Chương 1 - Bí Mật Giữa Chúng Ta
“Chị ơi, em muốn ngủ với chị.” Lục Thần cười nói.
Đôi mắt đen láy của cậu híp lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tuyệt đẹp, dáng vẻ lười nhác và thản nhiên, cứ như thể chỉ đang hỏi trưa nay ăn gì vậy.
Cái vẻ ngang ngược của cậu làm tôi tức phát run, chỉ muốn quay đầu bỏ đi ngay lập tức.
Nhưng tôi vẫn cố nhịn, hít sâu một hơi: “Lục Thần, tương lai em sẽ có bạn gái, đến lúc đó hẵng đi mà ngủ với cô ấy.”
“Nhưng em chỉ muốn chị thôi.” Lục Thần cười híp mắt: “Không cần người khác.”
Tôi biết thừa cậu cố tình, từ nhỏ cậu đã thích trêu chọc tôi rồi.
Chúng tôi quen nhau từ bé, bố tôi là tài xế cho bố cậu, còn mẹ tôi làm quản gia trong nhà cậu. Bố mẹ cậu mải mê kiếm tiền, lơ là việc quản giáo, dẫn đến việc cậu từ nhỏ đã nghịch ngợm ngang bướng, chẳng ai trị nổi. Hồi bé xíu, ban đêm cậu không dám ngủ, tôi tốt bụng ôm cậu ngủ vài hôm, thế là từ đó cậu bám dính lấy tôi, cực kỳ thích trêu chọc tôi, trở thành cơn ác mộng lớn nhất đời tôi.
Oái oăm thay, bố mẹ Lục Thần lại rất hay nhờ tôi trông chừng cậu. Lần này cũng vậy, họ đi công tác nên giao cậu cho tôi quản lý, thù lao trả cũng rất hậu hĩnh.
Tôi hít sâu một hơi, cầm quyển sách lên chuyển chủ đề: “Nào, chúng ta làm vài bài toán đi, lên đại học rồi cũng không thể buông thả bản thân được…”
Lục Thần bĩu môi, mất kiên nhẫn giật lấy cuốn bài tập, làm loáng một cái đã xong hết đống bài: “Chị ơi, ngủ thôi.”
Tôi thật sự muốn chửi thề, nhưng lại không quen nói bậy. Đang lúc do dự thì điện thoại của tôi reo lên, đúng là vị cứu tinh của đời tôi.
Là đàn anh khóa trên gọi tới rủ tôi đi ăn. Đàn anh tên Cố Mặc, học giỏi, nhân phẩm tốt lại nhã nhặn ôn hòa. Trước khi tốt nghiệp anh ấy rất chiếu cố tôi, nay vừa đi công tác về muốn gặp mặt ôn lại chuyện cũ. Xét về lý, tôi cũng nên mời anh ấy một bữa, thế là tôi chốt luôn nhà hàng rồi cúp máy.
Lục Thần xoay xoay cây bút trong tay, nghiêng đầu nhìn tôi cười: “Chị ơi, ai thế, sao chị phải lặn lội đi xa thế để mời người ta ăn cơm?”
Tuy cậu đang cười, nhưng trong mắt lại ngập tràn sự khó chịu.
Tôi sợ đắc tội với tên tiểu ma vương này thì hôm nay khỏi bước chân ra khỏi nhà mất, bèn ôn tồn thương lượng: “Là đàn anh khóa trên, tên Cố Mặc. Em cứ ở nhà ngoan nhé, chị đi ăn một bữa rồi về ngay.”
Lục Thần chống cằm, trên mặt xẹt qua tia chán ghét: “Là cái gã cán bộ hội học sinh vừa ra trường lúc em mới nhập học đó hả.”
“Đúng rồi.” Tôi cất điện thoại, xem lại giờ giấc, đang vội ra ngoài.
Lục Thần đứng phắt dậy: “Em đi cùng chị.”
“Không được.” Tôi từ chối thẳng thừng.
Từ nhỏ Lục Thần đã cậy thế nắm đấm cứng, lấy cớ mĩ miều là ngăn cản tôi yêu sớm để dọa chạy hết đám nam sinh xung quanh tôi, hại tôi trước khi lên đại học chỉ có đúng một đứa bạn khác giới là cậu.
Tôi có điên mới dẫn cậu đi cùng.
Lục Thần nhún vai: “Thế thì đều đừng đi nữa. Em có nhiều bài không biết làm lắm, chị phải dạy em.”
Cậu không biết cái quái gì cơ chứ! Cậu làm bài còn nhàn nhã hơn cả tôi, tôi lấy trình độ gì mà dạy cậu! Làm như tôi không biết cậu thi đậu vào trường tôi với số điểm cao chót vót ấy!
Tôi tức giận trừng mắt lườm Lục Thần một cái thật sắc, nhưng cậu cứ chắn rịt trước mặt tôi, trưng ra bộ mặt vô lại, ngang dọc kiểu gì cũng không cho tôi đi.
Thế là căn bệnh cũ của tôi lại tái phát, nước mắt cứ thế đảo quanh hốc mắt.
Đây là cái tật từ nhỏ bị cậu chọc tức mà thành, cứ hễ cậu bắt nạt tôi là tuyến lệ của tôi mất kiểm soát, nước mắt cứ như không mất tiền mua mà tuôn rơi lã chã.
Lục Thần thấy tôi sắp khóc, bèn vươn vai lười biếng, thở dài một hơi: “Trêu chị chút thôi mà cũng tưởng thật, lớn hơn em hai tuổi đầu rồi mà suốt ngày khóc lóc mít ướt. Đi đi, trong vòng ba tiếng phải có mặt ở nhà.”
Cậu còn dám ra giờ giới nghiêm cho tôi, rốt cuộc là ai đang quản ai hả! Tôi tức suýt nghẹn thở, quay lưng đi thẳng.
Ra đến cửa, Lục Thần lại cất tiếng gọi: “Chị ơi.”
Tôi ngoảnh lại, khóe miệng cậu nhếch lên một nụ cười, chậm rãi nhả từng chữ: “Chị cẩn thận nhé, bên ngoài nhiều người xấu lắm đấy.”
“Người xấu xa nhất chính là em đó!” Tôi hờn dỗi bước ra ngoài.
Tôi mời Cố Mặc ăn cơm, nhâm nhi vài ly bia, trò chuyện dăm ba câu, ba tiếng đồng hồ trôi qua rất nhanh.
Cố Mặc ngập ngừng muốn nói lại thôi: “Nặc Nặc, thật ra lần này anh về đây là cố tình muốn gặp em.”
Anh ấy cười: “Là vì em mà quay lại, em hiểu không?”
Tôi ngẩn người, đây là tỏ tình sao? Nhưng tôi đâu có suy nghĩ đó với anh ấy. Đầu óc tôi trống rỗng, vừa muốn từ chối lại vừa không muốn làm tổn thương người ta, ấp úng nói: “Chuyện này… em cảm thấy, em cảm thấy là thế này—”
Tôi đang vắt óc tìm từ ngữ để nói, còn chưa nghĩ ra thì trên đỉnh đầu bỗng vang lên một giọng nói lạnh lẽo: “Là thế nào cơ? Chị ơi?”
Tôi ngẩng đầu nhìn theo tiếng gọi, Lục Thần đang đứng lù lù trước mặt tôi, ngoài cười nhưng trong không cười, trong tay còn xách theo cái mũ bảo hiểm.
“Sao em lại đến đây?” Tôi kinh ngạc hỏi, cái người này sao cứ thoắt ẩn thoắt hiện vậy.
Lục Thần ném mũ bảo hiểm cho tôi: “Ba tiếng rưỡi rồi, em mà không đến chắc chị tính không về nữa luôn quá.”
Tôi tức muốn nổ phổi.
Tôi quen cậu từ năm 9 tuổi, bị bắt nạt suốt 12 năm rồi, giờ cậu lại còn sinh thêm cái tật đặt giờ giới nghiêm cho một người trưởng thành như tôi nữa!
Cố Mặc hỏi tôi: “Nặc Nặc, vị này là?”
“Em trai em.”
“Bạn trai cô ấy.”
Tôi và Lục Thần đồng thanh lên tiếng.
Tôi quát cậu: “Lục Thần, em ăn nói lung tung cái gì thế?”
Lục Thần lạnh lùng liếc Cố Mặc một cái, rồi quay sang nhìn tôi, trong giọng nói mang theo chút cáu bẳn: “Hứa Nặc, theo em về nhà.”
Trong lòng tôi cực kỳ muốn gào lên là tôi không về, em có phải bố tôi đâu. Nhưng cơ thể lại rất thành thật, tôi quay sang nói với Cố Mặc: “Đàn anh, ngại quá, em về nhà trước đây, hôm khác em sẽ mời anh bữa cơm để tạ lỗi.”
Tôi không muốn nghe lời Lục Thần, nhưng tôi hết cách rồi. Bởi vì khóe mắt tôi vừa liếc thấy nắm đấm của Lục Thần đã siết chặt lại. Tôi biết đó là dấu hiệu cậu đang thực sự nổi điên.
Lục Thần đánh nhau ác thế nào tôi đã từng chứng kiến. Hồi cấp ba có mấy tên lưu manh ngày nào tan học cũng bám theo quấy rối tôi, Lục Thần biết chuyện, một thân một mình đánh gục toàn bộ đám đó. Lúc ấy người cậu đầy máu, cứ cắn răng chịu đựng cho đến khi mấy tên kia nằm bẹp dí hết mới để tôi vừa khóc vừa đưa vào viện. Ra viện cậu còn được nhận cả giải thưởng dũng cảm cứu người, từ đó về sau không còn tên lưu manh nào dám trêu chọc tôi nữa.
Cái thân hình mỏng manh của Cố Mặc mà rơi vào tay cậu thì không trụ nổi quá ba phút đâu.
Tôi không tình nguyện đi theo Lục Thần ra ngoài, ngồi lên chiếc mô tô phân khối lớn của cậu, chiếc xe gầm rú rồi lao vút đi. Tôi giật nảy mình, vội vàng ôm chặt lấy eo cậu, áp sát vào lưng cậu không hở chút gió nào, chỉ sợ bị rớt xuống.
Lưng Lục Thần bỗng chốc cứng đờ, gượng gạo chạy được khoảng năm trăm mét thì cậu phanh gấp, dừng xe lại. Cậu tháo mũ bảo hiểm, quay đầu bảo tôi: “Buông tay, xuống xe.”
Không hiểu sao tai cậu lại đỏ ửng lên.
Tôi không hiểu sao lại bước xuống một cách kỳ lạ, Lục Thần vung đôi chân dài, cũng đi xuống theo.
“Gọi taxi mà về.” Cậu liếc tôi một cái: “Không đi mô tô nữa.”