Chương 7 - Bí Mật Trong Giao Thừa
Giọng tôi nhẹ đến gần như không nghe thấy, nhưng trong phòng khách yên tĩnh lại rõ ràng lạ thường.
“Chuyện nhỏ?”
“Tôi lớn đến từng này, gặm thứ bánh bao nguội cứng đến mức có thể mẻ răng, uống thứ canh trộn từ lá rau thừa. Đồng phục cũ chị không cần nữa, tôi sửa đi sửa lại, mặc đến khi cổ tay áo sờn xơ.”
Tôi ngẩng mắt, lần lượt nhìn từng người.
“Để kiếm học phí, tôi mặc chiếc váy siêu ngắn không vừa người đứng ở bến xe kéo khách. Tay những gã đàn ông đó sờ tới, tôi chỉ có thể cười mà né. Tiền thưởng tôi liều mạng thi đấu giành được, tôi mang về không thiếu một đồng, bản thân đến miếng băng vệ sinh tử tế cũng không nỡ mua. Sau này bụng bị đâm ba nhát, nằm trong bệnh viện, có ai trong các người đến thăm tôi một lần không? Bây giờ chú nói với tôi, tất cả đều là chuyện nhỏ?”
Giọng tôi bắt đầu run.
“Người chịu tủi thân là tôi. Đến cuối cùng lại thành lỗi của tôi, là tôi vô lý gây chuyện à?”
Anh trai lao tới, giật mạnh tôi ra. Nước bọt bắn lên mặt tôi.
“Em nói ít đi một câu thì chết à? Nhất định phải phá nát cái nhà này em mới vừa lòng sao?”
Tôi nhìn gương mặt anh vì tức giận mà vặn vẹo, bỗng dốc hết sức, cũng đập một chưởng xuống bàn.
Mặt bàn gỗ đặc phát ra một tiếng trầm đục, như tiếng chuông tang gõ vào tim từng người.
Tôi kéo ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.
“Được, tôi nói ít.”
“Hôm nay, tôi sẽ đoạn tuyệt quan hệ với bố.”
Tôi nói từng chữ rõ ràng:
“Từ nay về sau, ông ấy sống hay chết đều không còn liên quan đến tôi.”
Anh trai sững một chút, rồi như nghe được chuyện cười động trời, bật cười khẩy.
“Cắt hay lắm! Nhà này vừa vặn bớt một miệng ăn, nhẹ người hẳn! Em đáng lẽ nên cút từ lâu rồi!”
Lời anh như dao sắc.
Tôi không nhịn được nữa, tự giễu mà cười ha hả.
Tiếng cười va đập trong phòng khách trống rỗng, lại khiến người ta chua xót hơn cả tiếng khóc.
Giống một con diều rách đứt dây giữa mùa đông giá rét, không biết sẽ bay dạt về đâu.
Cười đủ rồi, tôi chậm rãi lấy từ ngăn trong cùng của cặp sách ra một tờ giấy được gấp ngay ngắn.
Mở ra, đó là sao kê ngân hàng.
Trên đó là những con số dày đặc, từng khoản từng khoản, đỏ chói nhức mắt.
“Bố,” tôi nhìn về phía bóng người vẫn co rúm trong góc, “giả nghèo suốt bao nhiêu năm nay, bố có mệt không?”
“Cái chân này của bố năm đó bị thép ở công trường đè gãy, chủ thầu bồi thường cho bố ba triệu hai trăm nghìn tệ. Bố nói với con xem, số tiền đó rốt cuộc đi đâu rồi?”
Khuôn mặt đầy nếp nhăn của bố lập tức mất sạch màu máu, trở nên xám ngoét, như một khúc gỗ vừa mục rữa.
Ông mềm oặt trên chiếc ghế mây cũ. Ngay cả cây nạng ông dựa vào bao năm cũng không cầm nổi, rơi thẳng xuống đất.
Anh trai đột ngột nhào tới, hai tay siết chặt cổ bố.
“Ba triệu?! Lúc đó ông nói với tôi chỉ bồi thường ba mươi nghìn!”
Mắt anh đỏ ngầu như sắp nứt ra.
“Đại học của tôi là vì ông nói không có tiền nên mới không học tiếp! Học phí cao đẳng là tôi vay! Sinh hoạt phí là tôi làm ngày làm đêm kiếm được!”
Bố bị bóp đến lồi cả mắt. Cả phòng họ hàng đều sững sờ.
Ba triệu hai trăm nghìn.
Ở thành phố nhỏ này, đủ mua ba căn hộ rộng rãi, sửa sang đẹp đẽ, còn dư một khoản lớn, đủ để cả ba đứa con học đại học đàng hoàng, sống tử tế.
Nhưng chúng tôi đã sống những ngày tháng gì?
Chị đứng trên dây chuyền nhà máy điện tử mười hai tiếng một ngày, đôi tay trẻ tuổi mài đầy bọng máu và vết chai dày.
Anh vì khoản vay tám trăm tệ mỗi tháng mà lấp kín thời gian ngoài giờ học bằng công việc làm thêm.
Còn bố chúng tôi, ngày nào cũng chống nạng kêu chân đau muốn chết, đến viên thuốc rẻ nhất cũng không nỡ mua.
Kết quả là trong tay ông cất giấu ba triệu hai trăm nghìn.
“Tiền… tiền bị bác gái con lấy đi… lấy đi chơi cổ phiếu rồi…”
Bố khó khăn nặn ra vài chữ từ cổ họng, mặt đã tím đỏ như gan heo.