Chương 2 - Bí Mật Mười Năm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Mười năm trước, tôi cho Chu Vệ Quốc mượn 50.000 tệ, chị đừng nói là không nhớ!”

Phản ứng của Từ Tuệ dữ dội hơn tôi tưởng tượng gấp trăm lần.

Bà ta như con mèo bị giẫm phải đuôi, thét lên chói tai.

“Năm mươi nghìn tệ gì chứ! Anh nói nhăng nói cuội cái gì vậy! Nhà tôi khi nào mượn tiền của anh! Anh đến lừa đảo phải không! Tôi nói cho anh biết, cút ngay đi, không tôi báo cảnh sát!”

Giọng bà ta sắc nhọn chói tai, khiến hàng xóm trong hành lang thò đầu ra xem náo nhiệt.

Tôi cố đè nén cơn giận, lấy tờ chứng từ đã in ra.

“Tôi không nói bừa, đây là ghi chép chuyển khoản của ngân hàng, trên đó còn có lời nhắn anh ta để lại!”

Tôi chỉ vào mấy chữ “Cứu con gái tôi, Vệ Quốc” cho bà ta xem.

Ánh mắt Từ Tuệ lướt qua tờ giấy, sắc mặt rõ ràng tái đi một chút, nhưng chỉ trong chớp mắt.

Ngay sau đó bà ta càng điên cuồng phủ nhận hơn.

“Giả mạo! Tất cả đều là anh làm giả! Lời nhắn gì chứ, tôi nghe còn chưa từng nghe qua Muốn lừa tiền đến phát điên rồi à anh!”

“Tôi muốn gặp Chu Vệ Quốc! Để anh ta tự miệng nói với tôi!”

Tôi cố đẩy bà ta ra, nhìn vào trong nhà.

Trong nhà ánh sáng mờ tối, không nhìn rõ gì cả.

Từ Tuệ chắn chặt ở cửa, như một con sư tử cái đang nổi giận.

“Anh ấy bệnh rồi! Anh ấy bệnh từ lâu rồi, không gặp ai hết! Không chịu nổi sự kích động của loại người như anh!”

“Anh còn không cút đi tôi thật sự báo cảnh sát đấy! Nói anh xâm nhập trái phép, tống tiền đe dọa!”

“Rầm!”

Cánh cửa bị bà ta dùng hết sức lực đóng sầm lại.

Mũi tôi suýt nữa đập vào cánh cửa.

Bên trong cửa truyền ra tiếng bà ta lẩm bẩm chửi rủa.

“Cái thứ gì không biết, mười năm rồi còn tìm tới cửa, xúi quẩy!”

Tôi đứng trước cửa, toàn thân máu dồn hết lên đầu.

Phản ứng của bà ta quá khác thường.

Nếu chỉ đơn thuần là thiếu tiền không trả, dù chột dạ hay chây lì, cũng không nên là kiểu phản ứng này.

Đây là một loại hoảng loạn gần như điên cuồng, cố hết sức che giấu điều gì đó.

Bà ta nói Chu Vệ Quốc bệnh rồi.

Bệnh mười năm? Bệnh đến mức không thể gọi một cuộc điện thoại? Không thể gặp một người đồng đội nào?

Còn lời nhắn kia, khoảnh khắc hoảng hốt lóe lên khi bà ta nhìn thấy, tuyệt đối không phải giả vờ.

Trong này, nhất định có vấn đề.

Tôi không rời đi.

Tôi quay người xuống lầu, trở về xe mình.

Tôi đỗ xe ở một vị trí có thể nhìn rõ cửa sổ phòng 401 tòa 3, tắt máy.

Tôi lấy bao thuốc trong ngăn chứa đồ, châm một điếu.

Trong làn khói lượn lờ, tôi chăm chăm nhìn vào khung cửa sổ đóng chặt, kéo rèm dày kia.

Tôi muốn xem thử, trong cái bình hồ lô này, rốt cuộc bán thuốc gì.

Mười năm oán hận vào khoảnh khắc này đã hoàn toàn đổi hướng.

Chỉ số thù hận của tôi, bị người phụ nữ tên Từ Tuệ kia trong chớp mắt kéo lên mức tối đa.

03

Tôi ngồi trong xe suốt cả buổi chiều.

Thuốc lá hết điếu này đến điếu khác, cửa kính hé một khe, gạt tàn nhanh chóng đầy ắp.

Tôi tua lại từng biểu cảm, từng ánh mắt của Từ Tuệ.

Bà ta chắc chắn đang nói dối.

Hơn nữa là một lời nói dối khổng lồ, kéo dài suốt mười năm.

Rốt cuộc Chu Vệ Quốc đã xảy ra chuyện gì?

Lời nhắn “Cứu con gái tôi” kia, rốt cuộc có ý nghĩa gì?

Bí ẩn như một cuộn chỉ rối, trong đầu tôi càng lúc càng siết chặt.

Trời dần tối xuống.

Đèn đường trong khu dân cư lần lượt bật sáng, ánh sáng vàng vọt khiến tòa nhà cũ kỹ càng thêm hiu quạnh.

Bụng tôi đói đến réo vang, nhưng tôi không nhúc nhích.

Sự cố chấp đặc trưng của một quân nhân khiến tôi cố thủ ở đây.

Không làm rõ chân tướng, tôi tuyệt đối không rời đi.

Ngay lúc tôi sắp mất hết kiên nhẫn, cửa đơn nguyên tòa 3 mở ra, một cô gái trẻ bước ra.

Cô xách một túi rác, chậm rãi đi về phía thùng rác của khu dân cư.

Ánh đèn đường chiếu lên gương mặt cô, tôi chỉ nhìn một cái đã nhận ra.

Chu Hiểu Hiểu.

Con gái của Chu Vệ Quốc.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)