Chương 3 - Bí Mật Trong Chiếc Hộp Sắt
“Không sao, do công việc mệt thôi.” Anh nói qua loa.
Nhưng Từ Vi lại tỏ ra đặc biệt bực bội, hay cáu gắt vô cớ.
Có lần nửa đêm tôi dậy uống nước, nghe thấy họ cãi nhau trong phòng ngủ chính.
“…Phải nhập viện! Anh nghĩ còn kéo dài được bao lâu?!”
“Vi Vi, đợi thêm một chút nữa, gần đây trong xưởng…”
“Xưởng xưởng cái gì! Anh muốn chết à?!”
Tôi lặng lẽ quay về phòng, trong lòng trào lên một dự cảm chẳng lành.
Sau Tết, Trần Đông ngất xỉu ngay tại xưởng.
Kết quả chẩn đoán: suy thận giai đoạn cuối, cần ghép thận.
Hành lang bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng.
Tôi nhìn Trần Đông đang nằm mê man trên giường bệnh, người gầy đến biến dạng, mu bàn tay chi chít vết kim tiêm.
Từ Vi ôm mặt khóc, vai run lên từng chặp.
Bác sĩ điều trị chính là người quen của nhà họ Từ, họ Triệu, nói chuyện rất thẳng:
“Tốt nhất là có người thân trực hệ hiến thận, tỉ lệ thành công cao, ít phản ứng thải loại.”
Tôi gần như buột miệng: “Dùng thận của tôi.”
Từ Vi lập tức ngẩng đầu, mắt đỏ ngầu: “Không được!”
“Tại sao lại không?” Tôi không hiểu, “tôi là em ruột của anh ấy, tỉ lệ phù hợp cao hơn người khác.”
“Tôi nói không được là không được!” Giọng cô ấy sắc nhọn, “Trần Vãn, chuyện này không đến lượt em xen vào!”
Sau khi Trần Đông tỉnh lại, tôi cũng nhắc đến chuyện hiến thận.
Phản ứng của anh vô cùng dữ dội, suýt nữa bật dậy khỏi giường:
“Tuyệt đối không được! Nhàn Nhàn, em đừng có mà nghĩ đến chuyện đó!”
“Tại sao? Anh là anh của em mà—”
“Chính vì anh là anh của em!” Anh nắm chặt tay tôi, sức mạnh khiến tôi phát sợ, “Nghe đây, chăm chỉ học hành, thi đại học cho tốt. Chuyện của anh… để anh tự giải quyết.”
“Anh định giải quyết thế nào? Đợi nguồn thận thì phải đợi đến bao giờ? Bác sĩ nói tình trạng của anh—”
“Thì đợi!” Anh cắt ngang lời tôi, ánh mắt chưa từng nghiêm khắc đến vậy, “Trần Vãn, nếu em dám lén làm xét nghiệm ghép thận, cả đời này anh sẽ không tha thứ cho em.”
Tôi bị ánh mắt kiên quyết của anh làm cho sững sờ.
Điều khiến tôi bối rối hơn chính là thái độ của Từ Vi.
Một người luôn ghét bỏ tôi như cô ấy, lẽ ra phải mong tôi dùng một quả thận để đổi lấy mạng sống cho chồng mình mới đúng.
Thế mà lần này, cô ấy lại đứng về phía Trần Đông.
Tôi đến tìm bác sĩ Triệu, định lén làm xét nghiệm phù hợp.
Bác sĩ Triệu nhìn tôi, muốn nói lại thôi.
“Trần Vãn, anh trai em đã dặn rất rõ… không cần em làm xét nghiệm ghép thận.”
“Tại sao?”
“Anh ấy nói…” Bác sĩ Triệu thở dài, “anh ấy nói em không phù hợp.”
“Còn chưa kiểm tra, sao biết là không phù hợp?”
Bác sĩ Triệu tránh ánh mắt tôi: “Anh trai em bảo, lúc nhỏ em từng bị thương, sức khỏe không tốt.”
Lý do này thật quá gượng ép.
Tôi còn không biết mình sức khỏe yếu chỗ nào, từ nhỏ đến lớn, đến cảm cúm còn hiếm khi bị.
Nhưng tôi chẳng làm gì được.
Trần Đông và Từ Vi giống như hai bức tường, chặn tôi ở ngoài, không cho tôi đến gần sự thật.
7
Trần Đông bắt đầu phải chạy thận ba lần mỗi tuần.
Mỗi lần về nhà, anh đều như vừa từ cõi chết trở về, mặt mày xám ngoét, đến nói chuyện cũng không có sức.
Thế nhưng anh vẫn nhất quyết không thuê phòng gần bệnh viện, khăng khăng đòi về nhà.
Tôi biết, là vì anh muốn tiết kiệm tiền thuê nhà.
Từ Vi nghỉ việc ở nhà máy, toàn tâm toàn ý chăm sóc anh.
Cô ấy tiều tụy thấy rõ, nhưng lại kiên nhẫn với Trần Đông đến mức đáng kinh ngạc.
Thỉnh thoảng nửa đêm tôi dậy, sẽ thấy cô ấy ngồi bên giường Trần Đông nắm tay anh, lặng lẽ rơi nước mắt.
Cô tiểu thư kiêu ngạo năm nào, giờ đã nhỏ bé đến mức như một hạt bụi.
Người ta vẫn nói, người lương thiện rồi sẽ gặp được người yêu mình đến tận xương tủy — vậy mà Trần Đông từng gây ra bao nhiêu lỗi lầm, lại được hưởng phúc phận ấy.
Học kỳ I lớp 12, Trần Đông được thông báo đã có nguồn thận.
Ca phẫu thuật diễn ra rất thuận lợi.
Bác sĩ nói, quả thận mới thích nghi rất tốt trong cơ thể anh.
Ngày Trần Đông xuất viện, trời nắng đẹp.
Anh đứng trước cổng bệnh viện, nheo mắt nhìn ánh mặt trời, thì thầm:
“Ba năm rồi… cuối cùng cũng lại được nhìn thấy ánh nắng rực rỡ như thế này.”
Từ Vi khóc không thành tiếng.
Hòn đá lớn trong lòng tôi cuối cùng cũng được gỡ xuống.
Trần Đông sẽ khỏe lại, tôi cũng có thể yên tâm thi đại học.
Ba tháng trước kỳ thi đại học, trường tổ chức khám sức khỏe toàn diện, nói là để làm căn cứ khi điền nguyện vọng.
Kết quả khám được bỏ vào phong bì giấy màu nâu, phát tận tay từng học sinh.
Tôi xé ra, lật từng trang xem: thị lực 5.0, huyết áp bình thường, chức năng gan bình thường…
Đến trang siêu âm bụng, tôi dừng lại.