Chương 9 - Bí Mật Thái Cực Trước Giờ G

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cánh tay tôi xoay nhẹ, chiêu “Bằng” chuyển thành “Lược” (Roll back), nương theo hướng lực đánh chỏ của hắn dẫn đi.

Cơ thể Đại Sơn đột ngột mất trọng tâm — đà lao tới của hắn đã bị tôi mượn mất.

Gã to xác hai mét, bị tôi xoay nửa vòng như một con quay.

“Rầm!”

Hắn đập đầu vào bức tường bên cạnh. Bức tường nứt ra một khe nhỏ.

Toàn bộ quá trình chưa đến hai giây.

Những người khác trong phòng — qua khóe mắt, tôi thấy có người đã ngồi thẳng người dậy.

Đại Sơn dội ngược lại từ bức tường, lắc lắc đầu. Quay người nhìn tôi.

Biểu cảm trên mặt hắn thay đổi.

Không còn là sự coi thường nữa. Mà là… phấn khích.

“Hay. Khá lắm.”

Hắn chùi lớp bụi trên trán, lại thủ thế thủ.

“Lại nào!”

Lần này không chỉ là những cú đấm thẳng đơn thuần. Đấm, chỏ, gối, thiết đầu công — tất cả những bộ phận trên cơ thể có thể tấn công đều được sử dụng hết.

Lối đánh hung hãn hệt như một con gấu đang cuồng nộ.

Nhưng —

Thái Cực đối phó với lối đánh này là thoải mái nhất. Sức mạnh càng cương mãnh, trực diện, càng dễ bị “Hóa” giải.

“Lược” (Roll back), “Tễ” (Press), “Án” (Push), “Thái Liệt” (Pluck and Split) —

Cơ thể tôi lướt qua những khe hở trong đòn tấn công của hắn như nước chảy.

Mỗi lần tiếp xúc đều là một lần “mượn lực đánh lực”.

Hắn tung quyền, tôi dẫn hướng nắm đấm của hắn đập xuống sàn nhà.

Hắn tung cước, tôi thuận thế gạt chân trụ của hắn.

Hắn lao tới húc, tôi nương theo hướng hắn tống đi một đoạn — hắn lại húc đầu vào một bức tường khác.

Ba mươi giây.

Đại Sơn bị tôi quật ngã 4 lần, đâm đầu vào tường 2 lần, suýt văng ra ngoài cửa 1 lần.

Nhưng lần nào hắn cũng lồm cồm bò dậy rồi tiếp tục lao vào.

Phải nói rằng, khả năng chịu đòn và ý chí của gã này thực sự đáng sợ. Đổi lại là người bình thường, đâm đầu vào tường lần đầu tiên là đã nằm bẹp dí rồi. Hắn đâm hai lần mà vẫn như không có chuyện gì.

Lần thứ 5 hắn lao đến, tôi quyết định kết thúc.

Không phải tôi nóng vội. Mà là cứ đánh tiếp thế này, bức tường kia e rằng sập mất.

Nắm đấm phải của hắn lại nện tới. Tôi không né.

Tay trái đón lấy, đặt lên cẳng tay hắn — “Thính kình”.

Cảm nhận hướng đi, tốc độ và ý đồ của sức mạnh. Sau đó lòng bàn tay phải dán chặt vào ngực hắn.

“Phát kình.”

Thốn kình. Bề ngoài nhìn như chỉ là một cú đẩy nhẹ hều.

Nhưng sắc mặt Đại Sơn tức thì biến đổi. Cơ thể hắn giống như bị một luồng sức mạnh vô hình từ bên trong chấn động — cả người trượt ngược ra sau ba mét, hai bàn chân cày trên mặt sàn hai vệt xước.

Sau khi đứng vững, hắn cúi đầu nhìn ngực mình.

Không có vết thương ngoài da. Không thấy đau.

Nhưng hắn hiểu — cú vừa rồi nếu tôi dồn thêm lực, toàn bộ xương sườn của hắn sẽ vỡ vụn. Lục phủ ngũ tạng sẽ dời chỗ.

Hắn hiểu rất rõ. Vì hắn có thể cảm nhận được luồng kình lực ấy — từ ngực lan tỏa khắp toàn thân, tê rần như điện giật.

Căn phòng lặng ngắt như tờ.

Đại Sơn đứng cách đó 3 mét, ngực phập phồng. Nhìn tôi.

Nhìn mất khoảng 5 giây.

Rồi hắn làm một việc mà không ai ngờ tới.

Hắn cười.

Toét miệng cười, nhe một hàm răng trắng ởn, cười ngô nghê như một đứa trẻ nặng hơn trăm ký.

“Vãi đạn.”

Hắn bước tới, đập một nhát rõ mạnh vào vai tôi — suýt làm tôi lùn đi 3 phân.

“Người anh em, cậu bá đạo thật đấy.”

Thiết Sơn đi từ góc tường tới.

“Phục chưa?”

“Phục, phục sát đất.” Đại Sơn xoa xoa tay, “Sếp à, sao sếp không nói sớm là cấp S dữ dội thế này. Em còn tưởng giống mấy lần trước, toàn ghi khống lên thôi.”

Thiết Sơn liếc nhìn tôi.

“Từ hôm nay, bí danh của cậu — ‘Thái Cực’.”

Tôi: “Có thể đổi cái khác được không? Cái này lộ liễu quá.”

“Không được.”

“…Đành vậy.”

Thiết Sơn quay sang những người khác.

“Làm quen với nhau đi. Sau này là chung một đội rồi.”

Gã gầy gò đeo kính đứng dậy, đẩy gọng kính.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)