Chương 2 - Bí Mật Gia Tộc Đằng Sau Tấm Màn
2.
Tan làm, tôi quay về cái gọi là “nhà” đó.
Một căn nhà cũ nát trong khu nhà làng giữa thành phố, mái ngói, tường tróc sơn, lộ ra từng viên gạch đỏ bên trong.
Trước cửa chất một đống thùng carton rách và chai nhựa, đó là “kế sinh nhai” mà ba mẹ dùng để diễn cho người ngoài xem.
Tôi đẩy cửa bước vào, trong nhà không bật đèn, tối mờ như hầm rượu.
“Tiểu Tiểu về rồi à?”
Mẹ từ trong phòng đi ra, tay bưng một cái bát men tráng bị mẻ miệng.
“Mau ăn đi, còn nóng đó, mẹ để dành cho con.”
Trong bát là mấy cái sủi cảo hình thù méo mó, vỏ dày nhân ít, nổi lềnh bềnh trong nước bột đục ngầu.
Nếu là trước đây, tôi sẽ cảm động đến đỏ hoe mắt, ăn ngấu nghiến rồi móc thẻ lương đưa cho bà.
Nhưng hôm nay, nhờ ánh đèn đường hắt vào từ cửa, tôi nhìn rõ những dấu vết trên ngón tay mẹ.
Đó là dấu mài dũa khi làm móng.
Dù sơn móng đã được tẩy đi, nhưng bề mặt móng vẫn còn ánh bóng.
Một đôi tay đi nhặt lá rau thừa…
có đi làm loại chăm sóc móng vài trăm một lần không?
“Con không đói.”
Tôi đặt túi xuống bàn.
“Công ty phát thưởng cuối năm rồi.”
Vừa nghe ba chữ thưởng cuối năm, ba tôi lập tức ngồi bật dậy khỏi cái ghế sofa rách nát đã hỏng một nửa, điếu thuốc lào trong tay gõ xuống kêu cộp cộp.
“Phát bao nhiêu?”
Giọng ông khàn khàn, lộ rõ sự sốt ruột.
Tôi nhìn ông.
Gương mặt này, tôi đã nhìn suốt hai mươi lăm năm.
Từng nếp nhăn trên đó, tôi từng nghĩ đều là vì tôi mà nhọc nhằn.
Giờ mới thấy, đó là lúc tính toán người khác mà nhăn lại.
“Ba ngàn.”
Tôi lấy phong bì trong túi ra, đặt lên bàn.
Ba tôi cau mày:
“Sao có mỗi ba ngàn? Tao nghe… nghe ông Vương nhà bên nói, bên họ sale đứng nhất đều phát mấy chục ngàn.”
“Công ty làm ăn không tốt.”
Tôi bình thản nói dối.
“Quản lý Lâm nói năm sau sẽ tăng lương cho con.”
“Ờ, thằng Vĩ là đứa tốt, sẽ không bạc đãi con đâu.”
Mẹ vội vàng giảng hòa, đưa tay ra lấy phong bì.
“Ba ngàn cũng không ít rồi, vừa hay bù được khoản tiền thuốc tháng trước của ba con.”
Khoảnh khắc đó, tia lửa cuối cùng trong lòng tôi… tắt hẳn.
Tiền thuốc cái gì chứ, e là chỉ đủ cho họ ăn một bữa.
Tôi giống như con lừa bị bịt mắt, đi vòng quanh cối xay hết vòng này đến vòng khác, tưởng là đang chạy về phía xa,
thực ra chỉ đang đứng yên một chỗ… xay bột cho họ.
“Con đau dạ dày.”
Tôi đột nhiên nói.
Tay mẹ cầm tiền khựng lại một chút, trong mắt lóe lên vẻ mất kiên nhẫn, rồi nhanh chóng bị nét hiền từ che giấu.
“Sao lại đau dạ dày nữa rồi? Có phải không ăn uống đàng hoàng không? Uống hai viên thuốc giảm đau là được, đi bệnh viện tốn tiền lắm.”
“Ừ, con biết rồi.”
Tôi quay người, bước vào căn phòng nhỏ cải tạo từ ban công của mình.
Phòng chỉ khoảng ba mét vuông, đặt vừa một cái giường đơn, xoay người thôi cũng khó.
Trên tường dán kín bằng khen của tôi, từ tiểu học, trung học, đại học, cho đến cúp quán quân doanh số của công ty.
Những tờ giấy này, là trụ cột tinh thần của tôi suốt hai mươi lăm năm.
Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình đủ giỏi, là có thể kéo cả gia đình này ra khỏi vũng bùn.
Tôi kéo từ dưới gầm giường ra một chiếc vali cũ.
Mua từ hồi đại học, gãy mất một bánh xe, kéo đi kêu loảng xoảng.
Tôi bắt đầu thu dọn đồ.
Vài bộ quần áo thay, một cái cốc tróc sơn, và một xấp dày bệnh án.
Loét dạ dày.
Xuất huyết dạ dày.
Khâu vá lỗ thủng dạ dày.
Cắt bỏ phần lớn dạ dày…
Mỗi tờ giấy, đều là một huân chương.
Chỉ có điều… là huân chương của sự ngu ngốc.
Bên ngoài cửa truyền vào giọng nói khe khẽ của ba mẹ.
“Hôm nay con bé này sao thấy hơi lạ?” mẹ hỏi.
“Mệt thôi.” ba tôi thờ ơ đáp.
“Đơn của Trương tổng vừa ký xong, chắc bị lột một lớp da rồi. Không sao, ngủ một giấc là ổn. Mai nhớ đi gửi ba ngàn đó nhé, bên thằng Vĩ nói nó ưng một bộ nội thất gỗ hồng mộc, vừa hay mua thêm cho nó hai cái đệm ngồi.”
Tôi nhét tờ bệnh án cuối cùng vào vali, kéo khóa lại.
Đệm ngồi.
Tôi uống rượu đến xuất huyết dạ dày vì ba ngàn này,
họ quay đầu đã đem đi mua hai cái đệm ngồi.