Chương 1 - Bí Mật Đằng Sau Quầy Thịt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ba năm làm ở quầy pha lóc thịt của xưởng thực phẩm.

Mỗi lần Hạ Thanh Sơn đến mua thịt, lưỡi dao của tôi lúc nào cũng vô thức nghiêng về miếng ngon nhất, nhiều nạc nhất, mỡ dày nhất, nặng cân nhất.

Thời đó, thịt ngon là thứ rất đáng giá.

Anh ta chưa từng cảm ơn tôi. Nhận thịt xong là đi.

Mọi người đều cười tôi, nói tâm tư của tôi lộ rõ như ban ngày. Tôi chỉ cười ngượng, coi như ngầm thừa nhận.

Cho đến một ngày, tôi bắt gặp anh ta đi cùng cô giáo trẻ ở đội bên cạnh vào cửa hàng tiện lợi chọn kem dưỡng da.

Anh ta chỉ tay về phía quầy thịt nơi tôi thường đứng rồi nói:

“Con bé cắt thịt ở đó tay chân không sạch sẽ, lần nào cũng chiếm lợi của công ty. Sau này em đừng tới đó mua.”

Chưa hết, mẹ Hạ Thanh Sơn còn đứng trước cửa hàng thực phẩm khoe khoang với hàng xóm:

“Con hồ ly tinh cắt thịt kia muốn gả cho con trai tôi đến phát điên rồi. Lần nào cũng cố tình cho thịt mỡ thật to. Con trai tôi là nhân viên văn phòng đàng hoàng, sao có thể lấy loại phụ nữ thô kệch, tay lúc nào cũng đầy dầu mỡ như nó?”

Thứ bảy tuần sau, Hạ Thanh Sơn lại đưa túi vải tới.

Tôi không cảm xúc, hạ dao một nhát, cắt cho anh ta một miếng toàn gân vụn, hạch và xương dăm rồi ném qua.

“Tám hào năm xu. Không ghi nợ.”

01

Hạ Thanh Sơn đứng sững tại chỗ, tay vẫn còn nắm quai túi vải.

Trong đôi mắt lúc nào cũng mang vẻ thanh cao, u buồn ấy, lần đầu tiên hiện lên sự kinh ngạc thuần túy.

Đám người xếp hàng mua thịt xung quanh vốn đang cười khúc khích, bỗng chốc im bặt.

Có lẽ họ chưa từng nghĩ rằng tôi, người từng đỏ mặt mỗi khi nhìn thấy anh ta, lại có ngày dùng một miếng thịt vụn như vậy để đối phó với anh ta.

Nhưng Hạ Thanh Sơn dù sao cũng là “người có thể diện”.

Dù bị mất mặt, anh ta vẫn không nổi giận ngay tại chỗ.

Quả nhiên, sau giờ làm, Hạ Thanh Sơn chặn tôi trên đường về nhà.

“Đồng chí Khương Miêu.”

Anh ta đứng chắn trước mặt tôi, cố nặn ra vẻ quan tâm mà anh ta tự cho là chân thành.

“Em… có phải nhà em xảy ra chuyện gì không?”

Tôi xách chiếc hộp cơm trống rỗng, mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên.

“Không.”

“Vậy em…”

Anh ta ngập ngừng, cau chặt mày, như thể thật sự đang lo lắng cho tôi.

“Có phải công việc không thuận lợi không? Nếu có ai bắt nạt em, em cứ nói với tôi.”

Tôi cười lạnh trong lòng.

Người bắt nạt tôi chẳng phải chính là anh và bà mẹ mắt cao hơn đầu của anh sao?

“Không.”

Tôi vẫn chỉ đáp hai chữ đó, như một cái máy cắt thịt không có cảm xúc.

Hạ Thanh Sơn có lẽ chưa từng thấy tôi cứng rắn như vậy nên bắt đầu sốt ruột.

Anh ta cẩn thận lấy từ túi áo sơ mi công sở đã bạc màu ra hai viên kẹo trái cây bọc giấy bóng kính, đưa tới trước mặt tôi.

“Cho em này, ngậm cho ngọt miệng.”

Anh ta hạ thấp giọng, mang theo vẻ thân mật như thể đang ban ơn.

“Đừng giận dỗi như trẻ con nữa, được không? Dù gì mọi người cũng ở cùng một khu, ngẩng đầu không gặp cúi đầu cũng gặp.”

Tôi nhìn hai viên kẹo rẻ tiền lấp lánh trong ánh chiều xám xịt, dạ dày bỗng cuộn lên khó chịu.

Anh ta nghĩ tôi là ai? Trẻ con ba tuổi à? Hai viên kẹo là dỗ được sao?

Anh ta căn bản không cảm thấy mình sai.

Anh ta chỉ nghĩ tôi đang vô lý, đang dùng cách của mình để đòi chút yêu thích và chú ý đáng thương từ anh ta.

Tôi không nhận kẹo, vòng qua anh ta rồi đi thẳng.

“Khương Miêu!”

Anh ta gọi sau lưng tôi, giọng lộ rõ sự bực bội vì bị chống đối.

Từ hôm đó trở đi, mỗi lần Hạ Thanh Sơn tới mua thịt, đều giống như một cuộc đối đầu không lời.

Anh ta đưa tiền, tôi đưa thịt.

Không thừa không thiếu, không quá mỡ không quá nạc, tất cả đều làm đúng quy định, thậm chí tôi còn chọn loại kém lợi nhất cho anh ta.

Ví dụ như phần đùi sau dính xương lớn, hoặc mấy miếng rìa nhiều gân đến mức nhai không nổi.

Anh ta muốn nổi giận, nhưng không tìm được lý do.

Dù sao tôi cũng không cân thiếu, càng không vi phạm quy định.

Anh ta chỉ có thể nhận lấy túi thịt khiến mình khó chịu đó, ấm ức đến mức gương mặt đẹp trai đỏ bừng như gan lợn.

Có lẽ anh ta sẽ không hiểu.

Người đứng trước mặt anh ta lúc này đã không còn là cô gái ngốc nghếch chỉ vì một ánh mắt của anh ta mà đỏ mặt tim đập nhanh nữa.

02

Ba năm trước, tôi vừa vào làm ở xưởng thực phẩm, tiếp nhận vị trí của bố tôi. Khi ấy Hạ Thanh Sơn vẫn thường xuyên tới mua thịt như mọi khi.

Anh ta là “người có học” nổi tiếng trong vùng chúng tôi.

Tuy gia cảnh không khá giả, anh chị em trong nhà đông, nghèo đến mức chẳng có gì đáng giá.

Nhưng anh ta biết phấn đấu, là người duy nhất trong nhà học hành tử tế, hiện làm nhân viên hành chính trong văn phòng khu phố.

Thân phận đó vào thời điểm ấy đủ khiến rất nhiều cô gái ngưỡng mộ.

Nhưng tôi biết nhà anh ta khó khăn.

Anh ta lúc nào cũng mặc chiếc áo sơ mi xanh công sở đã giặt đến bạc màu, dáng người gầy gò, sắc mặt nhợt nhạt, giống như quanh năm ăn không đủ no.

Anh ta đưa tới một chiếc túi vải vá chằng vá đụp, giọng trong trẻo:

“Đồng chí, cho tôi nửa cân thịt, chọn miếng nhiều mỡ một chút.”

Tôi ngẩng đầu lên, lập tức chạm phải đôi mắt anh ta.

Đôi mắt ấy rất đặc biệt, đen trắng rõ ràng, đuôi mắt hơi cụp xuống.

Khi nhìn người khác, nó như phủ một tầng hơi nước, mang theo vẻ mong manh khiến người ta mềm lòng.

Tôi bị anh ta nhìn đến hoảng hốt. Lưỡi dao trong tay lệch đi, cắt xuống một miếng dày từ phần ba chỉ ngon nhất.

Lớp mỡ dày đến mức gần như có thể rịn dầu.

Anh ta nhìn thấy, nhưng không nói gì.

Khi tôi gói thịt lại đưa cho anh ta, ngón tay gầy và trắng của anh ta trong khoảnh khắc nhận lấy túi vải, dường như vô tình lướt nhẹ qua lòng bàn tay tôi.

Tôi như bị điện giật, vội rụt tay lại, mặt nóng bừng.

Anh ta lại làm như không có chuyện gì, thu tay về, ngẩng mắt nhìn tôi thật nhanh rồi lập tức cúi đầu xuống.

Tôi nhìn thấy vành tai trắng trẻo của anh ta thoáng đỏ lên.

Chỉ một cái chạm, một ánh mắt, một hành động nhỏ bé không đáng kể.

Vậy mà trái tim của một cô gái quê mùa chưa từng trải đời như tôi đã loạn nhịp.

03

Trong xưởng luôn có mấy cô, mấy chị thích buôn chuyện đem tôi ra đùa.

Họ nói một cô gái như tôi suốt ngày đứng sau bàn thịt, trên người lúc nào cũng có mùi mỡ heo, sau này e là khó lấy chồng.

Tôi vốn vụng miệng, không cãi lại được họ, chỉ biết cười ngây ngô.

Có một lần, họ lại trêu chọc tôi. Giọng không lớn không nhỏ, vừa đủ để cả phân xưởng nghe thấy.

Hạ Thanh Sơn đúng lúc xách chiếc túi vải rách của anh ta bước vào.

Anh ta dừng lại, hắng giọng, dùng giọng điệu đặc trưng của một người có học mà nói:

“Lao động không phân sang hèn. Không có sự vất vả của đồng chí Khương Miêu, chúng ta lấy đâu ra thịt để ăn? Tôi thấy cô ấy còn đáng quý hơn những người ngày nào cũng son phấn chải chuốt.”

Giọng anh ta không lớn, nhưng như một viên đá ném xuống mặt nước. Tất cả tiếng cười nhạo đều dừng lại.

Khoảnh khắc ấy, anh ta đứng ngược sáng, dáng người gầy gò.

Trong mắt tôi, anh ta lại giống một anh hùng đội trời đạp đất.

Từ ngày đó, con dao của tôi chính thức lệch hẳn.

Chỉ cần Hạ Thanh Sơn tới, miếng thịt ngon nhất trên bàn của tôi chắc chắn sẽ thuộc về anh ta.

Tôi từng cho rằng đó là sự ăn ý ngầm giữa chúng tôi.

Cho đến khi tôi nghe anh ta ở cửa hàng nói với cô giáo trẻ tên Hứa Bội Bội rằng tôi tay chân không sạch sẽ, chiếm lợi của công ty.

Cho đến khi bà mẹ thực dụng của anh ta đứng trước mặt hàng xóm, nước bọt văng tung tóe, mắng tôi là “hồ ly tinh muốn gả vào nhà họ Hạ đến phát điên”.

Tôi mới bừng tỉnh.

Hóa ra anh ta không yêu con người tôi.

Thứ anh ta yêu là con dao trong tay tôi, con dao có thể giúp anh ta cắt thêm hai lạng thịt mỡ.

Tất cả những điều “tốt đẹp” anh ta từng làm cho tôi chỉ là khoản đầu tư rẻ mạt nhất, dùng vài lời ngọt ngào để đổi lấy lợi ích lớn nhất.

Ba năm tôi móc tim móc phổi đối tốt với anh ta, hóa ra chỉ là nuôi một con sói mắt trắng không bao giờ biết đủ.

Buồn cười là lúc đầu tôi còn ngốc nghếch cảm động, tưởng anh ta khác với những người khác.

Bây giờ nghĩ lại, cái vẻ mong manh ấy, cái vẻ u buồn ấy, chẳng qua đều là chiếc mặt nạ anh ta tỉ mỉ dựng lên.

Bên dưới lớp mặt nạ là một gương mặt tham lam và bạc bẽo.

Tôi quyết tâm cắt đứt hoàn toàn với anh ta.

Nhưng ngay khi tôi tưởng chuyện này đã qua bà mẹ cay nghiệt của anh ta lại tìm đến.

04

Mẹ Hạ Thanh Sơn chọn đúng giờ mà tới.

Đó là lúc gần tan ca trưa, người mua thịt đông nhất.

Bà ta lao thẳng tới quầy của tôi, ném mạnh chiếc giỏ trống không xuống bàn thịt đánh “rầm” một tiếng, làm con dao trong tay tôi cũng nảy lên.

“Khương Miêu! Con nhỏ đê tiện này, mày định làm trò mãi không thôi đúng không?”

Giọng bà ta vừa cao vừa chói, lập tức kéo ánh mắt của tất cả mọi người tới.

Tôi đặt dao xuống, dùng miếng khăn treo bên cạnh lau tay, không cảm xúc nhìn bà ta:

“Cô muốn mua thịt thì xếp hàng.”

“Mua thịt? Tao mua cái đầu mày!”

Ngón tay mẹ Hạ gần như chọc thẳng vào mũi tôi.

“Thứ không biết xấu hổ! Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! Nhà tao Thanh Sơn không thèm mày, mày liền dùng thủ đoạn hèn hạ này trả thù đúng không? Hả? Mày có ý đồ gì?”

Bà ta vừa mắng vừa vỗ đùi gào lên:

“Mọi người mau tới xem đi! Con bé cắt thịt này độc ác đến mức nào! Theo đuổi con trai tôi không được, ngày nào cũng lấy thịt ôi thịt hỏng đưa cho nhà tôi! Nó muốn cắt đường sống của nhà tôi mà! Còn thiên lý ở đâu nữa không?”

Bà ta vừa la lên, cả phân xưởng đều vây lại.

Ba vòng trong, ba vòng ngoài, ai nấy chỉ trỏ bàn tán.

Tôi đứng giữa đám đông, giống như một phạm nhân bị đưa ra xét xử công khai.

Đúng lúc này, quản lý Mã của xưởng thực phẩm chắp tay sau lưng, chậm rãi đi tới.

“Ồn ào cái gì? Vây ở đây làm gì?”

Cả xưởng đều biết quản lý Mã là họ hàng xa của nhà họ Hạ.

Ông ta vừa xuất hiện, tiếng gào của mẹ Hạ lập tức biến thành tiếng khóc tủi thân.

“Quản lý Mã, ông phải làm chủ cho nhà chúng tôi! Con bé này…”

Quản lý Mã xua tay cắt lời bà ta, rồi quay sang tôi, sắc mặt trầm xuống:

“Khương Miêu! Chuyện này là sao? Những gì dì Hạ nói có đúng không?”

Tôi nhìn gương mặt viết đầy chữ thiên vị của ông ta, lòng lạnh băng.

“Tôi không có.”

Tôi chỉ nói ba chữ đó.

“Không có?”

Giọng quản lý Mã cao lên tám độ.

“Không có thì người ta tìm đến tận cửa làm gì? Ruồi không đậu quả trứng không nứt! Cô là con gái, đừng đặt tâm tư vào mấy chuyện lệch lạc! Xưởng thực phẩm chúng ta là đơn vị nghiêm túc, không phải nơi để cô yêu đương, ghen tuông rồi trút giận riêng!”

Ông ta nói một tràng đầy vẻ “chính nghĩa”. Ánh mắt xung quanh nhìn tôi cũng từ thương cảm chuyển thành khinh miệt.

“Tôi thấy thái độ làm việc gần đây của cô rất có vấn đề!”

Quản lý Mã đưa ra phán quyết cuối cùng:

“Phạt cô đi dọn chuồng heo một tuần! Tự kiểm điểm cho tốt!”

Chuồng heo là nơi bẩn nhất, hôi nhất cả xưởng. Bình thường chỉ có nhân viên thời vụ phạm lỗi mới bị luân phiên phạt tới đó.

Tôi là nhân viên chính thức mà bị phạt đi dọn chuồng heo, rõ ràng là một sự sỉ nhục lớn.

Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cuối cùng vẫn buông ra.

Tôi cúi đầu, rít qua kẽ răng một chữ:

“Được.”

Đám đông giải tán. Mẹ Hạ đắc ý được quản lý Mã mời vào văn phòng uống trà.

Chị Trương ngày trước thường kéo tôi lại, chia cho tôi chút hạt dưa, đậu phộng, lặng lẽ bước tới thở dài:

“Miêu à, nghe chị khuyên một câu. Tay không vặn nổi đùi đâu. Qua nhà họ Hạ xin lỗi, mềm mỏng một chút, chuyện này sẽ qua thôi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)