Chương 24 - Bí Mật Sau Cánh Cửa
Về đến nhà, tôi không lên lầu, mà đi thẳng đến ngăn tủ trong cùng của phòng thay đồ.
Kéo hộp đựng đồ trang sức ra, chiếc túi nhung vẫn nằm im dưới đáy.
Khi mở miệng túi, tay tôi hơi khựng lại.
Bên trong chỉ còn lại một chiếc nhẫn nữ.
Ngăn chứa chiếc nhẫn nam kia, đã trống không.
Tôi chằm chằm nhìn vào chỗ trống ấy một lúc lâu, không nói lời nào, chỉ cẩn thận buộc chặt miệng túi lại, đặt sang một bên.
Sau đó tôi đứng dậy, bước vào phòng làm việc, bật máy tính lên.
Khi hộp thư hiện ra, ánh sáng từ màn hình hắt lên đầu ngón tay tôi, lạnh lẽo như một lớp sương mù.
Email đầu tiên, gửi cho Luật sư Trần bên bộ phận pháp chế.
Email thứ hai, gửi cho phòng Tài chính.
Email thứ ba, gửi cho chị Hứa bên Kiểm toán.
Luật sư Trần trước giờ phụ trách mảng tuân thủ và rủi ro, chị Hứa lại là người soi sổ sách kỹ càng nhất. Nếu công ty cần rà soát vấn đề gì, hai mảng này luôn là những người nắm bắt nhanh nhẹn nhất.
Tiêu đề email rất ngắn gọn:
*Tái xét duyệt Dự án Lâm Thành.*
Sau khi gửi đi email cuối cùng, tôi ngả lưng ra ghế, đưa tay tháo đôi khuyên tai xuống, đặt cạnh mép bàn.
Kim loại khẽ va vào mặt gỗ.
Dưới lầu vọng lên tiếng mở cửa khe khẽ, chắc là Phó Ký Trầm đã lên rồi.
Tôi ngồi bất động.
Chỉ cúi đầu nhìn ba dòng email đã được gửi đi trong hộp thư, bỗng cảm thấy mọi thứ thật yên tĩnh.
Hóa ra có những chuyện, thực sự không phải là đợi chờ một lời giải thích.
Mà là đợi khoảnh khắc bản thân rút tay về.
Sáng hôm sau, Phó Ký Trầm tìm không thấy tôi trong phòng ngủ chính, mới biết đêm qua tôi đã ngủ ở phòng sách.
Tôi đã rửa mặt xong, thay quần áo, ngồi trong phòng ăn dùng bữa sáng. Ánh nắng rực rỡ chiếu vào vành tách cà phê trên bàn, hắt lên một quầng sáng vàng óng nhạt nhòa.
Lúc anh từ lầu bước xuống, bước chân có vẻ gấp gáp hơn thường lệ.
Nhìn thấy tôi, vẻ mặt anh mới thả lỏng đôi chút.
“Tối qua sao em lại ngủ ở đây?”
“Tăng ca.”
“Tăng ca đến mức ngủ lại phòng sách luôn à?”
Tôi cúi đầu cắt quả trứng chiên, không buồn nhướng mắt.
“Có vấn đề gì sao?”
Phó Ký Trầm đứng cạnh bàn, nhìn tôi một chốc, rồi mới kéo ghế ngồi xuống.
Người giúp việc bưng cà phê lên cho anh, anh không màng động tới, chỉ nhìn tôi chằm chằm.
“Tri Vi.”
“Ừ.”
“Tối qua cô ấy không cố ý đâu.”
Tôi buông dao dĩa xuống, ngẩng đầu nhìn anh.
“Ai cơ?”
“Lâm Vãn Tình.”
“Ồ.”
“Lúc cô ấy nói câu đó, là do không suy nghĩ kỹ.”
Tôi bật cười.
“Thế thì cái não của cô ta cũng biết cách chọn hoàn cảnh quá đấy chứ.”
Chân mày Phó Ký Trầm chùng xuống.
“Anh đã mắng cô ấy rồi.”
“Mắng thế nào?”
“Bảo cô ấy sau này chú ý chừng mực.”
Tôi gật gật đầu, đưa miếng trứng cuối cùng vào miệng, nhai rồi nuốt từ từ.
“Tốt lắm.”
Anh nhìn tôi, dường như bị hai chữ “tốt lắm” của tôi chặn họng.
“Em có ý gì?”
26
“Chẳng có ý gì cả.” Tôi rút khăn giấy lau tay, đứng dậy với lấy chiếc túi xách, “Người của anh, tự anh dạy dỗ.”
Phó Ký Trầm cũng đứng bật dậy.
“Anh đưa em đi.”
“Không cần.”
Tôi đi vòng qua bàn ăn bước ra ngoài, vừa đến huyền quan, anh chợt vươn tay nắm lấy cổ tay tôi.
Lực đạo không mạnh, nhưng lại rất đột ngột.
Tôi dừng bước, cúi đầu nhìn tay anh, rồi lại ngẩng lên nhìn anh.
“Sao thế?”
Yết hầu Phó Ký Trầm khẽ chuyển động.
“Hai ngày nay rốt cuộc em muốn làm gì?”
Tôi nhìn anh, bỗng thấy câu nói này nghe quen thuộc lạ thường.
Trước đây mỗi lần làm tôi phật ý, anh đều chủ động dỗ dành tôi, hỏi xem có phải tôi đang giận không. Bây giờ thì khác rồi, anh không hỏi tôi có buồn không, cũng chẳng màng tôi có thất vọng hay không, chỉ gặng hỏi tôi muốn làm gì.
Giống như thể tôi đã từ một người vợ, biến thành một đối thủ cần đề phòng.
Tôi mỉm cười cúi đầu, nhẹ nhàng rút tay ra khỏi bàn tay anh.
“Em muốn làm gì, anh sẽ sớm biết thôi.”