Chương 4 - Bí Mật Quốc Gia Và Cuộc Chiến Đẫm Máu

🔥 Mời bạn theo dõi page Hoa Rơi Bên Mộng để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

4

“Ui chao, tình mẹ con thắm thiết ghê! Nói không tha cho tao, hay là mày cũng muốn làm tiểu tam mà quấn lấy tao à?”

“Hahahaha, mấy con tiện thì giống nhau cả thôi, cứ đánh cho một trận rồi sẽ biết điều ngay!”

“Nào nào, để tao thử! Con nhỏ này mồm cứng quá, xem có bị đánh đến mềm không!”

Tiếng cười cợt vang dậy, chẳng ai để tâm đến lời tôi hét, đám người càng lúc càng áp sát về phía con gái tôi.

“Tần Tần!!!”

Nhìn gương mặt con bé trắng bệch vì sợ hãi, tim tôi quặn thắt, nước mắt không kìm nổi mà trào ra.

Ngay khi tuyệt vọng phủ kín, đột nhiên một tiếng gầm vang dội từ xa truyền tới.

Chỉ thấy từng chiếc Đông Phong Mãnh Sĩ gắn biển số đặc biệt nối đuôi nhau lao đến, thẳng tắp dừng trước cổng trường.

Đếm sơ qua cũng phải hai mươi chiếc, trong nháy mắt đã phong tỏa toàn bộ khuôn viên, kín kẽ không sót một khe hở.

Dây thần kinh căng cứng của tôi cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút.

Bọn họ — rốt cuộc cũng đến rồi!

Trên xe, hai trăm nhân viên an ninh mặc đồng phục chỉnh tề lập tức nhảy xuống, động tác gọn gàng, nhanh chóng phong tỏa toàn bộ hiện trường.

Khí thế ấy khiến đám người vừa còn hùng hổ lập tức ngẩn ngơ, mặt mày trắng bệch.

“Chuyện… chuyện gì thế này? Sao lại có nhiều người đến vậy?”

“Không rõ… lẽ nào Lâm Vi thật sự có bối cảnh lớn?”

“Đừng nói bừa! Nó chỉ là tiểu tam thôi, chắc chắn là chồng chị Thẩm phái tới!”

An ninh nhận lệnh, trước tiên chỉ bao vây hiện trường, chưa vội hành động. Dù sao nơi này cũng có đông dân thường, không thể hấp tấp ra tay.

Bấy giờ, Thẩm Na mới kịp phản ứng, ánh mắt lóe sáng.

“Đây nhất định là người nhà tôi cử tới bảo vệ tôi!”

Cô ta vội vàng bước đến trước mặt một nhân viên an ninh, vênh váo hỏi:

“Các anh đến để bảo vệ phu nhân Lục tổng đúng không?”

Người kia thoáng sững ra, không kịp phân biệt thật giả, theo phản xạ gật đầu.

Thẩm Na lập tức phấn khích, mặt mày rạng rỡ, còn hồng lên vì sung sướng.

“Thấy chưa? Chồng tôi biết tôi phải dạy dỗ tiểu tam, nên cố tình phái người đến hậu thuẫn cho tôi đó!”

Xung quanh ồ lên, đám người ào ào vây lại nịnh nọt.

“Phu nhân Thẩm, chồng chị quả thật yêu thương chị hết mực!”

“Đúng thế, quả nhiên nhà giàu có khác, khí thế này hoành tráng quá!”

Ngay lúc ấy, một chiếc Rolls-Royce Cullinan từ từ tiến vào.

Nhân viên an ninh nhận ra đó là xe đã đăng ký trong danh sách, lập tức mở đường cho xe vào.

Xe dừng lại, người bước xuống chính là Lục Trần!

Chiếc xe này vốn được tôi đăng ký dưới danh nghĩa phương tiện gia đình.

Thẩm Na lập tức uốn éo bước đến, nũng nịu khoác lấy cánh tay hắn.

Mọi người vừa thấy Lục Trần, vị “đệ nhất phú hào” của thành phố, liền nhao nhao xông đến chào hỏi, mặt mày cung kính.

“Lục tổng, quả là trẻ tuổi tài cao, khí thế hơn người!”

“Lục tổng, ngưỡng mộ đã lâu, nay gặp quả nhiên phi phàm!”

“Đây là danh thiếp của tôi, mong Lục tổng chiếu cố!”

Lục Trần chỉ nhàn nhạt quét mắt một vòng, khẽ giơ tay. Thư ký lập tức bước ra ngăn những kẻ đang tìm cách bắt tay.

Thẩm Na thì ngả ngớn làm nũng:

“Ông xã, anh thật lợi hại quá, còn phái nhiều người đến thế này.”

“Nếu không, em sợ đến chết mất thôi~”

Lục Trần đảo mắt nhìn quanh hàng loạt nhân viên an ninh, tuy hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng cho rằng chắc là do thư ký sắp xếp, nên cũng không nghi ngờ gì thêm.

“Em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không để em chịu dù chỉ một chút ấm ức.”

Thẩm Na thấy vậy càng được thế, vừa khóc vừa kể lể:

“Ông xã, em với Diệu Tổ bị tiểu tam và con gái tiểu tam ức hiếp thảm lắm, anh nhất định phải đứng ra làm chủ cho mẹ con em!”

Lục Trần thoáng ngạc nhiên, rồi theo tầm mắt cô ta nhìn sang phía tôi.

“Còn có kẻ dám bắt nạt hai người sao?”

Đám đông lập tức nín thở, chờ đợi cảnh hắn hạ lệnh một tiếng là tôi sẽ bị “giết” ngay tại chỗ.

Lúc này, tôi đã kiệt sức, cả gương mặt bê bết sơn đỏ nồng nặc mùi hắc, chật vật đến không nỡ nhìn.

Lục Trần bước từng bước đến gần, thoạt đầu căn bản không nhận ra tôi.

Một bên, con gái tôi run rẩy sợ hãi, vừa thấy cha xuất hiện, lập tức nghẹn ngào khóc gọi:

“Bố ơi…”

Lục Diệu Tổ nghe thấy lập tức nổi đóa, gào vào mặt con bé:

“Đây là bố tao, mày không có tư cách gọi!”

“Còn dám gọi bậy một tiếng nữa, tao xé nát cái mồm thối của mày!”

Lục Trần không thèm nhìn con gái lấy một cái, mà chỉ chăm chăm dán mắt vào tôi. Nhìn kỹ thêm mấy giây, dường như hắn mới nhận ra.

“Lâm Vi, sao cô lại chạy đến đây?”

Trong ánh mắt và giọng nói của hắn, hoàn toàn không có một tia thương xót hay áy náy, chỉ đong đầy sự phiền chán.

Báo cáo Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)