Chương 7 - Bí Mật Trong Chiếc Hộp Sắt
Lần này, tôi không còn là đứa em gái chỉ biết lắng nghe mảnh vụn thông tin từ miệng chị dâu.
Tôi là một sinh viên luật đã được đào tạo bài bản, có hệ thống.
Tôi một lần nữa gom toàn bộ ảnh chụp, tài liệu dày cộp của đơn xin tái thẩm, gửi đi.
Lần này, viện kiểm sát đã khởi động quy trình tái thẩm.
Ngày phiên tòa xét xử lại diễn ra, Trần Đông và Từ Vi đều có mặt.
Tôi ngồi ở vị trí luật sư bào chữa, nhìn về phía ghế dành cho người dự thính — nơi anh tôi đang ngồi thẳng lưng, tay siết chặt lấy tay Từ Vi.
Khi thẩm phán tuyên án, cả phòng xử lặng đến mức có thể nghe thấy từng nhịp thở.
“…Bị cáo Trần Đông trong bản án sơ thẩm, vì ngăn chặn hành vi bạo lực đang trực tiếp đe dọa nghiêm trọng đến tính mạng người khác, đã tiến hành phòng vệ chính đáng, dẫn đến kẻ xâm hại thiệt mạng. Theo pháp luật, hành vi này không cấu thành vượt quá phòng vệ chính đáng… Tuyên hủy án sơ thẩm, xử lại: Vô tội.”
m thanh gõ búa dứt khoát, vang lên giòn tan.
Trần Đông nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ trượt xuống má.
Từ Vi ôm chầm lấy anh, khóc đến nghẹn lời.
Tôi đứng đó, nhìn họ, bỗng nhớ đến câu nói của mẹ vào những giây phút cuối đời, rất nhiều năm về trước:
“Nhàn Nhàn, hãy chăm sóc anh con.”
Giờ tôi mới thực sự hiểu.
Đó không phải là yêu cầu.
Mà là một sự gửi gắm.
12
Vụ án của anh tôi trở thành án lệ điển hình, được đưa vào giáo trình giảng dạy.
Có phóng viên muốn phỏng vấn, nhưng chúng tôi từ chối.
Anh nói, chỉ muốn sống một cuộc đời bình lặng.
Tôi làm luật sư tại Bắc Kinh, chuyên về biện hộ hình sự.
Vụ đầu tiên tôi nhận, là một người cha trong lúc bảo vệ con gái đã vô ý đánh chết kẻ xấu.
Tôi biện hộ vô tội cho ông ấy — và đã thắng.
Anh tôi và chị dâu mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ ở quê nhà, buôn bán rất ổn định.
Mỗi năm đến sinh nhật tôi, họ đều đúng giờ đến Bắc Kinh, anh đích thân vào bếp nấu một bàn ăn đầy món tôi thích.
Sinh nhật năm nay, anh lại làm món thịt kho tàu.
Lúc thổi nến, tôi nhắm mắt lại.
Anh hỏi: “Nhàn Nhàn, em ước điều gì thế?”
Tôi mở mắt ra, nhìn mái tóc hai bên mai đã điểm bạc của anh, mỉm cười.
“Nói ra thì mất thiêng.”
Nhưng thật ra, trong lòng tôi đã thầm nói:
“Anh à, nếu có kiếp sau, em vẫn muốn làm em gái của anh.
Nhưng lần này, đổi lại để em bảo vệ anh.”
Ngoài cửa sổ, pháo hoa bừng sáng, soi rực cả bầu trời đêm.
“Ôi, đúng lúc thật, có người bắn pháo hoa kìa.” Chị dâu giơ ly: “Nào, chúc mừng đi.”
Ba chiếc ly chạm vào nhau, vang lên tiếng leng keng trong trẻo.
“Chúc chúng ta,” anh nói, “về sau đều là những ngày tốt lành.”
“Chúc chúng ta.” Tôi mỉm cười phụ họa, chị dâu cũng gật đầu thật mạnh.
Pháo hoa vẫn tiếp tục nở rộ, từng chùm nối tiếp nhau.
Tôi biết, vết thương vẫn còn, ký ức vẫn còn, bố mẹ đã khuất mãi mãi chẳng thể trở về.
Năm năm tù, hơn mười năm mang tiếng, bao đau đớn và bệnh tật in dấu thành sẹo — không thể nào xóa hết.
Nhưng có những thứ, sau khi vỡ vụn, lại có thể hoàn thiện lại theo một cách khác.
Ví dụ như tôi và anh.
Ví dụ như gia đình này.
Ví dụ như buổi chiều hơn hai mươi năm trước, khoảnh khắc anh không chút do dự lao đến bên tôi.
Khoảnh khắc ấy, ánh sáng ấy — đủ để soi sáng toàn bộ con đường sau này.
Thật may mắn biết bao, khi anh là anh trai của em.