Chương 1 - Bí Mật Đằng Sau Vị Tổng Giám Đốc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sau ba năm kế thừa công ty, cuối cùng tôi cũng nhớ ra mình còn có một đứa em trai bị bố đẩy ra ngoài rèn luyện.

Năm đó, nó cãi nhau một trận long trời lở đất với bố, tức giận từ bỏ thân phận tiểu thiếu gia nhà họ Cố, tự mình thành lập công ty riêng.

Thế nhưng suốt ba năm sau đó, tôi lại chẳng nghe được chút tin tức nào về công ty của nó.

“Đi điều tra ngay xem có chuyện gì.”

“Em trai tôi là thiên tài kinh doanh, không thể nào ba năm rồi mà vẫn chẳng làm nên trò trống gì.”

Ngay tối hôm đó, trợ lý mang tin tức trở về với vẻ run rẩy.

“Cố… Cố tổng…”

“Tên công ty của tiểu thiếu gia đã bị người ta đổi rồi, những người anh em cùng cậu ấy gây dựng công ty từ thuở ban đầu cũng bị đuổi hết.”

“Bây giờ, cậu ấy đang làm nhân viên vệ sinh trong công ty…”

Nghe trợ lý nói, tôi lập tức đứng bật dậy.

“Bắt tiểu thiếu gia nhà họ Cố đi làm vệ sinh?”

“Đi thôi, tôi tự mình qua đó một chuyến.”

Tôi đẩy cửa xe, giày da nặng nề giẫm xuống mặt đường nhựa.

Tô Hà bước nhanh theo sát bên cạnh tôi, đưa tới một tập tài liệu.

“Cố tổng, vị trí trên bản đồ chính là chỗ này.”

Tôi ngẩng đầu, ánh mắt quét qua tòa nhà văn phòng trước mặt.

Theo địa chỉ Cố Tri Hiểu gửi cho tôi năm đó, tầng hai của tòa nhà này đáng lẽ phải treo biển công ty của nó.

Nhưng bây giờ, trong tầm mắt hoàn toàn không có bất kỳ dấu vết nào liên quan đến cái tên “Tri Ngôn”.

Trên bức tường bên ngoài vốn thuộc về nó, bốn chữ mạ vàng lớn chói mắt được gắn ngay ngắn: Công nghệ Hồng Đồ.

“Nhầm chỗ rồi?”

Tôi lạnh giọng hỏi.

Tô Hà đẩy gọng kính đen, giọng điệu nghiêm túc.

“Không hề nhầm.”

“Thông tin đăng ký kinh doanh cho thấy người đại diện pháp luật của công ty này đã thay đổi.”

“Còn tên công ty… cũng đổi thành Công nghệ Hồng Đồ rồi.”

Tôi nhìn chằm chằm bốn chữ ấy, thở dài một hơi.

Cảnh tượng ba năm trước không thể khống chế mà ùa về trong đầu.

Ngày hôm đó, Cố Tri Hiểu vừa cãi nhau với bố xong, cầm khoản vốn khởi nghiệp tôi cấp cho nó, hăng hái chạy đến văn phòng của tôi.

“Anh, anh là nhà đầu tư duy nhất, vậy công ty gọi là ‘Tri Ngôn’ đi.”

Nó dựa vào bàn làm việc, cười vô cùng ngông nghênh.

“Ngôn của anh, Tri của em.”

“Đây là mối liên kết giữa hai anh em chúng ta, em nhất định sẽ đưa nó lên sàn.”

Khi ấy, trong mắt nó tràn đầy tham vọng đối với tương lai.

Cố Tri Hiểu là một người cực kỳ kiêu ngạo.

Nó xem cái tên “Tri Ngôn” quan trọng hơn cả mạng sống.

Đó là biểu tượng duy nhất chứng minh giá trị của bản thân sau khi nó rời khỏi sự che chở của nhà họ Cố.

Cho dù công ty phá sản, nó cũng tuyệt đối không chủ động tháo tấm biển này xuống.

Vậy mà bây giờ không chỉ biển hiệu biến mất.

Ngay cả đội ngũ sáng lập do chính tay nó gây dựng cũng đã bị thanh trừng sạch sẽ.

Có kẻ chiếm tổ chim khách, hoàn toàn xóa sạch tâm huyết của em trai tôi.

“Điều tra rõ người hiện tại đang nắm quyền chưa?”

Tôi vừa hỏi vừa đi thẳng về phía cửa tòa nhà.

“Là Chu Minh.”

Tô Hà nói cực nhanh.

“Chính là sinh viên nghèo từng được tiểu thiếu gia giúp đỡ năm đó.”

“Lúc tiểu thiếu gia thành lập Tri Ngôn, cậu ấy nâng đỡ anh ta, cho anh ta làm phó tổng.”

“Không ngờ bây giờ anh ta lại trở thành người đứng đầu Công nghệ Hồng Đồ.”

Nghe thấy cái tên này, tôi bật cười lạnh.

Hay cho một Chu Minh.

Năm đó nếu không nhờ Cố Tri Hiểu kéo hắn một tay, hắn còn chẳng có cơm mà ăn.

Bây giờ thì hay rồi, quay lại cắn ngược ân nhân, nuốt luôn cơ nghiệp của chủ cũ.

Đáng giận hơn nữa là tên ngốc Cố Tri Hiểu kia.

Bị người anh em mình tin tưởng nhất phản bội, bị cướp mất công ty, vậy mà nó lại cắn răng chịu đựng, không hé nửa lời.

Nó không những không quay về nhà họ Cố cầu cứu.

Mà còn ở lại công ty này làm nhân viên vệ sinh tầng đáy, mặc cho người ta chà đạp.

Đau lòng và phẫn nộ đan xen, thiêu đốt lý trí của tôi đến mức gần như đứt đoạn.

Em trai của Cố Ngôn An tôi, tiểu thiếu gia danh chính ngôn thuận của Tập đoàn Cố thị.

Ở nhà bình thường ngay cả một cốc nước cũng có người bưng đến tận tay.

Bây giờ lại bị một con sói mắt trắng không biết từ đâu chui ra giẫm xuống bùn, bắt đi cọ nhà vệ sinh?

Tôi kéo lỏng chiếc cúc áo hơi chật.

Lúc này mới cảm thấy cơn tức nghẹn trong lòng dịu xuống đôi chút.

Chu Minh đã dám động vào người của tôi.

Vậy thì hắn phải chuẩn bị tinh thần trả một cái giá thật thảm khốc.

“Đi.”

Giọng tôi lạnh như đóng băng.

“Tôi muốn xem thử ngưỡng cửa của Công nghệ Hồng Đồ này rốt cuộc cao đến mức nào.”

Tô Hà lập tức bước lên, thay tôi đẩy cánh cửa kính ra.

Luồng khí lạnh trong đại sảnh lập tức ập tới.

Tôi giẫm giày da, mang theo khí thế áp bức nặng nề, không chút do dự bước vào công ty.

Vừa đi được hai bước.

Một giọng phụ nữ chói tai đột nhiên vang lên từ phía quầy lễ tân, chính xác chặn đường tôi.

“Này! Nói anh đấy! Xông lung tung cái gì?”

Chương 2

Tôi dừng bước, lạnh lùng nhìn về phía phát ra âm thanh.

Một người phụ nữ trang điểm đậm bước ra khỏi quầy lễ tân, giẫm đôi giày cao gót chắn trước mặt tôi.

Cô ta ngang nhiên đánh giá tôi từ trên xuống dưới, trong mắt không hề che giấu vẻ khinh thường.

“Tìm ai?”

“Có hẹn trước không?”

Tô Hà tiến lên một bước, đang định nổi giận thì bị tôi giơ tay ngăn lại.

“Tôi tìm Cố Tri Hiểu.”

Tôi nhìn thẳng vào cô ta, giọng không chút dao động.

Nghe thấy cái tên ấy, lễ tân đầu tiên sững người, sau đó khoa trương trợn trắng mắt.

“Xì, tôi còn tưởng đến tìm khách hàng lớn nào, hóa ra tìm tên phế vật đó.”

“Anh là gì của hắn?”

“Tôi là anh ruột của nó.”

Ánh mắt tôi sắc như dao.

“Sao, bây giờ muốn gặp nó cũng phải đặt lịch à?”

“Hồi trước lúc tôi đến đây, công ty các người có bao giờ đặt ra ngưỡng cửa đâu.”

Vừa dứt lời, cô lễ tân như nghe được chuyện cười lớn nhất thiên hạ.

Cô ta che miệng, cười lớn không chút khách sáo.

“Ôi trời, hồi trước?”

“Anh tưởng bây giờ vẫn là ba năm trước à?”

Cô ta khinh thường liếc tôi một cái, giọng đầy mỉa mai.

“Tỉnh táo lại đi! Em trai anh từ lâu đã không còn là tổng giám đốc ở đây nữa.”

“Bây giờ hắn chỉ là một nhân viên vệ sinh tầng đáy chuyên cọ nhà vệ sinh ở tầng ba thôi!”

“Tổng giám đốc hiện tại của chúng tôi là Chu Minh, Chu tổng!”

Cô ta cố tình nhấn thật mạnh mấy chữ “nhân viên vệ sinh tầng đáy chuyên cọ nhà vệ sinh”.

Trong mắt tràn đầy cảm giác ưu việt cao cao tại thượng.

Dường như được diễu võ giương oai trước mặt người nhà của cựu tổng giám đốc là chuyện khiến cô ta vô cùng sung sướng.

Được.

Tốt lắm.

Tôi không nổi trận lôi đình, ngược lại còn tức đến bật cười.

Thấy tôi cười, lễ tân tưởng tôi chỉ đang cố chống đỡ, thái độ càng thêm hung hăng.

“Cười cái gì mà cười? Mau cút ra ngoài!”

“Họ hàng nghèo kiết xác của một tên cọ nhà vệ sinh mà cũng dám đến Công nghệ Hồng Đồ chúng tôi làm loạn?”

“Bảo vệ! Qua đây đuổi mấy người này ra ngoài!”

Vài bảo vệ mặc đồng phục nghe tiếng lập tức chạy ra từ góc đại sảnh, rút gậy baton bên hông.

Bọn họ hùng hổ ép về phía chúng tôi.

“Đuổi tôi ra ngoài?”

Tôi hơi nghiêng đầu, cho Tô Hà một ánh mắt.

“Dọn đường.”

Bốn vệ sĩ nhà họ Cố đứng phía sau lập tức xông lên.

Động tác của họ nhanh gọn và quyết liệt, trực tiếp nghênh đón đám bảo vệ kia.

Chưa đến mười giây, kèm theo vài tiếng kêu đau nghẹn ngào.

Đám bảo vệ vừa rồi còn diễu võ giương oai đã bị khóa quặt hai tay ra sau.

Bị ghì chặt xuống nền đá cẩm thạch lạnh lẽo, hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Nụ cười trên mặt lễ tân lập tức cứng đờ.

Tiếng hét mắc kẹt trong cổ họng, cô ta sợ đến mềm chân, ngã ngồi xuống đất.

“Các… các người muốn làm gì? Tôi báo cảnh sát đấy!”

Mặt cô ta trắng bệch, giọng run bần bật.

Tôi thậm chí lười nhìn cô ta thêm một cái.

Trực tiếp sải bước, giẫm giày da đi ngang qua trước mặt cô ta.

“Báo đi. Báo ngay.”

Tôi không quay đầu, đi thẳng về phía thang máy.

“Tốt nhất làm lớn chuyện hết mức có thể.”

Tôi đi thẳng vào thang máy, nhấn nút tầng ba.

Cửa thang máy từ từ khép lại, hoàn toàn ngăn cách hỗn loạn bên ngoài đại sảnh.

Thang máy đi lên.

“Ting.”

Cửa mở tại tầng ba.

Đập vào mắt là một khu văn phòng rộng lớn.

Tiếng gõ bàn phím xen lẫn tiếng nhân viên trò chuyện.

Hoàn toàn không ai chú ý đến vị sát tinh vừa xuất hiện ngoài cửa.

Tôi bước khỏi thang máy, đi thẳng tới bàn làm việc gần cửa nhất.

Sau đó không chút do dự giơ chân lên.

Mũi giày da đá mạnh vào chiếc thùng rác bằng sắt bên cạnh.

“Ầm!”

Tiếng kim loại va chạm cực lớn vang dội khắp khu văn phòng, tất cả lập tức im bặt.

Mọi động tác đều dừng lại, mấy chục đôi mắt đồng loạt nhìn về phía tôi.

Chương 3

Tôi giẫm giày da, đi thẳng đến trước mặt một nam nhân viên gần cửa nhất.

Không đợi anh ta phản ứng, tôi túm lấy cổ áo.

Kéo thẳng anh ta khỏi ghế làm việc.

“Cố Tri Hiểu đâu?”

Tôi lạnh giọng hỏi.

Nam nhân viên đầu tiên giật mình.

Nhưng vừa nghe thấy cái tên ấy, sự sợ hãi trên mặt lập tức biến thành khinh miệt.

Anh ta dùng sức giằng tay tôi ra, phủi phủi cổ áo rồi cười lạnh.

“Tôi còn tưởng tìm ai, hóa ra tìm tên phế vật ăn cắp bí mật công ty à?”

“Giờ hắn cũng chỉ xứng đổ rác trong nhà vệ sinh thôi, chắc đang trốn ở buồng nào đó lười biếng rồi.”

“Sao, anh là… của tên phế vật đó…”

“Bốp!”

Tôi không để anh ta nói hết, trở tay tát một cái thật mạnh.

Tát cả người lẫn ghế của anh ta ngã lăn xuống đất.

Nam nhân viên ôm mặt kêu thảm.

Những nhân viên xung quanh lập tức đồng loạt hít sâu một hơi.

Tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn.

Suốt ba năm qua em trai tôi sống trong những lời nhục mạ và ánh mắt khinh thường của loại người này sao?

“Tô Hà, phong tỏa khu làm việc.”

Tôi đứng thẳng người, quét mắt nhìn toàn bộ hiện trường.

“Hôm nay không ai được làm việc.”

“Tất cả bỏ tay khỏi bàn phím!”

Những vệ sĩ phía sau lập tức hành động, hai người canh cửa thang máy, hai người chặn kín lối thoát hiểm.

Tô Hà thì dứt khoát đi tới hộp điện.

Trực tiếp kéo cầu dao tổng của khu văn phòng xuống.

Màn hình máy tính lần lượt tắt ngúm, cả văn phòng rơi vào hỗn loạn.

Tô Hà quay lại bên cạnh tôi.

Đặt mạnh chiếc vali đen có khóa mật mã đang cầm trong tay lên chiếc bàn chính giữa.

“Cạch” một tiếng, vali bật mở.

Bên trong xếp ngay ngắn từng xấp tiền mặt.

Tôi chỉ vào chiếc vali, giọng lạnh lẽo.

“Bây giờ, đi tìm.”

“Ai đưa được nhân viên vệ sinh Cố Tri Hiểu đến trước mặt tôi, số tiền trên bàn lập tức thuộc về người đó.”

Có trọng thưởng tất có người liều mạng.

Những nhân viên vừa rồi còn kinh hãi tột độ sững ra hai giây.

Sau đó không biết ai hô lên một tiếng: “Tôi đi tìm!”

Cả khu văn phòng lập tức nổ tung.

Tất cả điên cuồng đẩy ghế ra, chen lấn xô đẩy chạy về phía nhà vệ sinh, phòng lao công và phòng chứa đồ.

Khắp tầng đều là những tiếng bước chân hỗn loạn.

Đúng lúc nơi đây loạn thành một đống.

Một quản lý bộ phận mặc vest chỉnh tề chen ra từ văn phòng phía trong.

Ông ta tức tối chỉ vào tôi hét lớn.

“Rốt cuộc anh là ai?”

“Dẫn người xông vào công ty gây chuyện, anh có biết tổng giám đốc hiện tại của chúng tôi là ai không!”

Tôi khoanh hai tay, lạnh lùng nhìn ông ta.

“Tôi là bố ruột của tổng giám đốc các người.”

“Sao, con trai thiếu dạy dỗ, người làm bố như tôi tự mình đến dạy quy củ cho nó.”

“Ông có ý kiến?”

Quản lý bộ phận bị câu nói không chút kiêng dè này của tôi làm nghẹn đến trừng lớn hai mắt.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)