Chương 4 - Bí Mật Dưới Tầng Hầm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nhưng mặt Phương Bội Trân liền cứng đờ.

Tôi liếc nhìn bà một cái.

Cuối cùng bà cũng biết, câu nói “ăn cơm trước đã” tối qua làm tổn thương không chỉ một mình tôi.

Ông cữu đứng dậy.

“Đừng cãi nhau nữa.”

“Chúng ta cùng đến khu nhà đó.”

“Cảnh Xuyên, nếu cháu trong sạch, thì mở cửa trước mặt mọi người.”

Thiệu Cảnh Xuyên nghiến răng nói: “Đây là chuyện riêng của cháu.”

Ông cữu sầm mặt.

“Cháu đổ vấy tiền điện lên đầu Tuệ Tuệ dọa vợ cháu sợ hãi thành ra thế này, mà còn gọi là chuyện riêng?”

“Hôm nay là tiệc hỉ của cữu, cữu cũng không sợ mất mặt.”

“Kẻ thật sự mất mặt không phải là người muốn hỏi cho ra nhẽ, mà là kẻ làm chuyện khuất tất.”

Câu nói này như một cái tát giáng thẳng vào mặt Thiệu Cảnh Xuyên.

Ngọn lửa trong mắt anh ta như muốn phun ra, nhưng lại không thể nổi cáu với bề trên.

Tôi gọi một chiếc xe cỡ lớn.

Đường Nhân ôm Trình Trình ngồi cạnh tôi.

Suốt chặng đường chị ấy không nói lời nào.

Trình Trình nhét bàn tay nhỏ bé vào lòng bàn tay chị, hỏi khẽ: “Mẹ ơi, chúng ta còn về nhà không?”

Yết hầu Đường Nhân trượt lên xuống.

“Về chứ.”

“Nhưng lần này mẹ sẽ đưa con về.”

Nghe câu nói đó, mũi tôi cay xè.

Đèn ở lối vào tầng hầm B2 trắng toát.

Giám đốc ban quản lý, quản gia, thợ điện và hai bảo vệ đều có mặt.

Ngoài ra còn có ba người đàn ông lạ mặt đang ngồi xổm một bên.

Trên mặt đất là một hộp dụng cụ.

Bên trong có xà beng, máy khoan điện và một lõi khóa mới.

Thiệu Cảnh Xuyên vừa xuống xe, lập tức lao tới.

“Ai cho các người giữ người ở đây?”

Giám đốc ban quản lý giơ tờ giấy đăng ký lên.

“Không phải giữ người, là mời họ đợi chủ hộ đến.”

“Họ không có giấy tờ chứng minh hợp pháp, không thể vào.”

Ba người đàn ông kia nhìn thấy Thiệu Cảnh Xuyên, sắc mặt cũng thay đổi.

Một người đội mũ trong số đó hạ giọng nói: “Anh Thiệu, không phải anh nói đã lo lót xong xuôi rồi sao?”

Thiệu Cảnh Xuyên trừng mắt lườm hắn ta đầy hung tợn.

“Câm miệng.”

Tôi giơ ống kính điện thoại lên.

“Các người đến để thay khóa, hay đến để chuyển đồ?”

Gã đội mũ lập tức quay mặt đi.

“Không liên quan đến tôi.”

Quản gia ban quản lý chỉ về phía cuối hành lang.

“Chị Đường, phòng chứa đồ nhà chị ở đằng kia.”

Ở cuối hành lang là một cánh cửa sắt.

Trên cửa dán số 1202.

Bên cạnh còn có một ổ khóa mật mã màu đen được lắp đặt tạm thời.

Đường Nhân nhìn ổ khóa đó, ngẩn người rất lâu.

“Tôi chưa từng thấy cái khóa này.”

Giám đốc ban quản lý gật đầu.

“Ổ khóa này mới được lắp hồi đầu tháng.”

“Anh Thiệu nói chị biết.”

Đường Nhân nhắm mắt lại.

“Tôi không biết.”

Thiệu Cảnh Xuyên bực dọc kéo cổ áo.

“Tôi lắp cái khóa thì làm sao?”

“Bên trong toàn hàng giá trị, chống trộm không được à?”

Tôi hỏi: “Hàng của ai?”

Anh ta nói: “Của khách hàng.”

Tôi hỏi: “Khách hàng nào?”

Anh ta nói: “Cô không có quyền quản.”

Tôi bật cười.

“Vậy thì để ban quản lý mở cửa, xem rốt cuộc là hàng giá trị gì.”

Thiệu Cảnh Xuyên lập tức chắn trước cánh cửa sắt.

“Ai dám động?”

Đường Nhân bước đến trước mặt anh ta.

Chị ấy thấp hơn anh ta rất nhiều, nhưng khoảnh khắc đó chị không hề né tránh.

“Tôi dám.”

“Ở đây cũng có tên tôi.”

“Cái nhà này cũng có một nửa của tôi.”

“Anh để tôi phải gánh tiền điện giá cao suốt hai tháng qua để em gái tôi bị chửi, để con trai tôi ngày nào cũng sợ anh nổi cáu.”

“Hôm nay tôi bắt buộc phải biết bên trong có cái gì.”

Thiệu Cảnh Xuyên nhìn chằm chằm chị ấy.

“Đường Nhân, cô đừng có hối hận.”

Nước mắt Đường Nhân rơi xuống.

“Điều tôi hối hận nhất, chính là những năm qua cái gì cũng nghe lời anh.”

Giám đốc ban quản lý bảo thợ điện kiểm tra ổ khóa.

Thợ điện ngồi xổm xuống xem xét vài giây.

“Ổ khóa này có thể ngắt điện để mở chốt khẩn cấp, nhưng cần chủ nhà ký tên.”

Đường Nhân cầm lấy cây bút.

Thiệu Cảnh Xuyên bất ngờ lao tới cướp tờ giấy đăng ký.

Tôi đã chuẩn bị từ trước, lập tức giấu tờ giấy ra sau lưng.

Hai bảo vệ kẹp chặt anh ta từ hai bên trái phải.

Anh ta giãy giụa đến đỏ bừng mặt.

“Đường Nhân!”

“Cô mở cánh cửa này ra, chúng ta xong đời đấy!”

Ngòi bút của Đường Nhân dừng lại một nhịp.

Sau đó, chị ấy nắn nót viết từng nét ký tên mình.

Cạch một tiếng.

Chốt khẩn cấp của khóa mật mã bật mở.

Từ khe cửa sắt, một luồng gió oi bức ập ra.

Cùng với luồng gió đó là một mùi chua chua ngọt ngọt bốc lên.

06

Tất cả mọi người đều lùi lại một bước.

Thợ điện dùng đèn pin rọi vào trong.

Trong phòng không có đèn.

Bảy cỗ máy cao ngang hông người xếp sát vào tường.

Mỗi chiếc đều được nối với những đoạn dây điện màu đen to bự, trên vỏ máy dày đặc lỗ tản nhiệt.

Sau khi ngắt điện, quạt đã ngừng quay, nhưng máy vẫn đang phả ra hơi nóng.

Trên mặt đất chất đầy những thùng túi nilon bọc kín.

Còn có vài chiếc thùng xốp màu trắng.

Đường Nhân bịt mũi, giọng run rẩy.

“Đây là cái gì?”

Thiệu Cảnh Xuyên bị bảo vệ ấn chặt, sắc mặt đã xám xịt.

Anh ta vẫn còn cứng miệng.

“Chỉ là thiết bị bình thường thôi.”

“Dùng để kinh doanh.”

Giám đốc ban quản lý cau mày tiến lại gần nửa bước.

“Thiết bị bình thường cần nối riêng nhiều ổ cắm thế này sao?”

“Lại còn câu đường dây từ đồng hồ điện sinh hoạt của gia đình xuống?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)