Chương 2 - Bí Mật Quá Khứ và Những Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

7

 

Tạ Hoài Lan lại khôi phục sự trầm mặc ít nói như trước.

 

Không, là còn lạnh hơn trước.

 

Anh trả lại đầy đủ tiền học bù.

 

“Xin lỗi, tôi không có thời gian.”

 

Đây giống như tín hiệu kết thúc mọi giao tiếp.

 

Thì ra anh muốn tránh tôi lại dễ dàng như vậy.

 

Tống Nghi đã không còn là thiếu nữ chán học trước kia nữa.

 

Cô ấy thậm chí còn sốt ruột hơn tôi.

 

“Cậu chọc thầy Tạ giận rồi à? Bây giờ làm sao!”

 

“Kệ thôi!”

 

Thất thường như vậy, giống như bị táo bón.

 

Tôi không hầu hạ nữa.

 

Tôi và Tống Nghi vẫn đến phòng học trống đó học.

 

Những bài không biết thì gom lại hỏi thầy hỏi bạn.

 

Còn liều mạng học hơn trước.

 

Ngay cả bạn học trong lớp cũng nhìn ra sự thay đổi giữa tôi và Tạ Hoài Lan.

 

Có người lén tới hóng chuyện.

 

“Hai người cãi nhau à?”

 

“Ai?”

 

“Tạ Hoài Lan đó.”

 

Tôi cười một cái: “Không thân.”

 

Tạ Hoài Lan không có phản ứng gì, mắt cũng không chớp một cái.

 

Chỉ có bạn cùng bàn của anh biết, đầu bút của anh đã rất lâu không động.

 

Tiết thể dục, chạy một vòng quanh sân xong trước mắt tối sầm.

 

Hạ đường huyết phát tác.

 

Thầy thể dục bảo bạn học đưa tôi tới phòng y tế.

 

Giây tiếp theo, mùi xà phòng quen thuộc truyền tới.

 

“Tôi đưa cô ấy đi.”

 

Sau khi thầy đồng ý liền tiếp tục dạy học.

 

Tôi nhíu mày, muốn đẩy Tạ Hoài Lan ra.

 

“Không cần anh quản, tôi tự đi!”

 

Thấy tôi giãy giụa, anh cưỡng chế cõng tôi lên.

 

Giọng nói trầm lạnh.

 

“Thẩm Ngưng, đừng làm loạn.”

 

“Ai làm loạn với anh, anh là ai?”

 

Im lặng một lát.

 

Anh khẽ thở dài, giống như chịu thua.

 

“Không phải em nói, tôi là chồng tương lai của em sao?”

 

Tôi lập tức cảm thấy vô cùng tủi thân.

 

Quay mặt đi, giọng cố tỏ ra lạnh nhạt.

 

“Tạ Hoài Lan, tôi đã không định kết hôn với anh nữa.”

 

“Anh cứ xem như trước kia tôi nói nhảm đi.”

 

Bước chân thiếu niên bỗng khựng lại.

 

8

 

Từ phòng giáo viên hỏi xong bài quay lại chỗ ngồi.

 

Phát hiện tôi quên không đóng cuốn sổ phác họa của mình.

 

Trang vẽ Tạ Hoài Lan cứ thế mở ra.

 

Chỉ là sau đó bị tôi gạch một dấu X thật to.

 

Còn giống như trút giận mà đóng thêm một con dấu đỏ ghi PASS.

 

Bên dưới mấy dòng chữ liệt kê “tội trạng” của anh:

 

【Tính tình thất thường, nóng nảy, vừa không dịu dàng cũng không chu đáo, hoàn toàn khác sau này!】

 

【À không đúng, chúng tôi không còn sau này nữa, tôi không định theo đuổi anh nữa.】

 

Tôi ngẩng đầu nhìn quanh.

 

Bạn học đều đang nói cười đùa giỡn, không ai chú ý tới bên này.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

Lúc quay lại, phía trên còn đặt một tờ đề thi.

 

Chắc không ai nhìn thấy nội dung bên trong.

 

Nếu không thì quá mất mặt!

 

Tôi lặng lẽ xé trang này ra.

 

Đi tới cửa sau lớp ném vào thùng rác.

 

Trong khoảnh khắc, tôi cảm nhận được một ánh nhìn mãnh liệt.

 

Quay đầu lại, theo bản năng nhìn về chỗ của Tạ Hoài Lan.

 

Anh không nhìn tôi.

 

Vẫn đang làm bài.

 

Tạ Hoài Lan bây giờ chắc đang vui lắm nhỉ?

 

Dù sao cuối cùng tôi cũng không còn bám lấy anh khiến người ta phiền nữa.

 

Tôi lén trừng anh một cái.

 

Đáng đời anh nhiều năm như vậy vẫn không tìm được bạn gái!

 

Lúc xem mắt, tôi còn rất kinh ngạc.

 

Rõ ràng ngoại hình và điều kiện của anh đều hoàn hảo.

 

Tại sao lại độc thân đến giờ.

 

Tạ Hoài Lan khẽ cười nhạt.

 

“Chắc là tôi quá nhàm chán, không ai để mắt.”

 

Nói dối.

 

Rõ ràng tôi nói chuyện với anh rất vui.

 

Bất kể lĩnh vực nào anh cũng tiếp được.

 

Mỗi lời nói cử chỉ đều khiến người ta như tắm gió xuân.

 

Vì vậy lúc đó tôi còn nghi ngờ anh có vấn đề ở phương diện kia.

 

Cho đến đêm tân hôn, tôi suýt bị anh hành đến không xuống nổi giường.

 

Nhà cũ bốc cháy cũng chẳng hơn thế.

 

Bây giờ xem ra.

 

Anh quả thật không lừa tôi.

 

Tạ Hoài Lan thời niên thiếu đúng là một khúc gỗ không hiểu phong tình!

 

9

 

Trời lạnh rồi, mỗi ngày tôi đều phải chiến đấu với chăn.

 

Đã không nhớ nổi đây là lần thứ mấy tôi bước vào lớp đúng lúc chuông tự học sáng vang lên.

 

Hôm nay thậm chí còn không kịp ăn sáng.

 

Đến chỗ ngồi, phát hiện trên bàn có thêm một phần bữa sáng.

 

Một cái bánh bao thịt, một quả trứng trà, còn có một chai sữa ngọt.

 

Là tổ hợp tôi thường ăn nhất.

 

Bạn cùng bàn nói không biết ai đặt.

 

Ngoài Tống Nghi ra không ai hiểu tôi như vậy.

 

Quán ăn sáng này còn cách trường khá xa.

 

Đúng là chị em tốt của tôi!

 

Tôi vui vẻ vừa gặm bánh bao vừa đọc sách.

 

Không chú ý tới bạn cùng bàn lén nháy mắt với ai đó ở bàn trước.

 

Buổi trưa, tôi và Tống Nghi đi nhà ăn ăn cơm.

 

Thấy Tạ Hoài Lan đi tới, tôi lập tức kéo cô ấy đổi đường.

 

Tống Nghi tặc lưỡi.

 

“Anh ta đang lén nhìn cậu đó.”

 

“Hai người còn chưa làm hòa à?”

 

Tôi trợn mắt.

 

“Vốn dĩ có tốt đẹp gì đâu!”

 

Cô ấy lắc đầu.

 

“Tùy cậu thôi, tôi phải ăn rồi, không ăn sáng suýt chết đói.”

 

Tôi đột nhiên nhìn cô ấy.

 

“Sáng nay không phải cậu đưa bữa sáng cho tôi sao?!”

 

Tống Nghi nhét đầy miệng cơm, nói không rõ.

 

“Nghĩ đẹp ghê, tôi còn không dậy nổi mà đưa cho cậu?”

 

Tôi: “……”

 

Lập tức có cảm giác nghẹn trong cổ họng.

 

Nếu không phải cô ấy, vậy chỉ có thể là Tạ Hoài Lan.

 

Dù sao khoảng thời gian đó chúng tôi ngày nào cũng học bù cùng nhau.

 

Chỉ có anh quen khẩu vị của tôi như vậy.

 

Tạ Hoài Lan đây là đang diễn trò gì?

 

Tôi không hiểu.

 

Sau khi trở lại lớp, tôi đặt tiền bữa sáng và tiền đi đường lên bàn anh.

 

Cũng không nhìn phản ứng của anh, quay đầu rời đi.

 

Tôi không muốn nợ anh bất cứ thứ gì.

 

10

 

Nhưng Tạ Hoài Lan lại giống như hoàn toàn không hiểu ý của tôi.

 

Bắt đầu thường xuyên xuất hiện trong tầm mắt tôi.

 

Đến lượt tôi trực nhật lau bảng, đưa tay mãi không với tới phía trên.

 

Anh xuất hiện phía sau tôi.

 

“Để tôi giúp em.”

 

Tôi không để ý tới anh, tự mình nhảy lên lau sạch.

 

Tạ Hoài Lan mím môi, lặng lẽ quay người.

 

Xách túi rác ở cửa sau lớp rồi đi xuống lầu.

 

Tống Nghi tới tìm tôi, lướt qua anh.

 

Mặt đầy kinh ngạc.

 

“Anh ta đang lấy lòng cậu à?”

 

Tôi vỗ vỗ bụi phấn trên tay.

 

“Có lẽ chỉ là ngứa tay thôi.”

 

Tống Nghi: “……”

 

Giờ ra chơi tôi tìm cán sự học tập hỏi bài toán lớn.

 

Cô ấy đẩy gọng kính.

 

“Bài này tôi cũng không chắc, hay cậu đi hỏi Tạ Hoài Lan đi.”

 

Vừa dứt lời, Tạ Hoài Lan lập tức nhìn sang.

 

Giọng cô ấy không lớn.

 

Lại còn cách nửa lớp học.

 

Khó mà không nghi ngờ anh vẫn luôn chú ý tới chúng tôi.

 

Cán sự học tập tiện tay vẫy anh.

 

Tạ Hoài Lan thật sự đứng dậy đi về phía chúng tôi.

 

Tôi cười khan.

 

“Cảm ơn cán sự học tập, tôi vẫn là đi hỏi thầy giáo vậy.”

 

Tôi vòng ra cửa.

 

Tạ Hoài Lan lại đuổi theo.

 

Giọng hơi gấp gáp.

 

“Thẩm Ngưng, bài này tôi biết, tôi có thể giảng cho em.”

 

Tôi đi càng nhanh hơn.

 

11

 

Gần đến Giáng Sinh.

 

Các cửa hàng trên phố bắt đầu treo đèn kết hoa.

 

Cửa hàng đồ nhỏ trước cổng trường đặt một cây thông Noel rất lớn.

 

Bước vào lớp học, mọi người đều đang bàn xem hôm đó có tuyết rơi không.

 

Bạn cùng bàn hào hứng hỏi tôi:

 

“Thẩm Ngưng, cậu nghĩ Giáng Sinh có tuyết rơi không?”

 

Tôi không có tinh thần, thuận miệng nói:

 

“Chắc là có.”

 

Tôi cũng không nhớ nữa.

 

Cô ấy chú ý tới sắc môi tái nhợt của tôi.

 

“Cậu bị ốm à?”

 

Tôi lắc đầu.

 

“Chỉ là tới kỳ nên hơi khó chịu.”

 

Bạn cùng bàn hiểu ra gật đầu.

 

“Mấy ngày này cậu lên WeChat tìm – Hồ#Ba%Sĩ – nước nóng cứ để tôi lo.”

 

Tan học tôi cúi đầu ngủ một lúc.

 

Cảm giác đau âm ỉ ở bụng dưới rất khó chịu.

 

Bạn cùng bàn vỗ tôi tỉnh dậy.

 

“Dậy uống chút nước đường đỏ.”

 

Tôi hơi ngơ ngác.

 

Trước mặt đặt một chiếc bình giữ nhiệt mới.

 

Bên trong là nước đường đỏ nóng hổi.

 

Tôi nhìn bạn cùng bàn, vô cùng cảm động.

 

“Cậu chu đáo quá!”

 

Cô ấy hơi ngượng ngùng, cười gượng một chút.

 

“Mau uống đi.”

 

Chỉ là tiền cái bình giữ nhiệt tôi muốn trả, cô ấy nhất quyết không nhận.

 

Tôi chỉ có thể cẩn thận chọn cho cô ấy một món quà Giáng Sinh.

 

12

 

Đêm Giáng Sinh tuyết rơi lất phất.

 

Tôi thả chậm bước chân về nhà.

 

Đưa tay ra đón, trong lòng bàn tay nhanh chóng tan ra từng tia lạnh.

 

Lương Kỳ không biết từ lúc nào xuất hiện phía sau tôi.

 

Tâm trạng tốt lập tức biến mất.

 

Tôi tăng nhanh bước chân.

 

Lương Kỳ đuổi theo, rất tự nhiên nắm lấy cổ tay tôi.

 

“Ngưng Ngưng, anh đã chia tay với Lâm Gia Hòa rồi, đừng giận anh nữa được không?”

 

Sau lần chia tay không vui ở hiệu sách hôm đó, anh ta liền không kiêng dè đi đôi đi cặp với Lâm Gia Hòa.

 

Còn thường xuyên cố ý vô tình lượn lờ trước mặt tôi.

 

Nhất định phải tìm cảm giác tồn tại.

 

Không bao lâu vì quá phô trương nên cả hai bị thầy giáo gọi lên văn phòng.

 

Hai người bị ép bước vào yêu đương bí mật.

 

Tống Nghi hả hê kể cho tôi nghe một chút.

 

Thấy tôi thật sự không quan tâm.

 

Cô ấy cũng mất hứng.

 

Dù sao bây giờ học tập quan trọng hơn bọn họ nhiều.

 

Lương Kỳ nhìn gương mặt tôi.

 

Trong mắt lóe lên một tia hoài niệm.

 

“Chúng ta vẫn cùng nhau về nhà như trước đi.”

 

Anh ta đưa tay định lau giọt nước trên tóc tôi.

 

Tôi lùi lại một bước, mặt đầy khó chịu.

 

“Không phải đã bảo anh đừng tới tìm tôi rồi sao?”

 

Lương Kỳ bất lực nói.

 

“Ngưng Ngưng, đừng cứng đầu với anh nữa, anh biết em tiếp cận Tạ Hoài Lan là để chọc giận anh, nếu không sao bây giờ em không qua lại với anh ta nữa?”

 

Trước đây sao tôi không phát hiện anh ta tự tin mù quáng như vậy nhỉ?

 

Tôi thật sự tức đến bật cười.

 

“Liên quan gì tới anh?”

 

“Tôi có qua lại với anh ta hay không cũng không cản trở việc tôi không muốn qua lại với anh.”

 

Sắc mặt Lương Kỳ lập tức trầm xuống.

 

“Thẩm Ngưng, đừng làm quá!”

 

Anh ta đang định tiến lên thì bị Tạ Hoài Lan đột nhiên xuất hiện chặn lại.

 

“Cô ấy nói không muốn qua lại với cậu, không nghe thấy sao?”

 

Tạ Hoài Lan cao hơn anh ta, gương mặt cũng lạnh hơn anh ta.

 

Lương Kỳ chỉ có thể kìm nén cơn giận rời đi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)