Chương 6 - Bí Mật Dưới Đáy Nước

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

«Hiện… hiện hình rồi.» Tôi sợ đến mức nói lắp.

Một bóng đen đứng trước cửa không nhúc nhích, đồng thời một âm thanh kỳ lạ vang lên. «Tí tách.» Từng tiếng một. Tôi lặng lẽ lùi về sau Trương Đông Mai, bật đèn pin điện thoại chiếu về phía cửa. Người đứng trước cửa chính là cái x/ác nữ vô danh vớt lên từ Thanh Hiệp, âm thanh lạ lùng kia chính là tiếng nước nhỏ giọt. Th* th/ể th/ối r/ữa không ngừng rỉ nước, dưới chân nữ thi đã có một vũng nước lớn. Trương Đông Mai cũng bất động, hai mắt dán ch/ặt vào cái x/ác, vẻ mặt như đối mặt với kẻ th/ù lớn.

Thân hình nữ thi nhanh chóng phồng lên, đỉnh đầu suýt chạm tới khung cửa, thân hình cũng gần như chiếm trọn lối đi. Tiếng nước nhỏ giọt dần biến thành tiếng chảy róc rá/ch. Chỉ trong một hai phút, mặt đất đã ướt sũng.

«Sư phụ Trương.» Tôi lo lắng gọi.

Trương Đông Mai vẫn không nhúc nhích. Tôi nhìn quanh căn phòng, nơi này không có cửa sổ, cửa chính lại bị cái x/ác chặn đứng, hoàn toàn không có chỗ thoát thân. Chẳng mấy chốc, nước trong phòng đã dâng quá mắt cá chân, nước tràn vào trong giày, chân trượt đi trong giày. Lúc này tôi mới nghe thấy Trương Đông Mai ho lên một tiếng.

«Oan có đầu n/ợ có chủ, làm hại người vô tội là thiên lý không dung, kết cục làm q/uỷ, không còn cơ hội đầu th/ai. Nếu ngươi đồng ý kết hôn âm với người đàn ông này, ta hứa sẽ lo liệu cho ngươi.»

Căn phòng im lặng mười mấy giây, sau đó cái x/ác phát ra vài tiếng kêu “cạc cạc” chói tai như tiếng vịt. Tôi từng nghe người ta nói tiếng q/uỷ kêu giống tiếng vịt, không ngờ lại là thật. Ngay lập tức, cái x/ác xẹp xuống như quả bóng bị thoát khí, trở lại kích thước ban đầu. Nước trên mặt đất cũng bắt đầu thấm xuống, chớp mắt đã biến mất. Tôi dùng điện thoại soi xuống sàn, không còn bất kỳ dấu vết nào của việc ngập nước.

Trương Đông Mai nhanh chóng lấy từ trong túi ra một lá bùa vàng nhai nát, bóp cằm cái x/ác, nhét bùa vào miệng nó. Ngay lập tức cái x/ác đổ xuống, Trương Đông Mai nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, xoay người một cái, cái x/ác đã nằm trên lưng bà.

«Cô kéo x/ác chồng cô ra đi.»

Nói xong, Trương Đông Mai cõng cái x/ác ra gian chính trước. Tôi gãi gãi đầu, bước tới bên th* th/ể chồng, ngón tay vừa chạm vào anh ấy, tôi không khỏi “ơ” một tiếng. Chồng tôi cũng là ch*t đuối, nhưng cơ thể lại không hề sưng phù, giống hệt người bình thường. Chẳng lẽ là do thời gian chồng tôi ngâm trong nước quá ngắn?

Trương Đông Mai đang giục ở gian chính, tôi không có thời gian suy nghĩ kỹ, kéo hai chân chồng ra ngoài. Tôi và Trương Đông Mai đặt hai cái x/ác nằm song song cạnh nhau.

«Tình hình lúc nãy cô cũng thấy rồi, ta đã hứa sẽ cho chồng cô và cái x/ác nữ này kết hôn âm, và nhất định phải hợp táng dưới danh nghĩa vợ chồng, nếu không hậu họa khôn lường.»

Tôi mím môi không nói, sao có thể được chứ? Chồng tôi ch*t rồi vẫn là chồng tôi, nếu anh ấy hợp táng với người đàn bà khác thì tôi là gì? Đây hoàn toàn không phải là vấn đề tôi có yêu chồng hay không, mà là vấn đề về lòng tự trọng.

«Sư phụ Trương, đ/ốt cái x/ác nữ kia đi được không?»

Trong phim m/a, bắt được cương thi là phải hỏa th/iêu, như vậy cương thi mới không thể gây họa.

«Cô nghĩ đơn giản quá, h/ồn của cái x/ác nữ này chưa rời khỏi cơ thể, cô đ/ốt x/ác nó chỉ làm tăng thêm oán khí, đến lúc đó h/ồn rời x/ác trực tiếp thành m/a, trên đời này không ai đối phó nổi nó đâu.»

Trương Đông Mai lườm tôi đầy bất mãn.

«Chẳng lẽ chỉ còn cách để họ kết hôn âm?»

Trương Đông Mai gật đầu: «Bắt buộc phải vậy. Cô và chồng cô vốn dĩ duyên mỏng, sau này cô còn có gia đình mới.»

Tôi lại vò đầu, lần này vò rụng mấy sợi tóc: «Nhưng bố mẹ chồng tôi còn chưa biết con trai họ đã ch*t, tôi tự ý quyết định kết hôn âm cho con trai họ với một cái x/ác vô danh, họ chắc chắn sẽ không tha thứ cho tôi.»

«Bố mẹ chồng cô có tha thứ cho cô hay không thì quan trọng bằng mạng sống của cô sao? Nếu cô còn ngăn cản, cái x/ác nữ này thi biến, ta cũng không bảo toàn được mạng cho cô đâu.»

Trương Đông Mai nhấn mạnh câu cuối, tôi nghe ra sự đe dọa trong đó. Tôi nghiến răng: «Được thôi.»

«Đừng nghĩ là ta hại cô, ta vì cô mà cũng bị cuốn vào nhân quả, gây ra họa lớn, chính ta cũng đang lành ít dữ nhiều đây.»

Tôi nhìn Trương Đông Mai, vẻ mặt bà vô cùng nghiêm trọng, xem ra không phải đang dọa tôi.

«Tôi biết rồi.»

«Cô đi tìm trong làng một chiếc chăn bông màu đỏ, hai cây nến đỏ, một sợi chỉ đỏ dài chín tấc chín, đi nhanh về nhanh.»

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)