Chương 16 - Bí Mật Thái Cực Trước Giờ G

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Kính cái thằng tôi đã đứng lên trong buổi rạng sáng hôm đó.

Kính con đường mới này.

Uống cạn một hơi.

**【Chương 14】**

Nửa năm sau.

Danh tiếng của “Ảnh” trong cái thế giới ngầm không ai biết tới ấy đã tạo được sức nặng thực sự.

Sáu nhiệm vụ. Không một ai tử trận.

Đây là điều gần như bất khả thi trong lịch sử tác chiến đặc biệt.

Thiết Sơn nói: “Các cậu là đội ngũ xuất sắc nhất tôi từng dẫn dắt.”

Lúc nói câu đó nét mặt ông ấy vẫn cứng đơ như khúc gỗ, nhưng chúng tôi đều nghe ra sức nặng trong từng chữ.

Tối hôm nay, không có nhiệm vụ.

Mọi người hiếm hoi lắm mới tụ tập làm chầu lẩu — dù nhà ăn căn cứ nấu ăn no nê nhưng lẩu thì phải tự mua đồ về nấu.

Tia Chớp không biết xoay đâu ra cái bếp từ và mớ nguyên liệu. Tám người chúng tôi quây quần quanh chiếc bàn, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Một mình Búa Tạ xơi hết ba đĩa thịt bò béo. Thích thì chỉ gắp rau — anh ta bảo phải giữ cho ngón tay được nhạy bén. Rắn Độc vẫn giữ khuôn mặt lạnh như băng nhưng quất tận hai bát cơm, đối với cô ta như vậy đã là cực kỳ hưng phấn rồi.

Còn tôi phụ trách khâu pha nước chấm — cái này là nghề của tôi rồi, 5 năm phụ bếp ở quân ngũ không phải là đồ bỏ.

“Thái Cực, bát nước chấm của cậu tuyệt đỉnh cmnl.” Búa Tạ miệng nhai nhồm nhoàm nói, “Sau này giải ngũ cậu mở quán lẩu đi, ngày nào tôi cũng tới ủng hộ.”

“Anh mà ngày nào cũng tới tôi sập tiệm là cái chắc.”

“Thế tôi xin giảm giá.”

“Anh mà ăn giảm giá tôi còn phá sản nhanh hơn.”

Cả đám cười rần rần.

Đúng lúc ấy Thiết Sơn bước vào. Không gõ cửa. Biểu cảm không đúng lắm.

Tất cả im bặt ngay tắp lự. Đũa dừng khựng giữa không trung. Nồi lẩu vẫn sôi “ùng ục”.

“Có chuyện rồi.” Thiết Sơn lên tiếng. Giọng ông trầm hơn bình thường một tông.

“Trong nước. Thành phố S ở miền Nam. Một trung tâm thương mại.”

Ông đưa điện thoại cho Tia Chớp. Tia Chớp liếc mắt nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi hẳn.

“Tình hình sao rồi?” Búa Tạ hỏi.

Thiết Sơn mở lời: “3 giờ 17 phút chiều nay. Trung tâm thương mại Vạn Đạt thành phố S. Một tổ chức vũ trang không rõ lai lịch đã khống chế toàn bộ người trong trung tâm. Hiện tại xác nhận số lượng con tin vượt quá 300 người.”

Ông hít một hơi sâu.

“Bọn chúng đưa ra yêu sách. Đòi thả tự do 3 tên tình báo viên nước ngoài đang bị phe ta giam giữ. Thời hạn —”

Ông liếc nhìn đồng hồ. “Còn 14 tiếng nữa.”

“Cảnh sát đặc nhiệm đâu?” Tôi hỏi.

“Đã bao vây kín trung tâm thương mại rồi. Nhưng đối phương chuẩn bị rất kỹ, bom được gài ở các trụ chịu lực của tòa nhà. Cưỡng chế đột kích thì sẽ chết chùm tất cả.”

Im lặng hai giây.

Búa Tạ đặt đũa xuống. Thích đứng thẳng lên. Rắn Độc bắt đầu kiểm tra trang bị của mình.

“Toàn đội.” Thiết Sơn ra lệnh, “Một tiếng sau xuất phát.”

Tôi tắt bếp từ.

Lẩu không ăn nữa.

Đang có người đợi để được về nhà.

**【Chương 15】

Máy bay vận tải quân sự chở chúng tôi từ căn cứ đến thành phố S chỉ mất 2 tiếng rưỡi.

1 giờ sáng.

Chúng tôi hạ cánh ở sở chỉ huy tiền phương cách trung tâm thương mại 3 cây số.

Hiện trường đã bị phong tỏa nghiêm ngặt.

Cảnh sát vũ trang, đặc nhiệm, đội gỡ bom — các ban ngành đều đã có mặt đông đủ. Nhưng không một ai dám động thủ.

Bởi vì hình ảnh camera giám sát của trung tâm thương mại đang truyền trực tiếp lên màn hình lớn của sở chỉ huy —

Tại sảnh chính tầng 1, hơn 300 con tin bị dồn lại một chỗ. Bị trói. Có người già, có trẻ nhỏ. Có người đang khóc.

Còn bọn bắt cóc —

Trong màn hình có thể thấy 12 tên. Toàn bộ đều trang bị súng máy tự động, che kín mặt, động tác rất bài bản.

Nhưng theo dữ liệu trinh sát bổ sung, ngoài 12 tên xuất hiện trên camera, còn có 2 tên khác đang canh dưới tầng hầm B1, ngay cạnh tủ điện.

Và quan trọng nhất —

Bốn trụ cột chịu lực của sảnh chính, mỗi trụ đều có trói một khối hình chữ nhật màu xám.

C4.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)