Chương 1 - Bí Mật Trong Gia Đình
Trong nhóm chat gia đình, dì hai gửi một bao lì xì lớn kèm theo dòng chữ:
【Chúc mừng Tri Hạ đã giúp nhà mình lấy được suất nội bộ! Con bé này có tiền đồ, không uổng công dì thương!】
Bên dưới là một loạt tin nhắn spam:
Tay tôi cầm điện thoại mà run lên. Tôi còn chưa kịp gõ tin nhắn đính chính thì điện thoại của dì hai đã gọi tới.
“Đừng có nói lung tung trong nhóm.”
Giọng bà ta nghe lạnh lẽo, âm u.
“Hôm đó mày nói ngoài ban công là đã giữ suất rồi, dì nghe thấy hết. Bây giờ cô cậu dì chú ai cũng đang đợi lấy nhà.”
“Đó là số khám bệnh ở bệnh viện!” tôi gào lên.
“Không quan trọng.”
Dì hai cười khẩy.
“Quan trọng là họ đã đưa tiền cho dì rồi. Mày mà dám phá đám, để họ biết tiền đổ xuống sông xuống biển, mày đoán xem họ sẽ kéo tới đơn vị mày làm loạn cỡ nào? Cái chức công chức của mày còn giữ được không?”
“Lâm Tri Hạ, hoặc là mày đưa nhà, hoặc là mày gánh tội cho dì. Tự chọn đi.”
Tiếc là, bà ta cược sai rồi.
……
Ba ngày trước, cuối tuần, tôi về nhà bà nội ăn cơm.
Nhà tôi họ hàng đông, bày bàn ra là hai mâm. Dì hai Trương Xuân Mai thích náo nhiệt nhất, giọng nói lớn hơn ai, cười lên như đang công bố tin vui.
Tôi vừa ngồi xuống, dì đã đẩy một đĩa tôm về phía tôi.
“Tri Hạ, ăn nhiều vào. Bây giờ cháu là người của đơn vị rồi, ngồi cửa sổ, thể diện lắm.”
Tôi gắp hai con tôm, gật đầu cho phải phép.
Dì lại ghé sát, hạ giọng như kể bí mật:
“Nghe nói chỗ cháu sắp công bố một đợt nhà hả? Suất có căng không?”
Tôi đặt đũa xuống:
“Dì hai, danh sách công bố đều có trên mạng, đủ điều kiện thì tự nộp đơn, không liên quan gì đến cháu.”
Dì cười một cái, không nói tiếp, quay sang tiếp đãi người khác.
Ăn được nửa bữa thì mẹ tôi gọi điện.
Giọng bà hơi yếu:
“Tri Hạ, ngày mai mẹ còn phải đi bệnh viện xếp hàng không? Lần trước không xếp được, bác sĩ nói để lâu là phải nhập viện.”
Tôi nhìn cả bàn họ hàng, đứng dậy ra ban công.
Ngoài trời lạnh, gió thổi tan mùi rượu. Tôi áp điện thoại vào tai:
“Không cần xếp hàng nữa, con giữ giúp mẹ số rồi. Mai tám giờ mẹ tới, đừng trễ, nhớ mang theo căn cước.”
Mẹ thở phào:
“Giữ được thật hả?”
“Giữ được rồi.” Tôi nói. “Là số đặt trước, không phải đi cửa sau. Mẹ đừng ba giờ sáng lại chạy đi chen chúc.”
Tôi vừa dứt lời thì phía sau vang lên tiếng “cạch” khe cửa.
Quay đầu lại, tôi thấy dì hai đứng ở cửa ban công, tay còn bưng đĩa trái cây, trông như vừa đi ngang qua.
Dì cười với tôi:
“Ây da, gọi điện à? Dì không nghe gì đâu.”
Khoảnh khắc đó, trong lòng tôi thấy khó chịu.
Không phải vì dì nghe lén, mà vì nụ cười đó quá quen.
Giống như vừa nhặt được một chùm chìa khóa, không kịp chờ đã muốn thử xem mở được cánh cửa nào.
Tôi không nghĩ nhiều, cúp máy quay lại bàn ăn.
Vừa ngồi xuống, dì hai đã rót cho tôi một ly nước:
“Tri Hạ à, công việc này tốt. Con gái thì phải ổn định.”
Tôi đáp cho qua ăn xong liền rời đi.
Tôi tưởng chuyện này đến đó là xong.
Sáng hôm sau, tôi đưa mẹ đi bệnh viện khám.
Bà ngồi ở hành lang, ôm bụng, mặt tái nhợt, còn an ủi ngược lại tôi:
“Không sao đâu, mẹ chịu được.”
Trong lòng tôi chua xót. Về đơn vị thì rà soát từng trang hồ sơ, bận đến mức không chạm đất.
Cho đến tối ngày thứ ba, điện thoại tôi bắt đầu nổ tung.
Đầu tiên là em họ nhắn WeChat:
【Chị, dì hai nói chị giữ được suất hả? Giữ giúp vợ em một suất nhé.】
Tôi cau mày:
【Giữ suất gì?】
Cậu ta gửi một emoji:
【Chị hiểu mà.】
Tôi không trả lời.
Ngay sau đó, trong nhóm gia đình, dì hai bắt đầu gửi voice, hết cái này đến cái khác.
“Tri Hạ đơn vị có chỉ tiêu, dì nghe chính miệng nó nói, suất nó giữ được.”
“Người nhà không giúp người nhà thì giúp ai?”
“Người ngoài đến cầu xin dì còn không nhận, dì ưu tiên nhà mình trước.”
Trong nhóm rôm rả phụ họa.
Có người khen dì biết đối nhân xử thế, có người bắt đầu báo tên, báo số căn cước, có người hỏi thẳng “có cần bày tỏ chút thành ý không”.
Ngón tay tôi lạnh ngắt, mở khung chat riêng với dì hai.
Dì gửi một tin nhắn:
【Tri Hạ, ngày mai cháu giúp dì giữ cái suất đó đi.】
Ngay sau đó là một tin nữa:
【Yên tâm, không để cháu làm không đâu, dì đã thu hết ân tình bên này rồi.】
Tôi nhìn chằm chằm vào mấy chữ “đã thu hết ân tình”, đầu óc ong lên.
Tôi đang định gõ tin mắng cho dì tỉnh lại thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Mẹ tôi bưng cốc nước nóng vào, lo lắng hỏi:
“Có chuyện gì vậy? Sao mặt con xấu thế?”
Tôi úp điện thoại xuống bàn, nghiến răng:
“Mẹ, dì hai sắp gây chuyện lớn rồi.”
Mẹ sững người:
“Dì nó lại làm sao?”