Chương 7 - Bí Mật Trong Phủ Nhiếp Chính Vương

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Dường như nhìn thấu suy nghĩ của ta, Lục Tri Diễn khẽ mở miệng:

“Bọn họ sẽ không chết dễ dàng như vậy.”

“Tần Uyển, dáng vẻ kiếp trước của nàng, ta vẫn còn nhớ.”

Câu cuối cùng của hắn rất khẽ.

Khẽ đến mức ta không nghe rõ.

Sau khi cáo biệt Lục Tri Diễn, ta trở về nhà.

Những ngày sau đó dần bình lặng.

Lục Tri Diễn thường đến, ngoài dỗ ta vui vẻ, thỉnh thoảng còn kể tình trạng hiện tại của Tạ Lâm Xuyên và Tô Chiết Nguyệt.

Trong hoàng cung có rất nhiều cách hành hạ người.

Bây giờ bọn họ cầu sống không được, cầu chết không xong.

Cho đến đêm trước ngày hành hình, ta mơ một giấc mộng.

Trong mộng, ta lại nằm trên chiếc giường lạnh băng kia.

Thân thể vô lực, là sự suy yếu có thể cảm nhận rõ ràng.

Nữ nhi quỳ bên ngoài, cắn môi nức nở.

Tô Chiết Nguyệt dùng khăn che mũi, mặt lộ vẻ ghét bỏ.

“Cứ thế mà chết rồi?”

“Thật không chịu nổi giày vò.”

Tạ Lâm Xuyên sững sờ đứng tại chỗ, một giọt lệ lăn qua gò má rơi xuống tay ta.

Ta không động đậy được, nhưng trong dạ dày lại cuồn cuộn buồn nôn.

Về sau, một bóng người áo vải mộc xông vào.

Hốc mắt hắn đỏ lên, đáy mắt đầy hận ý.

Sau đó hắn giơ tay, lộ ra con dao găm giấu trong ống tay áo rộng, không chút do dự đâm vào tim Tạ Lâm Xuyên.

Tô Chiết Nguyệt thét lên, nhưng cũng không thể chạy thoát.

Vị hòa thượng khi ấy đã xuất gia bế ta lên, gian nan loạng choạng đi ra ngoài.

Đi ngang qua nữ nhi, nữ nhi kéo tăng bào của hắn.

“Điện hạ, đại sư.”

“Mẫu thân con quá khổ.”

“Cầu người siêu độ cho mẫu thân, để mẫu thân có một kiếp sau tốt đẹp, đừng gặp lại cha con nữa.”

Lục Tri Diễn cứng đờ chuyển tròng mắt, gật đầu.

Về sau rất lâu, hòa thượng già đi, viên tịch trước mộ bia của ta.

Trước lúc chết, hắn viết xuống lời cầu nguyện cuối cùng.

“Nếu có kiếp sau, ta chỉ mong nàng sống thật tốt.”

Tim ta đau dữ dội.

Mở mắt ra, trời đã sáng rõ.

Lý thúc gõ cửa phòng ta.

“Cô nương, đến giờ hành hình rồi.”

Ta chỉnh trang xong, chạy đến pháp trường.

Đao phủ giơ tay chém xuống, đầu Tạ Lâm Xuyên rơi xuống đất.

Lăn lông lốc hai vòng, đôi mắt trợn to đối diện với ta.

Ta nhìn chằm chằm hắn, nhếch khóe môi:

“Ngươi đáng đời.”

Nói xong, xoay người rời đi.

Còn chưa đi được mấy bước, gió nhẹ chợt nổi.

Lục Tri Diễn đứng cách đó không xa, trên gương mặt ôn nhuận treo nụ cười nhàn nhạt.

“Đại thù đã báo, vui không?”

Xa xa nhìn nhau, ta bật cười.

“Kiếp trước, chẳng phải đã có một hòa thượng ngốc thay ta báo thù rồi sao?”

“Lục Tri Diễn, ta buông xuống rồi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)