Chương 2 - Bí Mật Sinh Nhật
5
Quan hệ giữa tôi và Thẩm Hoài Nghiêu rơi vào bế tắc.
Rõ ràng đã nói không thích tôi, ghét tôi, tôi rời đi, anh chẳng phải nên vui sao?
Lòng đàn ông như kim dưới đáy biển, tôi đoán không ra.
Sau khi dọn ra ngoài, tôi cắt đứt liên lạc với Thẩm Hoài Nghiêu.
Cũng bắt đầu đăng ký tham gia một vài câu lạc bộ mà trước đây tôi chưa từng để ý, quen biết bạn bè mới.
Sau khi dần dần hiểu được cách yêu đương của những người bạn xung quanh.
Tôi mới phát hiện ra, hóa ra ngay từ đầu tình cảm của tôi dành cho Thẩm Hoài Nghiêu đã là bệnh hoạn.
Dù là em gái hay người yêu, cũng sẽ không có dục vọng chiếm hữu mãnh liệt như vậy.
Mà tôi đối với Thẩm Hoài Nghiêu, còn u ám hơn thế.
Cố ý lợi dụng sự quan tâm của Thẩm Hoài Nghiêu dành cho tôi, lấy đó cắt đứt khả năng phát triển của những người khác với anh.
Thành tích của tôi rất tốt, có thể được tuyển thẳng vào đại học.
Nhưng vì muốn ở lại bên cạnh Thẩm Hoài Nghiêu, tôi đã từ chối.
Chọn trường đại học giống anh trai, hơn nữa còn giành được học bổng toàn phần.
Anh trai còn tưởng rằng thành tích của tôi chỉ ở mức trung bình khá, nên mới thi vào trường đó.
Vì vậy sợ tôi buồn, anh chưa từng nhắc tới thành tích trước mặt tôi.
Anh không biết rằng, tôi đã dùng tiền học bổng để mua thiết bị định vị và camera giám sát.
Gắn ở những góc khuất trong nhà, gắn lên quần áo của anh.
Tôi từng nghi ngờ Thẩm Hoài Nghiêu đã phát hiện ra, nhưng những thiết bị định vị và camera giám sát đó từ đầu đến cuối vẫn không bị tháo xuống.
Tôi càng được đà lấn tới.
Chỉ cần tôi muốn, bất kể anh trai đang làm gì, anh đều sẽ lập tức chạy đến bên tôi.
Chỉ cần tôi khóc, anh sẽ đáp ứng tất cả điều kiện của tôi.
Bất luận tôi đối xử với anh tệ hại hay quá đáng đến mức nào, anh trai từ đầu đến cuối chưa từng trách móc tôi.
Tất cả những điều này đều là bằng chứng khiến tôi tin rằng anh yêu tôi.
Cho nên vào ngày trưởng thành đó, tôi mới có đủ can đảm để tỏ tình.
Chỉ là tôi không ngờ rằng đổi lại lại là kết cục như vậy.
6
Những ngày đầu, Thẩm Hoài Nghiêu vẫn như thường lệ.
Tôi dò hỏi từ những người bạn chung của chúng tôi, biết được dạo gần đây anh còn dịu dàng lễ độ hơn trước.
Thẩm Hoài Nghiêu là một người phong thái quang minh đến nhường nào.
Nếu chỉ đơn thuần là em gái mang danh nghĩa tình thân, anh nhất định sẽ biểu hiện đau khổ giằng xé, tuyệt đối không thể bình thường như vậy.
Trong lúc anh không hề hay biết, việc phớt lờ tôi đã được anh đặt ở vị trí quan trọng nhất.
Thế nhưng một người nếu phải dựa vào sự phớt lờ có chủ ý mới có thể quên đi, bản thân điều đó đã chứng minh người ấy là không thể thay thế.
Tôi thỉnh thoảng gửi cho Thẩm Hoài Nghiêu những món đồ của anh mà tôi ” vô tình ” mang đi.
Cố ý chọn lúc anh ở nhà, nhờ nhân viên giao hàng đến tận cửa lấy lại đồ tôi bỏ quên.
Cuối cùng, vào Tết Đoan Ngọ hai tháng sau, Thẩm Hoài Nghiêu chủ động gọi điện cho tôi.
” Tiểu Lê, Tết Đoan Ngọ có về nhà ăn bánh ú cùng nhau không? Anh gói mấy cái bánh ú nhân thịt trứng muối em thích. ”
Tôi không lập tức lên tiếng, bạn bè trong phòng khách đợi lâu rồi, lớn tiếng gọi tôi.
” Bảo bối, sao còn chưa qua ăn cơm rồi! ”
Đầu dây bên kia im lặng gấp gáp vài giây.
” Tiểu Lê có bạn trai rồi sao? ”
” Không có đâu anh, anh đừng nghĩ nhiều, Tết Đoan Ngọ em sẽ về. ”
Mỗi lần tôi nói dối đều thích dùng lời nói để chặn họng anh, Thẩm Hoài Nghiêu biết, tôi cũng biết.
Chỉ là tôi cố ý mà thôi.
” Không có việc gì thì anh cúp máy trước. ”
Cúp điện thoại xong tôi lại trò chuyện với bạn bè tới tận nửa đêm, bọn họ mới lục tục rời đi.
Khi đứng trên ban công nhìn xuống dưới, tôi nhìn thấy biển số xe quen thuộc.
7
Tối hôm đó tôi giả vờ như không nhìn thấy, đến khi trời sáng thì Thẩm Hoài Nghiêu đã không còn ở nguyên chỗ cũ.
Mở cửa ra liền thấy hộp cơm quen thuộc đặt trước cửa.
Tôi cực kỳ kén chọn hương vị đồ ăn.
Khi vừa ra ngoài sống cùng anh, tôi không dám chủ động đưa ra yêu cầu gì.
Cơ bản là Thẩm Hoài Nghiêu nấu gì thì tôi ăn nấy.
Ai bảo khi đó tôi còn nhỏ, bên cạnh chỉ có mỗi Thẩm Hoài Nghiêu chứ.
Lúc đầu anh nấu ăn rất dở, có mấy lần tối tôi còn nửa đêm tỉnh dậy rồi nôn ói.
Người vừa đẹp trai vừa học giỏi cũng chưa chắc đã giỏi mọi thứ.
Nhưng tôi không dám ăn ít, tôi sợ Thẩm Hoài Nghiêu không cần tôi nữa.
Khi đó tôi chưa có sự tự tin như bây giờ, chỉ có thể cẩn trọng từng chút một.
Cứ như vậy qua mấy tháng, mỗi ngày tôi ăn rất nhiều, nhưng vẫn ngày càng gầy đi.
Vốn dĩ tôi không béo, quãng thời gian đó Thẩm Hoài Nghiêu vì việc học quá bận, đến khi anh lấy được học bổng thì tôi đã gầy trơ xương.
Anh vô cùng hoảng sợ, luống cuống đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra.
Bác sĩ nói tôi có vấn đề tâm lý, mắc chứng chán ăn.
Trên đường về, Thẩm Hoài Nghiêu suốt dọc đường không nói một lời, tôi còn tưởng anh đang tức giận.
Vừa vào nhà tôi đã ôm lấy anh mà khóc.
” Anh, em không có bệnh, anh đừng đưa em đến bệnh viện nữa, để tiền lại cho anh dùng đi. ”
Tôi khóc rất dữ, nước mũi nước mắt đều lau hết lên người Thẩm Hoài Nghiêu.
Khóc rất lâu, Thẩm Hoài Nghiêu vẫn không mở miệng, tôi còn nghĩ anh thật sự rất giận.
Kết quả tôi không ngờ tới, toàn thân Thẩm Hoài Nghiêu bắt đầu run rẩy, anh ngẩng đầu lên, khóc còn dữ hơn cả tôi.
” Là anh có lỗi với em, Tiểu Lê, đều là anh không tốt, anh đã bỏ mặc em. ”
” Tiền của anh đều để Tiểu Lê dùng, sau này anh chỉ chuyên tâm ở bên em, được không? ”
Rất kỳ lạ, sau khi anh nói xong hai câu này, ngược lại tôi không khóc nữa.
Tôi ngơ ngác nhìn Thẩm Hoài Nghiêu.
Nửa năm sau đó, Thẩm Hoài Nghiêu chỉ dùng hai tháng đã thi được chứng chỉ dinh dưỡng.
Mỗi ngày thay đổi đủ kiểu nấu cơm cho tôi ăn.
Anh chuyển máy tính về nhà, ban ngày ở bên tôi đi dạo, học tập, ban đêm thức khuya làm việc.
Cứ như vậy bệnh của tôi kỳ tích thay đổi rất nhanh.
Cân nặng cũng tăng vùn vụt, đến khi vào đại học đã hoàn toàn không còn vẻ gầy yếu.
Cho nên tôi đối với đồ ăn do Thẩm Hoài Nghiêu nấu có một sự lệ thuộc.
Anh biết tôi thích ăn đồ anh nấu, cho nên mới mang hộp cơm tới cho tôi.
Tôi không biết Thẩm Hoài Nghiêu có phải là người anh trai tốt nhất trên thế giới hay không.
Nhưng tôi biết, tôi nhất định không phải là một cô em gái tốt.
Tôi cúi đầu nhặt hộp cơm lên, ăn mấy miếng.
Chụp một tấm ảnh gửi cho Thẩm Hoài Nghiêu.
” Anh, sau này không cần phiền anh nấu cơm cho em nữa, nhà ăn đại học mùi vị cũng ổn, em ăn cùng bạn học là được. ”
Gửi xong, tôi mỉm cười ăn hết phần cơm còn lại.
Thẩm Hoài Nghiêu trầm mặc rất lâu, chỉ trả lời tôi một chữ được.
8
Ngày Tết Đoan Ngọ, tôi ngủ đến khi mặt trời lên cao.
Chậm rãi bò dậy, thay bộ quần áo mới mà Thẩm Hoài Nghiêu từng mua cho tôi.
Khi quay về căn nhà thuê ngày trước, đã gần tám giờ tối.
Mật mã cửa lớn không hề thay đổi, vẫn là sinh nhật của tôi.
Người đàn ông trong nhà gần như ngay khoảnh khắc ổ khóa truyền ra rung động liền ngẩng đầu lên.
” Tiểu Lê? Em về rồi sao? Anh còn tưởng em sẽ không về nữa, anh gọi cho em hơn mười cuộc, em đều không nghe…… ”
Thật ra anh gọi không chỉ có bấy nhiêu, lịch sử cuộc gọi hiển thị 99+.
” Xin lỗi anh nha, tối qua nói chuyện với bạn bè đến quá khuya nên ngủ quên. ”
Tôi nhìn rất rõ đầu ngón tay Thẩm Hoài Nghiêu run lên một chút.
Trên mặt anh nở nụ cười: ” Tiểu Lê có bạn bè rồi, đây là chuyện tốt. ”
Trên bàn bày toàn là món tôi thích, tôi ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống.
” Sao vậy? Tiểu Lê, không ngon sao? ”
Gương mặt vốn đang mỉm cười của Thẩm Hoài Nghiêu thoáng hiện vẻ bồn chồn.
Anh tám giờ sáng đã dậy đi mua thức ăn, về nhà cũng không có tâm trạng ăn cơm, bận rộn đến tận sáu giờ chiều.
Lúc này dạ dày nóng rát trào lên vị chua, nhưng anh lại hoàn toàn không có khẩu vị.
Tôi lắc đầu: ” Xin lỗi anh, bọn em nói chuyện thâu đêm, ăn quá nhiều thứ rồi, giờ vẫn chưa tiêu hóa xong, hơn nữa…… đồ ăn nguội rồi. ”
Nụ cười trên mặt Thẩm Hoài Nghiêu từng chút từng chút sụp xuống.
Anh im lặng thu dọn bát đũa, bờ vai khẽ run.
Cho đến khi Thẩm Hoài Nghiêu chuẩn bị đổ hết đống thức ăn đó đi, tôi mới mở miệng.
” Anh, có thể hâm nóng lại không? Thật ra em hơi đói rồi. ”
Cho hy vọng rồi để người ta rơi xuống đáy vực, sau đó lại xuất hiện chuyển cơ, mới khiến người ta hiểu được có được không dễ dàng.
Tôi hiểu rất rõ đạo lý này.
Quả nhiên, giây tiếp theo Thẩm Hoài Nghiêu mở to mắt, nở nụ cười.
” Được, anh hâm nóng cho em ngay. ”
Ăn cơm xong cùng Thẩm Hoài Nghiêu, anh liếc nhìn điện thoại.
” Đã gần mười giờ rồi, hay tối nay em ở lại đây đi, phòng của em anh chưa từng động tới. ”
” Em về muộn như vậy, anh cũng không yên tâm. ”
Tôi cười lắc đầu: ” Anh cũng biết mà, trước đây em từng có ý đồ không đứng đắn với anh, để tránh việc em lại nảy sinh ý nghĩ đó, nhất định phải tạo khoảng cách. ”
Vành tai Thẩm Hoài Nghiêu trong khoảnh khắc tôi nói xong liền trở nên nóng rực.
Anh không ngờ tôi sẽ trực tiếp nhắc tới chuyện này.
” Nói gì vậy…… Tiểu Lê chỉ là nhất thời chưa nghĩ thông, anh sẽ không để tâm đâu. ”
” Nhưng em để tâm, em chỉ còn mỗi mình anh là người thân, để tình cảm giữa chúng ta trở lại thuần khiết, anh, nhất định phải phối hợp với em. ”
” Muộn rồi, để bạn em tới đón em nhé. ”
Sắc mặt Thẩm Hoài Nghiêu tái nhợt.
” Bạn……? ”
Bạn bè có thể đến đón vào ban đêm là loại bạn gì, không ai biết được.
Xuống lầu, bạn tôi cười trách tôi muộn thế này còn sai khiến cậu ấy.
Tôi ngẩng đầu nhìn ban công còn sáng đèn, vẫy tay về phía Thẩm Hoài Nghiêu, rồi xoay người lên xe.