Chương 1 - Bí Mật Trong Đêm Tĩnh Lặng
Tô Uyển Thanh và bạn trai Lục Thời Hàn là “cặp đôi oan gia” nổi tiếng trong giới hào môn.
Hễ cãi nhau, cô lại cầm căn cước công dân của Lục Thời Hàn đi xin hủy hộ khẩu, đòi làm giấy chứng tử cho anh. Còn Lục Thời Hàn thì đợi lúc cô ngủ sẽ khóa trái cửa nhốt cô ở trong nhà.
Cãi vã, ầm ĩ là thế, nhưng tình cảm của hai người vẫn luôn rất tốt. Chỉ bởi vì Lục Thời Hàn luôn giữ mình trong sạch, tuyệt đối không vướng bận chuyện nữ sắc. Còn Tô Uyển Thanh lại mắc “bệnh sạch sẽ” rất nặng trong chuyện tình cảm.
Cho đến một lần dự tiệc rượu, Tô Uyển Thanh đến đón Lục Thời Hàn. Nhưng cô lại tình cờ nghe được cậu bạn nối khố bên cạnh anh nói: “Anh Lục, anh giấu kỹ thật đấy, ở bên chị dâu nhỏ ba năm rồi mà Tô Uyển Thanh vẫn không hề hay biết gì.”
…
Tô Uyển Thanh chỉ cảm thấy máu toàn thân như đông cứng lại ngay lập tức.
Có người cất giọng bỡn cợt: “Phải nói là anh Lục nhà ta quá đỉnh, ở nhà thì có ‘chính cung’ Tô Uyển Thanh ngày nào cũng ầm ĩ long trời lở đất, quay đầu lại vẫn có thể ‘kim ốc tàng kiều’ ở Nhất Hào Công Quán.”
Tô Uyển Thanh sững sờ.
Nhất Hào Công Quán, đó là dinh thự riêng của Lục Thời Hàn, nơi anh chưa bao giờ cho phép cô bước chân vào.
Lục Thời Hàn lên tiếng, giọng mang ý cảnh cáo: “Ngậm miệng lại, chuyện này vĩnh viễn không được để Uyển Thanh biết.”
Cậu bạn Thẩm Nghị tỏ vẻ không bận tâm: “Sao thế, sợ cô ấy biết sẽ cầm dao đâm anh à? Nhưng nói thật nhé, với cái tính của Tô Uyển Thanh, nếu mà biết chuyện, chắc cô ấy châm lửa đốt cả anh và cô ấy luôn quá.”
“Rốt cuộc anh nghĩ thế nào? Đính hôn với Tô Uyển Thanh bốn năm mà chưa cưới, định vì chị dâu nhỏ mà xé rách mặt với nhà họ Tô thật à?”
Bầu không khí chìm vào im lặng mất hai giây. Sau đó mới vang lên giọng của Lục Thời Hàn: “Tiểu Chi không giống vậy, cô ấy chẳng có gì cả, cô ấy chỉ có mình tôi thôi.”
Tô Uyển Thanh đứng ngoài cửa, vẻ mặt dần dần nứt toác.
Im lặng hồi lâu, cô lấy điện thoại ra, khuôn mặt vô cảm gửi cho Lục Thời Hàn một tin nhắn: “Em đợi anh ở bãi đỗ xe.”
Lục Thời Hàn nhanh chóng xuống lầu, ngồi vào ghế lái. Trong xe chỉ có hai người.
Tô Uyển Thanh nghịch bông hồng trắng trên tay, giọng nói bình tĩnh đến lạ thường: “Tiệc rượu vui không? Có ‘tiết mục’ đặc biệt nào mà em không biết không?”
Lục Thời Hàn nới lỏng cà vạt, vẻ mặt không hề bận tâm: “Vẫn vậy, chán ngắt. Sao em đột nhiên về vậy? Không phải bảo ngày mai mới về sao?”
Tô Uyển Thanh khẽ cười: “Nhớ anh nên về sớm. Sao? Sợ em kiểm tra đột xuất, làm lỡ ‘chuyện tốt’ của Lục tổng à?”
Lục Thời Hàn rướn người qua định hôn cô, giọng nói vừa chiều chuộng vừa bất đắc dĩ: “Lại lên cơn gì thế? Anh thì có chuyện tốt gì được chứ?”
Tô Uyển Thanh dùng bông hồng chặn trước ngực anh: “Đừng động đậy.”
Cô nhìn anh, đáy mắt không còn chút độ ấm nào. Lục Thời Hàn hơi sững lại.
Tô Uyển Thanh không bận tâm, tự mình khởi động xe. Cô đánh vô lăng bằng một tay, chiếc Maybach màu đen lặng lẽ trượt vào đường cao tốc vành đai giữa đêm khuya.
Bên ngoài cửa sổ là dòng ánh sáng lướt qua trong xe yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng gió điều hòa thổi nhè nhẹ. Lục Thời Hàn nghiêng đầu nhìn Tô Uyển Thanh, nhìn thấy trên mặt cô một sự bình tĩnh gần như lạnh lùng. Sự bình tĩnh ấy khiến anh bỗng nhiên lạnh sống lưng.
“Uyển Thanh, em có tâm sự gì à?”
Tô Uyển Thanh vẫn chăm chú nhìn con đường phía trước: “Em thì có tâm sự gì được chứ?” Cô mỉm cười, “Đúng rồi, cuối tuần này không phải anh định tổ chức tiệc riêng ở Nhất Hào Công Quán sao? Em đi cùng anh.”
Lục Thời Hàn hơi khựng lại một thoáng, nhưng rất nhanh giọng điệu đã trở lại bình thường: “Không cần đâu, toàn là mấy người bạn làm ăn thôi, em vốn đâu thích những dịp như vậy?”
“Trước kia thì không thích.” Tô Uyển Thanh liếc nhìn anh, “Nhưng giờ em đột nhiên thấy cũng nên đi xem thử. Dù sao thì—” Cô kéo dài giọng, “Đó là địa bàn của anh, em thân là bạn gái chính thức, cũng phải đi khẳng định chủ quyền chứ, đúng không?”
Lục Thời Hàn nhìn cô chằm chằm một lúc lâu mới dời mắt đi: “Tùy em.”
Tô Uyển Thanh không tiếp lời nữa. Bàn tay đang đặt trên vô lăng của cô không biết từ lúc nào đã siết chặt lại, móng tay cắm sâu vào phần thịt mềm trong lòng bàn tay, hằn lên những vết máu hình bán nguyệt.
Không đau. So với cái hố đen đang lặng lẽ sụp đổ trong lồng ngực, chút đau đớn này chẳng là gì cả.
Nửa giờ sau, xe đi vào gara khu biệt thự Lợi Gia. Lục Thời Hàn xuống xe trước. Tô Uyển Thanh ngồi ở ghế lái, không nhúc nhích.
Ánh mắt cô rơi vào ngăn chứa đồ trên bảng điều khiển trung tâm. Màn hình điện thoại của Lục Thời Hàn sáng lên, một tin nhắn WeChat nổi trên màn hình khóa.
Tên lưu là: Lâm Chi.
Ảnh đại diện là một cành hoa dành dành cắm trong bình thủy tinh.
Nội dung tin nhắn chỉ có một dòng: “Anh Thời Hàn, cảm ơn anh, năm nào sinh nhật cũng có anh ở bên cạnh em. Bữa tiệc sinh nhật cuối tuần này, em muốn dành cho anh một điều bất ngờ.”
## Chương 2
Bất ngờ.
Tô Uyển Thanh nhìn chằm chằm hai chữ này, bỗng cảm thấy hơi nực cười.
Bữa tiệc riêng cuối tuần sau, hóa ra là sinh nhật của người phụ nữ đó.
Vào nhà, Lục Thời Hàn quay người vào phòng tắm. Khi tiếng nước vang lên, Tô Uyển Thanh ngồi một mình trên ghế sofa ở phòng khách, lấy điện thoại ra tìm kiếm bốn chữ “Nhất Hào Công Quán”.
Màn hình hiện ra địa chỉ và ảnh phong cảnh đường phố xung quanh. Cô nhìn chằm chằm vào định vị đó rất lâu.
Không bao lâu, tiếng nước ngừng. Lục Thời Hàn lau mái tóc ướt đi ra, thấy Tô Uyển Thanh đang nhìn chằm chằm vào điện thoại đến xuất thần, tiện miệng hỏi một câu: “Đang xem gì mà chăm chú thế?”
Tô Uyển Thanh cất điện thoại: “Không có gì.”
Lục Thời Hàn ngồi xuống cạnh cô. Phòng khách rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gió điều hòa nhè nhẹ.
Tô Uyển Thanh đột nhiên lên tiếng: “Lục Thời Hàn, anh còn nhớ ngày chúng ta bắt đầu ở bên nhau không?”
“Em nói, em là một người đầy rẫy tật xấu, tính tình đại tiểu thư, cực đoan, tính chiếm hữu cao. Nhưng chỉ có một điều là giới hạn.” Tô Uyển Thanh quay đầu nhìn anh, ánh mắt rất bình tĩnh, “Anh còn nhớ đó là điều gì không?”
“Biết.” Lục Thời Hàn đáp rất nhanh, “Em ghét nhất người khác lừa dối mình. Em từng nói, ai lừa em, em sẽ nhớ cả đời, vĩnh viễn không tha thứ.”
Tô Uyển Thanh nghe vậy, lại hỏi: “Vậy anh có chuyện gì giấu em không?”
Ngón tay đang lau tóc của Lục Thời Hàn khựng lại một cách khó nhận ra, nhưng trên mặt anh vẫn giữ vẻ ung dung như thường: “Anh đã nói rồi, trước mặt em, anh không có bí mật gì cả.”
Tô Uyển Thanh không gặng hỏi thêm: “Được.”
Lục Thời Hàn cảm thấy Tô Uyển Thanh tối nay có chút khác lạ, nhưng lại không nói rõ được là khác ở đâu.
Đêm khuya, hai người nằm trên giường. Lục Thời Hàn như thường lệ định đưa tay ôm Tô Uyển Thanh, hơi ấm và hơi thở quen thuộc bao trùm lấy cô.
Tô Uyển Thanh mở to mắt, im lặng vài giây trong bóng tối, sau đó cô đưa tay, gạt cánh tay của Lục Thời Hàn ra khỏi người mình.
“Hôm nay em mệt quá.”
Tay Lục Thời Hàn khựng lại giữa không trung. Anh không gượng ép, thu tay về.