Chương 12 - Bí Mật Trong Chiếc Chai

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Kiều Tử Ngang bị bóc phốt bán hàng kém chất lượng cũng biến mất một thời gian.

Tôi cứ ngỡ mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc.

Nhưng không ngờ, mồi lửa cuối cùng lại do chính Kiều Mạn Chi tự châm ngòi.

Một ngày trước khi xuất viện, cô ta lén mở livestream.

Trong màn hình, cô ta mặc bộ đồ bệnh nhân, gầy rộc đến mức biến dạng.

Cô ta vừa khóc vừa nói:

“Tôi biết có rất nhiều người chửi tôi ăn cắp thuốc, chửi tôi đáng đời.”

“Nhưng các người không biết, một cô gái mập mạp phải chịu đựng những nỗi đau như thế nào.”

“Tôi chỉ là quá muốn trở nên xinh đẹp thôi.”

“Tôi thừa nhận tôi lấy thuốc, nhưng lẽ nào Đường Trĩ Ninh thật sự không có một chút trách nhiệm nào sao?”

“Nếu cậu ta không ngụy trang thuốc bằng nhãn mác thuốc giảm cân, tôi có bị hiểu nhầm không?”

“Nếu ngay từ lần đầu tiên phát hiện cậu ta báo cho giáo viên biết, thay vì giữ lại bằng chứng chờ ngày tôi đổ bệnh, có phải cậu ta cũng có vấn đề không?”

“Tôi không muốn truy cứu nữa.”

“Tôi chỉ hy vọng cậu ta có thể đến bệnh viện thăm tôi một lần, nói với tôi một tiếng xin lỗi.”

Cô ta nói xong, nước mắt chảy dài trên má.

Lượt xem livestream nhanh chóng tăng lên con số vài vạn.

Có người mủi lòng.

[Cô ấy cũng đã bị trừng phạt rồi, Đường Trĩ Ninh đến thăm một chút đi.]

[Nói một tiếng xin lỗi khó khăn thế sao?]

[Gầy thành ra thế này rồi, tội nghiệp quá.]

Cũng có người chửi cô ta.

[Lại bắt đầu rồi à?]

[Ăn cắp thuốc mà còn đòi người ta xin lỗi?]

[Cô ta đúng là không bao giờ nghĩ mình sai.]

Tôi xem livestream mà chẳng thấy tức giận.

Thật sự đấy.

Tôi thậm chí còn có một cảm giác bình thản kiểu “quả nhiên là thế”.

Loại người như Kiều Mạn Chi, chỉ cần còn thở là vẫn sẽ tự đặt mình vào vị trí nạn nhân.

Tôi cầm điện thoại lên, nhắn cho cô ta một tin.

[Muốn tôi đến bệnh viện thăm cô?]

Cô ta trả lời ngay lập tức.

[Cậu đồng ý đến sao?]

[Đồng ý.]

[Mười giờ sáng mai, tôi dẫn người tới.]

Cô ta gửi lại một icon mặt khóc.

[Trĩ Ninh, tôi biết cậu không phải người tuyệt tình như thế mà.]

Nhìn dòng chữ đó, tôi bật cười.

Chắc cô ta tưởng tôi định đến giảng hòa.

Tiếc thật.

Tôi chưa bao giờ nói là tôi sẽ đi một mình.

Mười giờ sáng hôm sau.

Tôi đến bệnh viện.

Đi cùng tôi là bố tôi, giáo viên trường, bác sĩ phòng giáo vụ bệnh viện và một nhân viên công chứng.

Nhìn thấy một hàng người này, vẻ mặt đầy kỳ vọng của Kiều Mạn Chi đông cứng lại.

“Mày mang nhiều người tới đây làm gì?”

Tôi đặt một tập hồ sơ lên đầu giường cô ta.

“Chẳng phải cô muốn tôi tới thăm cô sao?”

“Tôi đến rồi đây.”

“Tiện thể nhờ cô ký vào biên bản xác nhận này.”

Cô ta cảnh giác nhìn tôi.

“Biên bản xác nhận gì?”

Bố tôi bình tĩnh lên tiếng:

“Xác nhận cô chưa được sự cho phép tự ý lấy và sử dụng thuốc kê đơn của Đường Trĩ Ninh, sau nhiều lần bị khuyên can vẫn tiếp tục uống, và tự ý mua các sản phẩm giảm cân, thực phẩm chức năng khác dẫn đến việc phải nhập viện lần hai.”

Sắc mặt Kiều Mạn Chi biến đổi kinh hoàng.

“Tao không ký!”

Tôi gật đầu.

“Không ký cũng được.”

Tôi rút điện thoại ra.

“Vậy tôi sẽ nộp những nội dung mà đêm qua cô livestream tiếp tục ám chỉ tôi có trách nhiệm làm bằng chứng mới.”

Cô ta túm chặt lấy chăn.

Mẹ Kiều lao vào.

“Các người lại bắt nạt con gái tôi!”

Tôi nhìn bà ta.

“Cô ơi, trong phòng bệnh có camera, ngoài cửa có thầy cô giáo và nhân viên công chứng.”

“Cô có thể tiếp tục khóc.”

“Khóc xong thì cùng nhau ký vào hồ sơ.”

Tiếng khóc của mẹ Kiều tắc nghẹn trong cổ họng.

Kiều Mạn Chi nhìn chằm chằm vào tôi.

“Đường Trĩ Ninh, mày ác lắm.”

Tôi đáp:

“Đối phó với loại người như các người, mềm mỏng một lần là sẽ bị gặm nhấm đến tận xương tủy.”

Phòng bệnh im lặng đến đáng sợ.

Cuối cùng, Kiều Mạn Chi cũng ký.

Tay run lẩy bẩy.

Sau khi ký xong, cô ta đột nhiên hỏi:

“Có phải mày chưa bao giờ coi tao là bạn không?”

Tôi nhìn cô ta.

“Bạn bè sẽ không ăn cắp thuốc cứu mạng của tôi.”

Nước mắt cô ta trào ra.

Lần này, tôi không đưa khăn giấy.

9

Kiều Mạn Chi đã bảo lưu kết quả học tập.

Lâm Miên Miên chuyển ra khỏi ký túc xá.

Hứa Chi cũng chuyển đi.

Phòng ký túc xá bốn người ban đầu, cuối cùng chỉ còn lại một căn phòng trống không.

Nhà trường sắp xếp cho tôi một phòng mới, nhưng tôi không ở.

Bố mẹ thuê cho tôi một căn phòng nhỏ gần bệnh viện, đi bộ mười phút là đến nơi thực tập.

Ngày dọn vào, tôi sắp xếp lại toàn bộ thuốc men.

Đơn thuốc, tờ hướng dẫn sử dụng, giấy chứng nhận của bệnh viện, sổ ghi chép dùng thuốc.

Từng thứ một đều được đặt vào trong túi đựng tài liệu trong suốt.

Sau đó khóa vào két sắt.

Mẹ tôi nhìn tôi cài mật khẩu đến ba lần, hốc mắt hơi ửng đỏ.

“Ninh Ninh, sau này đừng sợ phiền phức, có gì cứ để ở nhà con ạ.”

Tôi mỉm cười.

“Đi thực tập phải dùng, không thể không đem dự phòng được.”

Bà cau mày: “Thế thì cũng đừng dán nhãn bừa bãi nữa.”

Tôi gật đầu.

“Vâng.”

Cái nhãn dán “Thuốc giảm cân nhập khẩu” đã bị tôi xé nát vứt vào thùng rác.

Trước đây tôi sợ người khác hiểu lầm.

Sợ người ta hỏi.

Sợ người ta nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.

Nên tôi phải giấu.

Kết quả là thứ tôi giấu đi lại trở thành con dao để người khác đâm tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)