Chương 14 - Bí Mật Mang Thai Của Tôi
“Thứ Ba tuần sau gặp.”
“Thứ Ba tuần sau gặp.”
Cửa đóng lại.
Tôi ôm Tiểu Niệm đứng trong phòng khách, nghe tiếng bước chân của anh dần xa trên hành lang.
Thang máy kêu “ting” một tiếng rồi mở ra.
Sau đó là tiếng cửa khép lại.
Không còn gì nữa.
Tôi đặt Tiểu Niệm trở lại nôi, đắp chăn cho nó.
Đứng bên cửa sổ nhìn xuống.
Một phút sau, xe anh chạy ra khỏi tầng hầm.
Đèn xe kéo thành hai dải sáng trong màn đêm, rẽ vào đường chính, hòa vào dòng xe.
Càng ngày càng xa, càng ngày càng nhỏ.
Biến mất.
Tôi đứng bên cửa sổ, tay vịn bệ cửa.
Bỗng rất muốn gửi cho anh một tin nhắn.
Tôi cầm điện thoại, mở khung trò chuyện.
Gõ mấy chữ: Hộp dâu hôm nay
Xóa.
Gõ lại: Hôm nay là lần đầu Tiểu Niệm cười, anh có vui
Lại xóa.
Cuối cùng gõ một câu: Đến nhà thì nói với em một tiếng.
Gửi đi.
Cảm giác tim đập nhanh thật ngốc nghếch.
Một phút sau, anh trả lời.
“Đến rồi.”
Sau đó lại gửi thêm một tin.
“Vẫn còn nửa hộp dâu, để ngăn mát tủ lạnh, ngày mai có thể ăn tiếp. Đừng ăn hết một lần.”
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn ấy, khóe miệng không nhịn được cong lên.
Tô Đường à Tô Đường.
Mày xong đời rồi.
Hoàn toàn xong đời rồi.
Tám tháng bỏ trốn kia xem như chạy vô ích.
Vòng đi vòng lại, trái tim vẫn buộc trên người này.
Hơn nữa còn buộc chặt hơn trước.
Chặt đến mức dây thừng cũng không giữ nổi.
Tôi úp điện thoại lên ngực, ngã ngửa xuống sofa.
Trần nhà trắng xóa.
Tôi nhìn nó rồi bật cười.
Được thôi.
Tôi nhận.
Không chạy nữa.
Cả đời này cũng không chạy nữa.
【Chương 12】
Chuyện quay lại với nhau cuối cùng không phải do tôi mở lời.
Cũng không phải Phó Diễm mở lời.
Mà là Tiểu Niệm.
Lúc Tiểu Niệm được sáu tháng, nó đã biết nhận người.
Hai người nó nhận rõ nhất là tôi và Phó Diễm.
Người khác bế đều khóc, chỉ có hai chúng tôi bế mới chịu yên tĩnh.
Tối thứ Sáu hôm đó, Phó Diễm đến như thường lệ.
Khi anh bước vào, Tiểu Niệm đang khóc quấy, mẹ tôi bế dỗ rất lâu cũng vô dụng.
Phó Diễm đi tới, vừa đưa tay đón lấy
Im lặng.
Lập tức im lặng.
Thằng nhóc dựa trên vai anh, ợ một tiếng, nước mắt vẫn còn treo trên lông mi nhưng đã bắt đầu cười.
Mẹ tôi đứng bên cạnh cảm thán: “Đứa bé này nhận cha nó chuẩn hơn bất kỳ ai.”
Phó Diễm cúi đầu nhìn Tiểu Niệm, Tiểu Niệm cũng ngẩng đầu nhìn anh.
Hai người đối mắt mấy giây.
Tiểu Niệm đột nhiên đưa bàn tay mũm mĩm ra, vỗ lên mặt anh một cái.
“A”
m tiết đầu tiên.
Không phải gọi cha, cũng không phải gọi mẹ.
Nhưng lực và góc độ bàn tay ấy vỗ lên mặt anh, phối hợp với tiếng “a” kia
Nói nó đang gọi người cũng không quá đáng.
Phó Diễm sững sờ.
Sau đó anh làm một việc tôi chưa từng nhìn thấy.
Anh cười.
Không phải kiểu khóe miệng hơi cong.
Mà là thật sự cười.
Đôi mày và khóe mắt cong lên, nơi đuôi mắt xuất hiện những đường nhỏ, để lộ một chút răng.
Tôi chưa bao giờ nhìn thấy anh cười như vậy.
Yêu nhau ba năm cũng chưa từng nhìn thấy.
Khoảnh khắc ấy trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ
Người đàn ông này.
Tôi nhất định phải có được.
Không ai được phép cướp.
Tối hôm đó lúc Phó Diễm ra về, tôi đi theo tiễn xuống dưới nhà.
Gió đêm mùa đông thổi rất lạnh, tôi chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng.
“Về đi, lạnh.” Anh nói.
“Đợi một lát.”
“Có chuyện gì?”
Tôi đứng dưới ngọn đèn đường trước cửa tòa nhà.
Ánh đèn màu vàng ấm kéo bóng hai chúng tôi rất dài.
Tôi hít sâu một hơi.
“Phó Diễm.”
“Ừ?”
“Chúng ta bắt đầu lại đi.”
Gió thổi qua làm tóc mái tôi rối tung.
Anh đứng cách tôi một bước, nhìn tôi.
Không nói gì.
Khoảng thời gian im lặng đại khái chỉ năm giây, nhưng tôi cảm thấy đã trôi qua cả một thế kỷ.
Sau đó anh bước về phía trước một bước.
Chỉ một bước.
Nhưng bước chân này đã vượt qua toàn bộ khoảng cách của tám tháng qua.
Anh đưa tay, vén mái tóc bị gió thổi rối của tôi ra sau tai.
Đầu ngón tay lướt qua vành tai, mang theo chút lạnh.
“Em chắc chắn?”
“Chắc chắn.”
“Không chạy nữa?”
“Không chạy nữa. Lần sau có chuyện gì phải nói ra.”
“Nói.”
“Không được một mình gánh nữa.”
“Không gánh nữa.”
“Không được tiếp tục biến mất.”
“Không biến mất nữa.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng tấc trên gương mặt.
Giống như đang xác nhận điều gì đó.
Lại giống như đang ghi nhớ điều gì đó.
Sau đó anh thở dài.
Trong tiếng thở dài ấy có rất nhiều thứ.
Tám tháng chờ đợi, hai tháng điên cuồng tìm kiếm, vô số đêm ba giờ sáng lướt xem trang cá nhân của tôi.
Tất cả đều nằm trong hơi thở ấy.
Anh cúi đầu.
Trán chạm vào trán tôi.
Rất nhẹ.
Chóp mũi chạm nhau.
Hơi thở đan xen.
Mùi tuyết tùng trên người anh bao phủ toàn bộ cơ thể tôi.
Đậm đặc.
Không giống mùi hương như có như không trong phòng bệnh trước kia.
Mà là nồng độ chỉ có khi cả người đến gần nhau.
“Tô Đường.”
“Ừ?”
“Tám tháng mười bảy ngày.”
“Gì cơ?”
“Tính từ ngày em biến mất. Tám tháng mười bảy ngày.”
Anh nhớ rõ đến vậy.
Từng ngày một.
“Em xin lỗi.” Tôi lại nói một lần.
“Đây là lần cuối nói câu này.” Giọng anh hơi trầm, “Sau này không được nói nữa.”
“Được.”
“Nói nữa anh sẽ tức giận.”
“Được, được.”
Anh lùi ra một chút, nhìn tôi.
Đưa tay kéo khóa áo khoác của tôi lên tận trên cùng.