không thể xuất hiện ở chỗ ở của Tần Độ.

Ánh mắt Tần Độ chớp động một chút, mím môi nói: “Không liên quan đến cậu.”

Hạ Tầm cố ý chọc anh: “Bà cụ biết không? Đừng tùy tiện dẫn mấy người phụ nữ không đứng đắn về nhà.”

Ánh mắt Tần Độ lập tức lạnh đi: “Cô ấy không phải phụ nữ không đứng đắn, cậu mới là đàn ông không đứng đắn.”

Hạ Tầm thích quen bạn gái, từ cấp ba đã như vậy.

“Được thôi.” Anh tự thấy chán, sờ sờ mũi: “Tùy cậu, nhớ đeo bao.”

Nói xong anh quay người rời đi.

Tần Độ đột nhiên gọi anh lại: “Dự án Nam Thự mà nhà họ Hạ vẫn luôn muốn, tôi sẽ nói với bà.”

Hạ Tầm nhướng mày, tên ngốc này sao tự nhiên lại nhét dự án cho anh.

Nhưng nếu đã muốn cho thì Hạ Tầm cũng vui vẻ nhận: “Cảm ơn.”

“Dự án Nam Thự…” Tần Độ dừng một chút: “Đổi lấy thứ cậu tặng, chúng ta thanh toán xong.”

Anh đã tặng thứ tốt gì cho Tần Độ?

Hạ Tầm nghĩ một lúc, thứ anh ném cho Tần Độ phần lớn đều là đồ vô dụng, có thể là thứ gì tốt được.

Anh không để ý vẫy tay, bước ra ngoài: “Được, thanh toán xong.”

11

Phòng ngủ chính trong phòng luyện tập của Tần Độ cái gì cũng có, giống như căn cứ bí mật của anh vậy.

Tôi nhìn thấy trên giá sách của anh một cuốn sách quen mắt, vừa định đưa tay lấy.

Đột nhiên bị người phía sau ôm chặt.

Hơi thở lạnh lẽo của Tần Độ lập tức bao trùm lấy tôi.

Tôi có thể cảm nhận được sự bất an rất lớn của anh, nhưng tôi không đoán được vì sao.

Tần Độ… vừa rồi đã gặp ai?

Tôi không lên tiếng, xoay người ôm anh thật chặt.

Khi Tần Độ bình tĩnh lại thì trời đã tối, bụng tôi kêu lên.

Chỗ ở của Tần Độ không cho người lạ xuất hiện, đương nhiên cũng không có cô giúp việc nấu ăn.

Khi tôi còn đang nghĩ giải quyết bữa tối thế nào, Tần Độ đã xắn tay áo.

Trong lúc kinh ngạc, tôi chọc chọc cánh tay anh: “Em muốn ăn lẩu cay khô.”

Tần Độ rõ ràng sững lại một chút, lần đầu lộ ra vẻ mờ mịt: “Lẩu cay khô?”

Tôi vẫy tay với anh, anh ghé lại, hai chúng tôi kề đầu xem video hướng dẫn.

Một lúc sau, Tần Độ ngẩng đầu, kiên định ừ một tiếng: “Làm được.”

Nguyên liệu được giao rất nhanh, Tần Độ làm theo hướng dẫn, động tác nghiêm túc như đang giải bài.

Dầu nóng lên rồi cho hành gừng tỏi vào phi thơm, sau đó múc một muỗng lớn gia vị lẩu, đun lửa nhỏ từ từ xào tan, dầu đỏ dần dần thấm ra, vừa thơm vừa cay, xộc thẳng vào mũi.

Khi bắc ra, rắc thêm một ít mè trắng và hành lá băm, màu sắc tươi sáng đến chói mắt.

Tần Độ không ăn cay, làm xong anh mắt đỏ hoe bưng lên bàn: “Sầm Sầm, ăn được rồi.”

Sự thật chứng minh anh học rất nhanh, hơn nữa có lẽ vì quen với sự quy củ cứng nhắc, anh sẽ không mắc lỗi linh tinh khi nấu ăn như người bình thường.

Tôi nếm một miếng, mắt sáng lên giơ ngón cái.

Tôi thật sự quá đói, nhai liên tục.

Tần Độ ngồi đối diện, bấu ngón tay đột nhiên hỏi tôi: “Em có… ghét kẻ trộm không?”

Tôi uống một ngụm lớn cola, sảng khoái vô cùng.

Tranh thủ trả lời anh: “Đương nhiên ghét rồi, hồi nhỏ em có một chiếc xe đạp rất đẹp, để ở hành lang nhà, hôm sau đã bị người ta trộm mất. Lúc đó em tức lắm, còn thề nếu bắt được kẻ trộm, em nhất định sẽ chặt hắn ra tám khúc.”

Tôi vừa ăn vừa nói, không chú ý đến Tần Độ ở đối diện, gần như sắp khóc.

12

Vài ngày sau, Hạ Tầm kết thúc luyện tập, đi ra từ cổng đông, khó chịu nhìn đồng hồ.

Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói lớn.

Phạm Miêu Miêu nói vào điện thoại: “Mỹ nữ mau tới đón tớ, tớ nhất định trong hai ngày phải ăn hết đồ ngon ở đại học B.”

Không biết bên kia nói gì, cô ấy hưng phấn nhảy lên.

Hạ Tầm nheo mắt, cắn điếu thuốc, tặc một tiếng.

Đúng là phiền thật, con bé mập yêu qua mạng của anh sao lại tìm tới đại học B.

Theo lý mà nói, để tránh cô ta bám lấy mình, Hạ Tầm nên chọn tránh mặt.

Nhưng ma xui quỷ khiến, anh lại chặn trước mặt cô.

“Đào Đào?”

Phạm Miêu Miêu đột nhiên nhìn thấy một soái ca từ trên trời rơi xuống, suýt nữa choáng váng.

Cô dựa vào tường, khó hiểu hỏi: “Đào Đào gì?”

Hạ Tầm nhìn kỹ cô, phát hiện có lẽ vì hôm đó chất lượng video và ánh sáng.

Con bé mập này thật ra tròn tròn trắng trắng, nhìn ngoài đời còn khá đáng yêu.

Anh kiên nhẫn hơn một chút: “Tôi là Hạ Tầm…”

Nghĩ đến điều gì đó, anh có chút xấu hổ, gần như nghiến răng nói ra nickname kia: “Mì bò Kang Shifu đang bỏ trốn…?”

Phạm Miêu Miêu không biết Hạ Tầm là ai, cũng không biết Đào Đào là ai.

Nhưng nickname này cô biết, lập tức nói: “Hạ Tầm gì chứ, nhưng sao anh biết nickname của bạn cùng phòng tôi?”

Cô cười lớn: “Có phải khá kỳ quái không, tôi nói cho anh biết, bạn cùng phòng tôi là một người siêu…”

Cô còn chưa nói xong, đã thấy biểu cảm trên mặt Hạ Tầm lập tức cứng đờ.

Anh nhìn chằm chằm Phạm Miêu Miêu, từng chữ một không thể tin nổi: “Cô nói gì?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)