Chương 20 - Bí Mật Sau Cánh Cửa
“Tối nay em có về nhà không?”
Tôi dừng bước, ngoái nhìn anh.
“Sao?”
“Có chuyện muốn nói với em.”
“Về chuyện gì?”
Anh im lặng hai giây.
“Về chúng ta.”
Tôi nhìn anh, đột nhiên cảm thấy hai chữ này có phần nực cười.
Anh đã ngang nhiên đứng sai vị trí ngay giữa hội nghị, quay lưng lại mà vẫn còn có thể nói chuyện “chúng ta” với tôi.
Tôi tựa lưng vào cửa, mỉm cười với anh.
“Được thôi.”
Sự căng thẳng trong mắt Phó Ký Trầm dường như được thả lỏng đôi chút.
Nhưng tôi lại bồi thêm một câu.
“Đợi khi nào anh sắp xếp êm ấm cho người của anh xong đã, rồi hẵng đến bàn chuyện ‘chúng ta’.”
Nói xong, tôi đẩy cửa bước ra ngoài.
Hành lang rất dài, đèn sáng dọc hai bên.
Tôi bước đi trên đôi giày cao gót, gót giày gõ xuống sàn tạo nên những tiếng lanh lảnh, từng nhịp một.
Điện thoại của Diệp Trăn vừa vặn gọi đến.
“Họp xong chưa?”
21
“Ừ.”
“Thế nào rồi?”
Tôi bước vào thang máy, đưa tay ấn nút đóng cửa, trong gương phản chiếu khuôn mặt với nụ cười chưa tan hết của tôi.
“Suôn sẻ hơn tớ nghĩ.”
“Anh ta bênh vực cô ta à?”
“Bênh rồi.”
Bên kia Diệp Trăn im lặng mất hai giây, rồi thốt ra một câu chửi thề.
Tôi lại tựa lưng vào vách thang máy, bật cười thành tiếng.
“Cậu cười cái gì?”
“Tớ đang nghĩ, hôm nay cuối cùng anh ta cũng tự mình đưa ra lựa chọn rồi.” Tôi nhìn con số hiển thị tầng đang nhảy dần xuống, “Cũng đỡ mất công.”
Cửa thang máy từ từ mở ra.
Bên ngoài là sảnh lớn tầng trệt, bầu trời ngoài cửa kính trĩu nặng, như sắp có mưa.
Tôi xách túi bước ra, vừa đi vừa nói với Diệp Trăn:
“Tiếp theo, đến lượt tớ rồi.”
Ngày sinh nhật tôi, thời tiết rất đẹp.
Vừa kéo rèm ra, ánh nắng đã ùa vào ngập tràn, chiếu xuống sàn gỗ bóng loáng.
Tôi đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn cây quế ngoài sân một lúc, thẫn thờ một lúc lâu, rồi mới quay lại phòng thay đồ chọn quần áo.
Thực ra đã nhiều năm rồi tôi không tổ chức sinh nhật.
Hay nói chính xác hơn, là không tổ chức sinh nhật vào đúng ngày này.
Bởi vì nhiều năm về trước, mẹ tôi gặp tai nạn ngay vào ngày này. Suốt một thời gian dài sau đó, tôi đều chẳng ưa gì ngày này.
Bánh kem, nến, những lời chúc mừng, tất cả những thứ đó cứ dồn đống lại, chỉ khiến tôi nhớ đến ngọn đèn cấp cứu chớp tắt liên tục trên hành lang bệnh viện.
Chính Phó Ký Trầm là người đã từng chút một xé mở cái ngày này ra, rồi nhét lại vào đó những thứ khác.
Năm đầu tiên, anh đợi dưới nhà tôi đến tận nửa đêm, trên tay xách một bát súp đã sắp nguội. Tôi không mở cửa cho anh, anh cứ đứng ngoài cửa, cách một lớp gỗ trầm giọng dỗ dành tôi.
“Em không đón sinh nhật cũng được.”
“Vậy hôm nay cứ coi như là anh muốn gặp em đi.”
Sau đó tôi vẫn mở cửa.
Anh đứng ở cửa, mái tóc bị gió đêm thổi rối tung, bát súp trên tay vẫn còn bốc chút khói mỏng. Anh nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, như sợ giây tiếp theo tôi lại đóng sầm cửa lại.
Khi đó tôi thấy nực cười, hỏi anh: “Anh làm thế để làm gì?”
Anh nói:
“Để sau này khi em nhớ đến ngày hôm nay, không phải chỉ toàn những chuyện đau buồn.”
Sau khi kết hôn, kỷ niệm ngày cưới cũng được chọn vào ngày này.
Anh nói, nếu em cứ xem nó như một vết thương, vậy thì anh sẽ cùng em nuôi dưỡng nó thành một thứ khác.
Lúc đó tôi thực sự đã tin.
Cho nên ngày này, với tôi mà nói, chưa bao giờ chỉ đơn thuần là sinh nhật.
11 giờ trưa, Diệp Trăn nhắn tin cho tôi.
“Tiệc tối nay cậu vẫn đi à?”
Tôi cúi đầu trả lời: “Đi.”
Cô ấy lập tức gửi thêm một câu.
“Cậu chắc chắn là bây giờ nhìn thấy anh ta mà vẫn ăn nổi cơm chứ?”
Tôi nhìn mình trong gương đeo khuyên tai, mỉm cười, trả lời: “Tùy tình hình. Biết đâu lại thèm ăn lắm.”
22
Bữa tiệc tối nay là buổi tụ tập cố định của bạn bè trong giới.
Địa điểm vẫn là chỗ cũ, phòng bao cũng vẫn là phòng bao đó.