Chương 2 - Bí Mật Gia Đình
Như vừa ăn mấy cân thuốc nổ, vừa thấy tôi đã nổ tung ngay.
“Chẳng phải bảo em chờ anh ở cổng trường à? Em tự chạy về làm gì!”
Tôi cũng nổi giận.
Buột miệng phản pháo: “Trước đây anh cũng có đón em bao giờ đâu, sao hôm nay đột nhiên muốn đón em tan học?”
“Chưa từng đón?”
“Chưa từng đón?”
Mẹ và bố đồng thanh.
Bố một bước lao vọt từ bàn trà qua.
Giơ tay tát thẳng vào mặt Trâu Chiêu một cái thật mạnh.
“Tôi bảo con mỗi ngày đưa đón em gái đi học, con đón kiểu vậy đó hả!”
Má trái Trâu Chiêu in một dấu đỏ chót.
Hốc mắt lập tức đỏ lên.
Nhưng dù sao cũng đã là một đấng nam nhi gần một mét chín.
Anh ấy nghiến răng, nuốt nước mắt xuống.
Tôi bị dọa giật nảy.
Tôi chưa từng thấy bố nổi giận lớn như vậy.
Xong rồi xong rồi.
Dựa theo tính cách của Trâu Chiêu, hôm nay nhất định sẽ nổi điên ngay tại chỗ.
Không ngờ, anh ấy không nói bất kỳ lời phản bác nào.
Chỉ cúi đầu, lẩm bẩm:
“Xin lỗi.”
“Lần sau sẽ không như vậy nữa.”
Phản ứng của Trâu Chiêu càng khiến tôi chắc chắn hơn.
Anh ấy không bình thường.
Không, nói chính xác thì cả nhà tôi đều không bình thường.
5
Trâu Chiêu ngoan ngoãn quỳ trước cửa suốt một đêm.
Điều thần kỳ hơn là ngày hôm sau, anh ấy không tìm tôi cãi, cũng không làm loạn.
Cứ như chỉ sau một đêm đã trưởng thành thành một người lớn chín chắn.
Lòng em gái rất an ủi.
Lúc đi học, anh ấy lặng lẽ đạp xe theo sau tôi.
Ban đầu tôi cũng muốn học đạp xe.
Nhưng mẹ cảm thấy nguy hiểm, nhất quyết không cho tôi đạp.
Thà bỏ mấy trăm nghìn tệ mua một căn nhà gần trường cấp ba, đi bộ mười phút là tới.
Trâu Chiêu nói mình quen đạp xe rồi, quãng đường mười phút cũng phải đạp.
Nhưng tôi biết, anh ấy là để tỏ vẻ ngầu, thu hút cô gái anh ấy thích chú ý.
“Này, anh với chị Mễ Giai sao rồi?”
Suy nghĩ của Trâu Chiêu như vừa từ nơi rất xa quay về.
Anh ấy bóp mạnh phanh.
May mà tốc độ xe chậm, nếu không cả người đã bay thẳng ra tại chỗ rồi.
“Chẳng sao cả.” Anh ấy nói.
“Chẳng phải anh vẫn luôn theo đuổi chị ấy à?”
“Sao thế, người ta không để mắt tới anh?”
Tôi nói với chút giễu cợt.
Trâu Chiêu tức tối liếc tôi một cái.
Nếu là bình thường, chắc chắn anh ấy đã đạp xe đi mất.
Nhưng lần này anh ấy chỉ mông lung nhìn con đường phía trước, chậm rãi giữ nhịp cách tôi vài bước.
“Sắp thi đại học rồi.” Anh ấy trầm tư.
“Thì sao?”
“À, em nhớ ra rồi, chị Mễ Giai là học sinh giỏi, chắc chị ấy có thể thi vào một trường đại học rất tốt nhỉ?”
“Còn thành tích của anh, chậc chậc chậc…”
“Bây giờ anh muốn học hành tử tế cũng không kịp nữa rồi nhỉ? Cách kỳ thi đại học chưa tới một trăm ngày.”
Trâu Chiêu nhíu mày.
Vẻ mặt lúc thì nghiêm trọng, lúc thì chuyên chú.
Từ nhỏ tới lớn, anh ấy luôn có thái độ cà lơ phất phơ.
Ngay cả trường cấp ba hiện tại anh ấy cũng nhờ suất đặc cách bóng rổ mới thi vào được.
Tôi chưa từng thấy vẻ mặt nghiêm túc như vậy trên mặt anh ấy.
Anh ấy đột nhiên quay đầu nhìn tôi.
Khóe môi cong lên, lộ ra kiểu cười tà mị quen thuộc của anh ấy.
“Ai nói bây giờ học hành tử tế là không kịp?”
“Em cứ chờ xem.”
Anh ấy tăng tốc đạp vài bước tới tiệm văn phòng phẩm trước cổng trường.
Vài phút sau.
Ôm một chồng sách Ngũ Tam đi ra.
Tôi nhìn từ xa, trợn trắng mắt.
“Xì.”
“Nước đến chân mới nhảy.”
Tôi tưởng Trâu Chiêu chỉ nhất thời hứng lên, không ngờ anh ấy thật sự như bị quỷ nhập.
Sau khi tan học, anh ấy không cắm ở quán net, cũng không đi làm trẻ trâu độ xe nữa, mà ngoan ngoãn ở lại tự học buổi tối trong trường.
Sau khi tự học buổi tối kết thúc, anh ấy xuất hiện ở cửa lớp tôi ngay lập tức, đợi tôi cùng về nhà.
Mưa gió không ngại.
Chị Mễ Giai từng tới tìm tôi một lần.
“Gần đây anh em hình như luôn tránh chị, không biết có phải hôm đó chị nói hơi nặng lời với cậu ấy không.”
Chị ấy đưa tôi một lá thư, bảo tôi chuyển cho Trâu Chiêu.
Trâu Chiêu nhận thư, nhìn cũng không nhìn, trực tiếp khóa vào ngăn kéo.
“Anh không đọc thư à?”
Trâu Chiêu lắc đầu.
Đáy mắt chảy qua sự kiên định hiếm thấy như liều chết phá vòng vây.
“Thời gian sẽ cho ra đáp án.”
6
Rất nhanh, kỳ thi đại học tới.
Mấy ngày thi đại học, tôi được nghỉ ở nhà.
Nhà hàng xóm có thí sinh thi đại học đều căng thẳng không chịu nổi, nào là cá thịt ê hề, nào là nhân sâm thuốc bổ, chỉ mong con nhà mình một lần đoạt giải, dựa vào kỳ thi đại học thay đổi vận mệnh.
Không thể không nói, tôi cũng hơi căng thẳng.
Điều kỳ lạ là bố mẹ lại chẳng để tâm chút nào tới kỳ thi đại học của Trâu Chiêu.
Cứ như anh ấy chỉ đi tham gia một kỳ thi bình thường đến không thể bình thường hơn.
Tôi hỏi bố mẹ.
Mẹ lau bàn: “Không sao đâu, nó có thể thi được bao nhiêu điểm, trong lòng bố mẹ biết rõ.”
Bố chuyên chú nhìn điện thoại, mí mắt cũng không nâng lên.
“Đúng vậy, con trai mà, cho dù thi vào trường cao đẳng, ra ngoài cũng không phải không có việc làm, sợ gì? Cùng lắm bố dẫn nó đi công trường bê gạch.”
Nói tới đây, ông mới ngẩng đầu, nhìn sang phía mẹ.
Hai người nhìn nhau, hiểu ngầm mà cười.
Tôi đột nhiên nhớ ra.
Trước đây tôi thường xuyên thấy trên điện thoại.