Chương 4 - Bí Mật Giữa Chúng Ta
Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang ở bệnh viện, một cô gái cắt tóc ngắn cá tính đang chăm sóc tôi.
Cổ họng tôi đau như bốc cháy, khản đặc cất tiếng hỏi tìm Lục Thần: “Lục Thần đâu rồi?”
Cô gái đưa cho tôi ly nước: “Đang ở đội cảnh sát hình sự.”
Tôi cố gượng ngồi dậy: “Cậu ấy đánh Cố Mặc tàn phế rồi à?”
Cô gái lắc đầu: “Không, có người báo cảnh sát nên cảnh sát đến. Cậu ấy đi lấy lời khai, còn Cố Mặc hạ thuốc cô nên bị bắt rồi.”
Lúc này tôi mới thở phào, muộn màng hỏi lại: “Cô là?”
“Bạn học của Lục Thần, Chu Thiến.” Cô gái nói: “Lục Thần nhắc chị bao nhiêu lần là Cố Mặc có vấn đề rồi, chị cứ cứng đầu không chịu nghe.”
Nhưng từ đầu đến cuối Lục Thần có nói rõ ràng đâu, sao tôi đoán ra được. Tôi tò mò: “Sao cậu ấy biết Cố Mặc có vấn đề?”
Chu Thiến nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài: “Tôi nói cho cậu ấy biết đấy.”
Chu Thiến kể, Cố Mặc là một kẻ biến thái có sở thích “sưu tập”, hồi đại học, hoa khôi của các khoa đều bị anh ta dùng chiêu bài hẹn hò để lừa lên giường, lên giường xong nhiều nhất là nửa tháng sẽ chia tay. Còn chị gái của Chu Thiến bản tính ngây thơ, sau khi phát hiện mình chỉ là một món đồ trong bộ sưu tập thì tinh thần suy sụp, tâm lý gặp vấn đề, hiện vẫn đang phải bảo lưu kết quả để điều trị. Chu Thiến chơi khá thân với Lục Thần nên cậu cũng biết chuyện này.
Chu Thiến: “Chị là hoa khôi duy nhất mà anh ta chưa dụ dỗ được. Không ngờ anh ta lại điên đến mức dám hạ thuốc chị.”
Sống lưng tôi túa ra một tầng mồ hôi lạnh. Nếu không nhờ Lục Thần thích bám dính lấy tôi, chiếm hết thời gian rảnh rỗi của tôi, thì người bị kích động tinh thần đến phát điên bây giờ rất có thể là tôi rồi.
“Cảm ơn cô đã chăm sóc tôi.” Tôi lau mồ hôi, lên tiếng cảm ơn.
Chu Thiến lắc đầu: “Lục Thần thay tôi dạy dỗ cái thằng khốn nạn đó, tôi chăm sóc người mà cậu ấy thích cũng là chuyện đương nhiên thôi.”
Tay tôi khựng lại: “Cậu ấy thích tôi á? Cậu ấy chỉ thích bắt nạt tôi thì có.”
Chu Thiến bật cười: “Cậu ấy mà thực sự muốn bắt nạt ai thì ra tay tàn nhẫn lắm, những gì chị thấy đã là mặt dịu dàng nhất của cậu ấy rồi đấy.”
Mãi nửa ngày sau Chu Thiến mới về, còn Lục Thần lấy lời khai xong thì chạy tới. Các khớp ngón tay của cậu toàn những vết thương nhỏ li ti, nhìn qua là biết do dùng nắm đấm nện người ta mà ra.
Cậu sờ trán tôi, ánh mắt ánh lên vẻ xót xa rõ rệt: “Làm chị sợ rồi đúng không?”
Tôi lắc đầu, cậu lại xin lỗi tôi: “Đều tại em. Em không ngờ anh ta dám hạ thuốc, em chỉ nghĩ là giấu không cho chị biết rồi để mắt đến chị kỹ hơn một chút là được, lỡ nói ra lại kéo cả chị của Chu Thiến vào, dù sao người ta cũng là con gái, loại chuyện này bớt đồn ra ngoài được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”
Cậu thở phào với vẻ sợ bóng sợ gió: “Hôm qua chị đi rồi em cứ không yên tâm, nhớ ra chị từng dùng iPad của em đăng nhập tài khoản nên em mở định vị tìm điện thoại chị, may mà tìm được. Chị ơi, sau này không được đi ăn với mấy gã đàn ông vớ vẩn bên ngoài nữa đâu nhé, chị muốn ăn gì, em đưa chị đi.”
Tôi nhìn vết thương trên tay cậu, ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”
Lục Thần: “Thế mới ngoan chứ, phải biết nghe lời.”
Tôi lại gật đầu: “Được.”
Lục Thần cười: “Có phải hôm nay em nói gì chị cũng nghe đúng không?”
Tôi đồng ý: “Hôm nay em là nhất.”
Cậu xích lại gần tôi: “Vậy chị ơi, ngủ với em nhé? Đã bao nhiêu năm rồi chị không ôm em ngủ nữa.”
Tôi cảm thấy huyết áp mình lại vọt lên. Cái thằng nhóc khốn khiếp này nghiêm túc chưa quá ba phút lại bắt đầu dở chứng. Tôi mỉm cười: “Cút.”
Cậu không cút, ngược lại càng sán lại gần hơn, hàng mi dài và dày quét qua da tôi, chóp mũi cọ sát vào mũi tôi, hơi thở của cậu bao trùm lấy tôi, mang theo mùi mồ hôi mỏng quyện với hương sữa tắm bạc hà thanh mát.
Mặt tôi nóng rực, đưa tay đẩy cậu: “Sát vào gần thế làm gì?”