Chương 6 - Bí Mật Dị Ứng Hải Sản
“Tôi cũng không biết.”
“Vậy bước tiếp theo em định xử lý thế nào? Trở mặt với bà ấy?”
Tô Ninh quay sang nhìn anh chòng chọc: “Chu Khải, có phải anh đã biết tỏng mọi chuyện từ lâu rồi không?”
Chu Khải không né tránh ánh mắt cô: “Năm ngoái kết quả khám sức khỏe có, anh đã định nói. Nhưng thấy thái độ của mẹ em, anh sợ em bị kẹt ở giữa khó xử.”
“Nên anh cũng giấu tôi?”
“Anh muốn giúp em.”
Chu Khải đạp mạnh phanh. Chiếc xe tấp vào lề đường.
“Tô Ninh, chút ham muốn kiểm soát của mẹ em, em thật sự không cảm nhận được tí nào sao? Quần áo em mặc từ nhỏ, bạn học em chơi, ngành em học, rồi cuối cùng là lấy ai, tất cả đều do bà ấy phán quyết.”
Ngón tay Tô Ninh co rúm lại: “Gả cho anh là quyết định của tôi.”
“Thật sự là của em sao?” Chu Khải cười lạnh lẽo. “Lần đầu chúng ta gặp mặt là ai sắp xếp? Mẹ em. Ăn xong bữa đầu tiên ai đòi bát tự của anh đi xem bói? Mẹ em. Ngày cưới ai lật lịch chọn? Vẫn là mẹ em.”
Anh rút một điếu thuốc, châm lửa, rít một hơi sâu.
“Đến cả việc sau khi cưới ở đâu, bắt buộc phải trong bán kính 3km quanh nhà bà ấy, cũng là bà ấy chốt.”
“Đó là vì…”
“Vì cái gì? Bà ấy không nỡ xa em? Hay em không sống nổi nếu thiếu bà ấy?” Chu Khải phả khói. “Tô Ninh, chúng ta đăng ký kết hôn rồi, nhưng trong cái tổ ấm này, dường như lúc nào cũng chen chúc thêm một người thứ ba.”
Ngực Tô Ninh quặn thắt: “Nếu anh không chướng mắt mẹ tôi, sao không nói sớm?”
“Nói ra thì thay đổi được gì?” Chu Khải nhìn cô. “Anh cứ mở miệng là em lại bài ca ‘Đó là mẹ em’, ‘Mẹ em vất vả lắm’. Thế thì anh biết làm sao? Cãi cọ ỏm tỏi với em? Hay ép em phải chọn phe?”
Anh gạt tàn thuốc. “Nên anh đành nhịn. Nhịn không nổi nữa thì xách cổ chạy ra ngoài, nhậu nhẹt, tiếp khách, ít nhất lúc đó anh không phải nhìn sắc mặt bà ấy.”
“Vậy còn Vương Thiến đêm qua thì sao?” Giọng Tô Ninh run run. “Cô ta cũng được tính là sự tự do của anh?”
Chu Khải im lặng. Điếu thuốc cháy đến tận gốc. Bỏng tay, anh vẩy vẩy rồi ném ra ngoài cửa sổ.
“Vương Thiến là cháu gái sếp Vương, cũng là tiểu sư muội học dưới anh hai khóa ở đại học.”
Tô Ninh sững người. “Cái gì?”
“Tụi anh học cùng trường, cô ấy dưới anh 2 khóa. Hồi đó cô ấy từng theo đuổi anh, nhưng anh từ chối.” Chu Khải dựa lưng vào ghế. “Đêm qua cô ấy có mặt, là do sếp Vương cố ý gán ghép. Cô ấy muốn vào công ty mình, cũng muốn… nối lại chút chuyện ngày xưa.”
“Anh đồng ý rồi?”
“Anh không đồng ý.” Chu Khải quay sang nhìn cô. “Tô Ninh, anh không phải người không có giới hạn. Dự án thì có thể đàm phán điều kiện, tình cảm thì không mang ra đổi chác được.”
Tô Ninh nhìn thẳng vào mắt anh, cố tìm ra một nét dối trá. Nhưng không có sơ hở nào. Ánh mắt Chu Khải phẳng lặng, và mệt mỏi.
“Nên hôm nay anh làm loạn trước mặt mẹ tôi, là vì không chịu đựng nổi nữa?”
“Coi như là một phần.” Chu Khải đề máy xe. “Một phần nữa là, anh thực sự quá mệt mỏi rồi. Anh không muốn bị mẹ em giam hãm nữa, cũng không muốn tiếp tục hùa theo cái màn kịch ‘dị ứng’ của em.”
Xe chạy vào khu chung cư, đỗ vào bãi. Cả hai đều không nhúc nhích.
“Tô Ninh.” Chu Khải phá vỡ sự im lặng. “Vị trí phụ trách dự án mới, anh quyết định sẽ tranh.”
“Tôi biết.”
“Nếu giành được, anh sẽ phải ra Thanh Đảo nằm vùng một năm.”
Ngón tay Tô Ninh co rút. “Một năm?”
“Ừ, tiến độ dự án là vậy.”
“Còn tôi thì sao?”
“Em có thể đi cùng.” Chu Khải nhìn cô. “Với điều kiện là, em phải lật bài ngửa với mẹ em. Em không phải vật sở hữu của bà ấy, em là vợ anh, chúng ta phải sống cuộc đời của riêng mình.”
“Nếu tôi không mở miệng được thì sao?”
Chu Khải dời tầm mắt đi chỗ khác.
“Vậy thì chúng ta tạm thời xa nhau một thời gian đi.”
Anh đẩy cửa xuống xe. Không thèm nhìn cô thêm một lần nào.
Tô Ninh vẫn ngồi ghế phụ. Điện thoại rung lên.