Chương 18 - Bí Mật Tình Yêu Đắng Cay

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hứa Chức Hạ không do dự chút nào.

Phó Kinh Hàn nhắm mắt lại, rồi hỏi tiếp:

“Vậy còn Tưởng Thanh Dã thì sao?”

“Em có thích hắn, dù chỉ một chút không?”

……

Bàn tay Hứa Chức Hạ dần siết chặt thành nắm đấm:

“Có.”

Phó Kinh Hàn mở mắt ra, trong đáy mắt chỉ còn lại một mảnh tĩnh lặng chết chóc.

Hắn không phải chưa từng nghĩ tới, có một ngày Hứa Chức Hạ sẽ ở bên người khác.

Khi quyết định vứt bỏ cô để đến với Lâm Dĩ Mặc, hắn cũng từng nghĩ, có lẽ một ngày nào đó Hứa Chức Hạ sẽ yêu một người đàn ông khác.

Bọn họ vốn dĩ phải đi tiếp con đường đời của riêng mình.

Nhưng Phó Kinh Hàn không ngờ, khi chính miệng Hứa Chức Hạ nói rằng cô đã thích người khác, lại đau đớn đến như vậy.

Cô lẽ ra phải cả đời chỉ thích hắn, trong mắt chỉ có hắn.

Sao cô có thể thích người khác, sao có thể…

“Tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm.”

Phó Kinh Hàn đột ngột nói:

“Hứa Chức Hạ, em tự do rồi.”

“Từ nay về sau, tôi sẽ không tiếp tục quấy rầy em nữa.”

16

Đồng tử Hứa Chức Hạ khẽ co lại, cô bất giác nhìn chằm chằm Phó Kinh Hàn, cố gắng tìm ra dù chỉ một chút dấu hiệu gượng ép trong biểu cảm của anh.

“Phó Kinh Hàn, anh nghe cho rõ đây. Tôi sẽ không vì việc lần này anh không truy cứu trách nhiệm mà mang ơn anh.”

Giọng Hứa Chức Hạ lạnh lẽo, cứng rắn: “Những tổn thương anh gây ra cho tôi vĩnh viễn không thể bù đắp. Anh bị đâm một nhát là đáng đời. Nếu anh không bám lấy tôi, thì đã không có nhát dao đó. Nếu anh còn là đàn ông, thì hãy giữ lời, sau này đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Phó Kinh Hàn nằm im trên giường, không nói một lời.

Anh tham lam nhìn gương mặt Hứa Chức Hạ, muốn khắc sâu từng biểu cảm nhỏ nhất của cô vào lòng.

Sau này, liệu còn cơ hội nào để được nói chuyện với cô ở khoảng cách gần như vậy nữa không?

Phó Kinh Hàn tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Anh nghe thấy tiếng cửa phòng bệnh đóng lại, sau đó tất cả chìm vào yên tĩnh.

Vết thương ở bụng âm ỉ đau. Hôm qua khi các bác sĩ đang cấp cứu cho anh, trong cơn mê man anh đã nghĩ, nếu cứ thế mà chết đi, liệu Hứa Chức Hạ có vì anh mà rơi một giọt nước mắt không?

Dù có hận anh, trong lòng cô hẳn cũng sẽ có một giây buồn thương chứ?

Nhưng giờ đây, ngay cả điều đó anh cũng không dám chắc.

Anh đã làm mất Hứa Chức Hạ, người từng yêu anh.

Trong lòng cô đã không còn chỗ cho anh nữa, thay vào đó là một người đàn ông khác.

Tầm nhìn dần trở nên mờ nhạt.

Phó Kinh Hàn lúc này mới nhận ra, hóa ra mình đang khóc.

Anh rất ít khi rơi nước mắt, vậy mà lúc này lại khóc đến không thành tiếng.

Hứa Chức Hạ, Hứa Chức Hạ.

Trong lòng anh không ngừng gọi tên cô, hiện lên toàn là nụ cười của cô ngày trước.

Anh hối hận vì khi còn yêu nhau đã không yêu cô nhiều hơn một chút.

Phó Kinh Hàn nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, thời gian hiển thị ngày 18 tháng 3 năm 1989.

Bốn năm.

Anh cho Hứa Chức Hạ bốn năm.

Nếu bốn năm sau cô vẫn chưa tìm được người phù hợp, anh sẽ theo đuổi lại từ đầu.

Đến lúc đó, dù có tan xương nát thịt, dù bị cô hận cả đời, anh cũng sẽ giữ cô ở bên mình.

Sau hơn nửa tháng nằm viện, bác sĩ thông báo Phó Kinh Hàn có thể xuất viện.

Anh đến bốt điện thoại, gọi lại cho La Thần: “Có chuyện gì?”

“Kinh Hàn, rốt cuộc bao giờ cậu về nước? Đã theo đuổi được Hứa Chức Hạ chưa?” La Thần có chút mất kiên nhẫn, “Cậu lâu rồi không liên lạc với Lâm Dĩ Mặc đúng không? Cô ta đến tận Kinh Thị rồi! Cứ đòi gặp cậu, còn hỏi tôi tại sao cậu không thèm để ý tới cô ta…”

“Vài hôm nữa tôi sẽ về.”

Nói xong, Phó Kinh Hàn cúp máy.

Lâm Dĩ Mặc.

Gương mặt gầy gò, tái nhợt của cô gái ấy hiện lên trong đầu anh.

Nghĩ đến việc chính vì cô ta mà anh đã làm ra bao nhiêu chuyện khốn nạn, hận ý trong lòng Phó Kinh Hàn lại càng sâu hơn.

Nếu không có sự xuất hiện của Lâm Dĩ Mặc, có lẽ anh vẫn đang yêu Hứa Chức Hạ.

Một mối tình không vướng bất kỳ âm mưu nào.

Anh sẽ cùng cô kết hôn, sinh con, bạc đầu bên nhau, chết rồi cũng chôn chung một mộ.

Nhưng tất cả đã bị Lâm Dĩ Mặc phá hỏng.

Ánh mắt Phó Kinh Hàn hiện lên vẻ lạnh lẽo đáng sợ.

Ngày trước khi quay về Kinh Thị, cuối cùng anh vẫn không kìm được, đến nhà hàng nơi Hứa Chức Hạ làm thêm, đứng từ xa nhìn cô.

Khi cô đang bận rộn trong bếp, Phó Kinh Hàn lén bỏ chiếc đồng hồ của mình cùng một xấp tiền dày vào túi cô.

Làm xong tất cả, anh dùng máy ảnh phim chụp lén một tấm ảnh của Hứa Chức Hạ từ xa, rồi mới rời đi.

Vài ngày sau, trở lại Kinh Thị, việc đầu tiên Phó Kinh Hàn làm là đến tiệm ảnh, rửa bức hình của Hứa Chức Hạ và mang theo bên mình.

Trên đường về viện nghiên cứu, anh chỉ cảm thấy như thể mình vừa trải qua một giấc mộng.

“Anh Kinh Hàn.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

Phó Kinh Hàn quay người lại, nhìn thấy Lâm Dĩ Mặc đứng phía sau mình.

Ngay sau đó, anh bị cô ta ôm chặt lấy.

“Kinh Hàn ca ca, cả tháng nay anh không thèm để ý tới em, là em làm sai điều gì sao?” Lâm Dĩ Mặc vừa khóc vừa nói, giọng nghẹn ngào.

“……”

Phó Kinh Hàn không có biểu cảm gì.

Anh hoàn toàn có thể vạch trần những chuyện xấu xa cô ta từng làm, nhưng lúc này lại lười nói thêm dù chỉ một chữ.

Giữa anh và Lâm Dĩ Mặc vốn dĩ không nên có bất kỳ liên quan nào.

“Trần Tú Anh căn bản không hề có ý định giết mẹ cô.” Phó Kinh Hàn đẩy cô ta ra, toàn thân toát ra sự xa cách lạnh lùng, “Cô luôn biết rõ, vì cô, tôi đã dùng mẹ của Hứa Chức Hạ để thử nghiệm đủ loại thuốc đặc trị ung thư dạ dày. Kết quả cuối cùng chỉ là một hiểu lầm. Sau này đừng gặp lại nhau nữa. Nhìn thấy cô, tôi chỉ thấy lại bản thân ngu xuẩn và khốn nạn trong quá khứ.”

“Rõ ràng là bà ta đã đẩy mẹ em từ trên sân thượng xuống!” Lâm Dĩ Mặc phẫn nộ nói.

“Trần Tú Anh là người vô tội.” Phó Kinh Hàn nghiêm giọng phản bác, “Mẹ cô vì ghen tị chuyện bà ấy yêu Hứa liên trưởng, tức giận đến mức muốn tự sát.”

“……”

Nghe vậy, trong mắt Lâm Dĩ Mặc không hề có vẻ kinh ngạc, chỉ thoáng qua một tia bối rối.

Phó Kinh Hàn nheo mắt: “Cô đã sớm biết sự thật này rồi đúng không?”

“……Không, không phải.” Lâm Dĩ Mặc lắp bắp “Em không biết……”

Phó Kinh Hàn siết chặt nắm tay: Lâm Dĩ Mặc, cô coi tôi như chó mà đùa giỡn, trong lòng hẳn rất đắc ý nhỉ?”

“Em không có.” Lâm Dĩ Mặc lắc đầu liên tục, “Kinh Hàn ca ca, anh đừng như vậy, em chỉ là quá bất lực, quá tuyệt vọng thôi…… Em còn trẻ như vậy, em không muốn chết, chỉ có sống tiếp em mới có thể chăm sóc người mẹ bị liệt hai chân, em không còn cách nào khác……”

Đến lúc này rồi, vẫn còn giả vờ vô tội.

Phó Kinh Hàn khẽ cười lạnh: “Cô mắc bệnh là báo ứng vì mẹ cô vu oan Trần Tú Anh giết người. Lâm Dĩ Mặc, tốt nhất cô nên cầu nguyện bệnh của mình đừng tái phát. Nếu không…… thì thật sự chỉ còn người mẹ tàn phế của cô đi nhặt xác cho cô.”

Nói xong, anh xoay người rời đi.

Sắc mặt Lâm Dĩ Mặc tái nhợt, oán hận nhìn theo bóng lưng anh.

“Không đâu, sẽ không tái phát đâu, em sẽ sống khỏe mạnh, sống thật lâu……”

Toàn thân cô ta run rẩy, miệng lẩm bẩm tự trấn an.

Bốn năm sau, ga tàu Kinh Thị.

Hứa Chức Hạ kéo vali, cùng mẹ bước ra khỏi sân ga, từ xa đã nhìn thấy Tưởng Thanh Dã đứng cách đó không xa, mỉm cười vẫy tay chào hai người.

17

Vừa bước tới trước mặt anh, Tưởng Thanh Dã đã không chờ nổi, bế bổng Hứa Chức Hạ lên rồi xoay một vòng.

“Đặt em xuống đi…”

Hứa Chức Hạ xấu hổ vùi mặt vào lồng ngực anh.

Nhà ga đông nghịt người, xung quanh đều bật cười nhìn họ.

“Chức Hạ, anh nhớ em lắm.”

Tưởng Thanh Dã ôm chặt cô, giọng nói cũng khẽ run lên.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)