Chương 1 - Bí Mật Trong Âm Thanh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

01

Để không bị phát hiện mình nghe được tiếng bọn chúng.

Tôi ép bản thân phải bình tĩnh.

Tiếp tục viết nốt bài tập trên bảng như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nhưng tôi cố tình viết thật chậm.

Chờ rất lâu.

Hy vọng dựa vào phương hướng âm thanh để xác định kẻ vừa nói là ai.

Thế nhưng sau câu đó, cả lớp lại im phăng phắc.

Không một tiếng động.

Tôi hít sâu một hơi, cố giữ vẻ mặt bình thản rồi quay người lại nhìn đám học sinh bên dưới.

Nếu không giả câ//m đi//ếc trà trộn vào đây…

Tôi sẽ chẳng bao giờ biết được, trong đám học sinh này lại có người bình thường.

Ba tháng trước, chị tôi rơi từ sân thượng khu ký túc xá giáo viên xuống đất mà ch//ết.

Cảnh sát kết luận sơ bộ là t//ự s//át.

Nhưng chị tôi vốn hoạt bát, từ nhỏ còn cực kỳ sợ đau.

Sao chị ấy có thể chọn cách kết thúc cuộc đời như vậy được?

Thế nên tôi bắt đầu điều tra từ các mối quan hệ của chị.

Khi còn sống, chị dạy học ở ngôi trường dành cho trẻ câ//m đi//ếc này.

Muốn thuận lợi vào trường, tôi đành giả làm người câ//m đi//ếc.

May mà từ nhỏ, vì muốn giao tiếp với chị, tôi từng học ngôn ngữ ký hiệu.

Đóng giả hơn hai tháng nay, vẫn chưa ai nghi ngờ tôi.

Chỉ là cuộc điều tra mãi không có tiến triển.

Ban đầu tôi luôn cho rằng hung thủ là đồng nghiệp hoặc lãnh đạo trong trường.

Cho đến khi nghe thấy hai giọng nói như á//c qu//ỷ kia…

Tôi mới hoàn toàn xác định được.

Kẻ h//ại ch//ết chị gái tôi…

Lại chính là học sinh của chị ấy!

Hơn nữa còn là hai tên giả c//âm đi//ếc, trà trộn vào ngôi trường đặc biệt này!

02

Trước giờ tôi chưa từng nghĩ theo hướng đó.

Bởi mặc định trong đầu tôi, học sinh ở đây đều không nghe được, cũng không nói được.

Mọi giao tiếp đều thông qua nhóm lớp hoặc ngôn ngữ ký hiệu.

Từ lúc vào trường đến giờ, tôi chưa từng nghe thấy giọng nói của bất kỳ học sinh nào.

Cho nên tôi hoàn toàn không biết hai giọng vừa rồi là của ai.

Tôi đảo mắt nhìn cả lớp.

Âm thanh phát ra khá xa, chắc chắn không phải học sinh ngồi hai dãy đầu.

Ánh mắt tôi dời về phía sau, loại trừ mấy nữ sinh.

Cuối cùng dừng lại ở vài nam sinh cao lớn ngồi cuối lớp.

Trường câ//m đi//ếc không đông học sinh như trường bình thường, phòng học cũng nhỏ hơn.

Tôi dạy môn toán cao cấp, mỗi buổi chỉ có hai mươi học sinh.

Trong đó chín nữ, mười một nam.

Vì đa số đều không nghe được nên phải nhìn ký hiệu tay và chữ trên bảng để học.

Để thấy rõ hơn, phần lớn học sinh đều ngồi bàn đầu.

Chỉ có vài người lẻ tẻ ngồi phía cuối lớp.

Mấy nam sinh đó lần lượt là:

Lý Lỗi, Hoàng Hữu Minh, Trương Huân, Chu Tử Trình và Phạm Đào.

Phạm vi lập tức thu hẹp đi rất nhiều.

03

Tôi giả vờ bình tĩnh quan sát bọn họ.

Muốn xác định chính xác hai kẻ vừa nói chuyện.

Tôi quyết định giữ cả lớp ở lại tự học buổi tối.

Thông thường tối thứ Sáu sẽ không có tiết tự học.

Cho nên khi tôi thông báo chuyện này, cả lớp đều lộ vẻ kinh ngạc.

Nhưng đó cũng nằm trong dự đoán của tôi.

Hai tên kia vừa nói tan học sẽ đi “bắt người”.

Người chúng nhắc tới… rất có thể là một nữ sinh.

Hoặc cũng có thể… là tôi.

Nhưng tôi không sợ.

Nếu mục tiêu của chúng là tôi thì càng tốt.

Tôi sẽ nhanh chóng bắt được chúng, khiến chúng phải trả giá cho cái ch//ết của chị gái mình.

Điều tôi sợ nhất là…

Người bị nhắm tới lại là một cô gái khác.

Mà đề nghị học thêm của tôi rõ ràng sẽ phá hỏng kế hoạch của hung thủ.

Muốn gây án, chúng chắc chắn sẽ tìm cách chuồn khỏi buổi tự học này.

Quả nhiên, ngay lập tức có học sinh giơ tay.

Tôi lập tức nhìn sang với ánh mắt mong chờ.

Nhưng người đứng lên lại là nữ sinh ngồi bàn đầu.

Cô bé dùng ký hiệu nói:

“Thưa cô, tối nay em có việc ở nhà, không thể về muộn được, em xin phép nghỉ.”

Tôi nhận ra cô bé.

Lớp trưởng của lớp câ//m đi//ếc này — Trần Du Du.

Lớp trưởng đã xin nghỉ, những người khác cũng bắt đầu rục rịch.

Thấy tình hình sắp mất kiểm soát, tôi lập tức ra hiệu thu hút sự chú ý của cả lớp.

Rồi dùng ký hiệu nói:

“Buổi tự học tối nay rất quan trọng. Cô sẽ ôn trọng điểm cho kỳ thi tuần sau để mọi người về dễ ôn bài hơn.”

Đám học sinh vừa định xin nghỉ lập tức do dự.

Tôi nhìn ra sự dao động đó, tiếp tục ra dấu:

“Tối nay căn tin đóng cửa, cô biết một quán đồ ăn rất ngon. Ai ở lại học, cô sẽ bao ăn tối.”

Vừa thấy có đồ ăn miễn phí, phần lớn học sinh lập tức muốn ở lại.

Người xin nghỉ cũng ít hẳn đi.

Ngoài Trần Du Du vẫn kiên quyết muốn về.

Tôi còn thấy hai nam sinh ngồi cuối lớp đứng dậy.

Đeo cặp rồi đi thẳng về phía tôi.

Dừng trước mặt tôi, hai người dùng ký hiệu nói:

“Thưa cô, bọn em muốn xin về.”

04

Tôi nhìn chằm chằm vào họ.

Không nghe trọng điểm thi, cũng chẳng màng ăn tối.

Xem ra có chuyện quan trọng hơn đang chờ bọn chúng.

Ti//m tôi bắt đầu đậ//p thình thịch.

Tên hung thủ…

Gần như đã hiện ra trước mắt.

Hoàng Hữu Minh.

Phạm Đào.

Người vừa nói chuyện, tám chín phần mười là bọn chúng.

Nhưng tôi vẫn phải cố kiềm chế.

Trước khi bắt tận tay, tuyệt đối không thể để lộ mình nghe được.

Trong đầu tôi xoay chuyển hàng loạt suy nghĩ.

Giữ chúng lại sẽ tốt hơn?

Hay cứ để chúng đi?

Cuối cùng tôi quyết định thả chúng đi.

Nếu cố ép tất cả ở lại lớp sẽ quá khả nghi, rất dễ khiến hung thủ cảnh giác.

Một khi bọn chúng đề phòng, tôi sẽ khó có cơ hội lần nữa.

Sau khi đồng ý cho họ rời đi.

Tôi nhanh chóng giải thích với những học sinh còn lại rằng mình đi đặt đồ ăn, ăn xong sẽ học tiếp, bảo mọi người tự học trước.

Sau đó lập tức chạy theo hướng Hoàng Hữu Minh và Phạm Đào rời đi.

Tôi bám theo từ xa.

Rồi phát hiện Trần Du Du, Hoàng Hữu Minh và Phạm Đào đi cùng một hướng.

Ti//m tôi lập tức thắt lại.

Lẽ nào người bọn chúng định bắt…

Chính là Trần Du Du?

Du Du học giỏi, dáng người cao ráo xinh xắn, tính tình cũng tốt.

Tôi từng thấy có học sinh lén đưa thư tình cho cô bé.

Nếu hung thủ nhắm vào Du Du thì hoàn toàn hợp lý.

Dù sao chị gái tôi lúc còn sống cũng là kiểu học sinh ngoan hiền từ bé.

Hai người đều mang vẻ ngoài ngọt ngào, dễ khiến người khác nảy sinh dục vọng bẩn thỉu.

Tôi càng nghĩ càng thấy suy đoán của mình chính xác.

Nhưng khi theo tới cổng trường.

Tôi lại nhìn thấy Trần Du Du được một chiếc xe máy đón đi.

Người lái xe tôi từng gặp qua.

Là bố cô bé.

Cô ấy không nói dối.

Quả thật cô ấy muốn về nhà sớm.

Tôi lập tức nép vào góc tối.

Quan sát phản ứng của Hoàng Hữu Minh và Phạm Đào.

Điều kỳ lạ là…

Khi thấy Trần Du Du được phụ huynh đón đi, trên mặt hai người không hề có chút phản ứng bất thường nào.

Giống như chuyện cô ấy đi hay ở chẳng liên quan gì đến họ.

Sao lại thế được…

Lẽ nào tôi đoán sai?

Mục tiêu của họ không phải Trần Du Du?

05

Một giây trước tôi còn nghĩ mình đã suy luận sai.

Giây tiếp theo, tôi lại thấy hai người họ lén lút nhìn quanh.

Sau khi xác nhận không có ai quen biết gần đó.

Cả hai một trước một sau rẽ vào con hẻm nhỏ bên cạnh.

Tôi đứng ngoài đầu hẻm, do dự có nên đi theo hay không.

Đúng lúc ấy, bên trong vang lên tiếng đá//nh  nhau.

Khi tôi ló đầu nhìn vào.

Thì thấy Hoàng Hữu Minh bị túm cổ áo nhấc lên.

Còn Phạm Đào nằm dưới đất, bị người ta đ//ạp mạnh lên bụng, mặt mày đau đớn.

Tôi lập tức cầm g//ậy lao vào, vừa chạy vừa vụt loạn xạ về phía đám người kia.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)